– Nam: Chào ông, tôi là Nam, chồng Hương. Tôi có vài chuyện cần nói với ông…
Chừng 5p sau Dũng trả lời tin nhắn…
– Dũng: Chào ông. Tôi hơi bị ngạc nhiên khi biết ông nhắn tin cho tôi đấy. Mà sao ông tìm được info của tôi vậy…
– Nam: (Hồi hộp, tim đập khá nhanh nhưng vẫn bình tĩnh nhắn) điều đó không quan trọng. Tôi nhắn ông là để hẹn ông một buổi cafe để bàn về chuyện của tôi, ông và Hương…
– Dũng(tò mò) ôk ông. Vậy địa điểm ở đâu? Thời gian thế nào?
– Nam: Quán Cộng cafe nhé, 16h chiều mai được không?
– Dũng: Ôk ông…
Hẹn được Dũng xong Nam cảm thấy đỡ lo lắng hơn, mong là buổi gặp mặt ngày mai cả hai nói chuyện tốt đẹp, trong lúc chờ đợi tới lúc đó Nam tiếp tục tìm hiểu về Dũng và biết được vài thông tin. Gã này là người gốc Thái Bình (bảo sao hôm nói chuyện giọng hắn nặng thế, nói y người bắc) vợ hắn tên Trang người ở Đà Nẵng, trước đấy vợ chồng hắn làm việc và quen nhau trên Hà Nội, nhà Dũng thì cũng bình thường, chủ yếu là cô vợ kia, thuộc thể loại gia đình có điều kiện. Trước khi hai vợ chồng nam tiến thì cũng có mua một căn nhà ở Hà Nội và giờ đang cho thuê. Tìm hiểu về Dũng một chút ấy thế mà cũng tới 19h giờ hơn rồi, Nam vội vã thu dọn đồ đạc rồi đi nhanh về nhà ăn cơm với Hương cùng các con.
Nam tới một chi nhánh của Cộng cafe ở Mỹ đình. Một quán cà phê sang trọng, lịch sự, view nhìn thẳng ra sân vận động Mỹ Đình. Nam gửi định vị cho Dũng, chừng 20p sau thì Dũng tới.
Dũng ăn mặc chỉn chu, phong thái điềm đạm, bảo sao Hương lại say mê hắn thế…
– Dũng chủ động bắt tay)
Chào ông Nam. Tôi đoán cuộc hẹn hôm nay không chỉ để uống cà phê.
– Nam: Vâng. Tôi cảm ơn ông đã đến. Tôi sẽ vào thẳng vấn đề, tôi biết chuyện giữa ông và Hương vợ tôi…
– Dũng im lặng một thoáng, rồi gật nhẹ) tôi hiểu. Tôi xin lỗi vì để ông phải biết theo cách này.
– Nam: Tôi không trách ông. Thật ra, tôi mời ông ra đây không phải để làm lớn chuyện, mà để nói rõ quan điểm của mình. Nếu tình cảm giữa anh và cô ấy là thật, thì tôi… không phản đối.
– Dũng ngạc nhiên, giữ thái độ nghiêm túc) Nam… ông suy nghĩ kỹ chưa? Đây là điều không dễ chấp nhận với một người chồng.
– Nam: Tôi đã nghĩ rất nhiều và đã nói chuyện thẳng thắn với vợ mình.
Cô ấy không phủ nhận, cũng không cố giấu nữa. Điều khiến tôi khó chịu nhất không phải là việc cô ấy yêu người khác mà là việc cô ấy phải sống trong dằn vặt và che giấu.
– Dũng: Tôi không định chen vào gia đình ông. Mọi chuyện giữa tôi và cô ấy… bắt đầu từ sự đồng cảm. Nhưng rồi mọi thứ đi xa hơn. Tôi không hối hận, nhưng tôn trọng ông và cả ranh giới đạo đức.
– Nam: Vì vậy tôi mới muốn biết mọi thứ xảy ra trước mắt chứ không phải bị đâm sau lưng. Nếu cô ấy tìm thấy ở anh điều khiến cô ấy sống thật, sống vui, thì tôi sẵn sàng lùi lại. Tôi chấp nhận kể cả tình cảm, kể cả chuyện thể xác. Miễn là không có dối trá.
– Dũng: (Nghiêm túc, trầm giọng) tôi hiểu. Nhưng ông biết không, điều ông đang làm chọn đối thoại thay vì giận dữ là rất hiếm. Và nó khiến tôi càng phải cẩn trọng hơn với cảm xúc của cô ấy.
– Nam: Tôi không phải người cao thượng. Chỉ là tôi nghĩ… hôn nhân không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với sở hữu. Nếu tôi cố giữ, trong khi lòng cô ấy không còn trọn vẹn, thì tôi giữ được gì?
– Dũng: Tôi sẽ không giành giật. Nếu cô ấy chọn tiếp tục, tôi sẽ ở lại. Nhưng nếu một ngày cô ấy quay về trọn vẹn với ông, tôi cũng sẽ buông.
– Nam: Tôi trân trọng điều đó.
Từ giờ, chỉ xin một điều: Thành thật. Tôi không muốn sống trong dối trá nữa. Ba người lớn, ba người có suy nghĩ miễn là cùng thẳng thắn, không ai là kẻ phản bội cả. Và nếu ông có gặp và làm tình với Hương thì nhớ thông báo cho tôi biết…
– Dũng: Tôi đồng ý. Và nếu ông cho phép, tôi sẽ chăm sóc cô ấy bằng tất cả sự tôn trọng, không chỉ là đam mê.
– Nam: Cảm ơn. Tôi không mong gì hơn ngoài việc cô ấy được sống đúng với cảm xúc của mình…
Nam thở phào nhẹ nhõm khi cuộc nói chuyện diễn ra khá suôn sẻ, qua cách nói chuyện Nam thấy Dũng là một người lịch sự và đàng hoàng nên bản thân cũng bớt lo hơn…
Kể từ ngày Nam nói với Hương rằng anh đồng ý để cô tiếp tục quan hệ với Dũng, Hương thay đổi không rầm rộ, nhưng rất rõ rệt. Trước đây, cô thường chọn những bộ đồ đơn giản, an toàn, kín đáo. Nay, váy áo trong tủ có phần táo bạo hơn: Hở vai, ôm sát, và mang một chút gì đó nữ tính đầy ý thức. Cô không ăn mặc để phô diễn, mà để sống đúng với cảm xúc trong mình một người phụ nữ đang được yêu và đang cho phép mình tận hưởng điều đó.
Ánh mắt cô không còn mỏi mệt, hay né tránh. Giờ đây, nó sáng hơn, dịu dàng nhưng cũng tự tin hơn. Nụ cười xuất hiện thường xuyên trên khuôn mặt không phải vì cô cố tỏ ra ổn, mà vì trong lòng cô thực sự nhẹ nhõm. Giọng nói cũng khác. Không còn vẻ gượng ép khi nói chuyện với chồng. Hương bỗng dưng yêu đời một cách lặng lẽ. Cô nói chậm lại, nhỏ hơn, có lúc như đang hát, nhất là khi cô vừa nhắn tin với Dũng xong.
Chiếc điện thoại của cô giờ không còn là vật trang trí nữa. Nó thường xuyên sáng màn hình, reo lên tin nhắn mới phần lớn là từ Dũng. (Vì đợt này Dũng đang ở trong Đà Nẵng mà). Khi tên anh hiện lên, mắt cô ánh lên một chút gì đó vừa quen thuộc, vừa hân hoan. Cô nhắn lại nhanh, gõ tin với sự chăm chú đặc biệt như thể những tin nhắn đó là hơi thở của riêng mình.
Trong căn nhà nhỏ, Nam lặng lẽ quan sát tất cả. Anh thấy vợ mình đang sống thật, sống đầy, và sống như một người phụ nữ lần đầu tiên được chọn chính mình. Và dù lòng anh có gợn lên nhiều thứ cả hụt hẫng lẫn chấp nhận anh không nói gì. Vì anh biết thay đổi của Hương không đến từ Dũng, mà từ chính cái quyền được thành thật mà cô đã khao khát bấy lâu.
Căn phòng yên tĩnh. Tiếng nước từ phòng tắm vang đều đều như nhắc nhở Nam rằng cô ấy đang ở đó, nhưng cũng đang ở rất xa anh. Hương vừa đi vào phòng tắm cách đây chưa đầy hai phút. Chiếc điện thoại của cô vẫn để hớ hênh trên bàn trang điểm, màn hình còn sáng vì một thông báo chưa đọc.
Nam bước đến. Chần chừ. Nhưng rồi bàn tay anh vẫn vươn ra, như bị một sức hút vô hình kéo lại. Mật khẩu? Anh biết ngày sinh của con gái. Vẫn vậy, Hương chưa từng đổi. Mở máy. Tin nhắn hiện lên ngay lập tức. Tên người gửi:
– Dũng – Trưa mai có đói không 😏
Nam hít sâu. Ngón tay lướt xuống từng dòng tin.
– Dũng: Anh nhớ vai em. Cái hôm mặc áo trắng kéo trễ ấy, em có biết anh mất ngủ mấy đêm không?
– Hương: Vậy lần sau em mặc trễ hơn nữa, kéo cả hai bên xuống xem anh ngủ nổi không 😘
– Dũng: Anh mà nhìn thấy cảnh đó ngoài văn phòng, chắc bỏ họp mà chạy theo em mất.
Nam bấm vào khung ảnh. Một tấm hình hiện ra Hương chụp từ trên cao, chiếc áo sơ mi trắng rũ xuống khỏi vai, chỉ vừa đủ che đi những phần nhạy cảm. Môi cô mím nhẹ, ánh mắt nghịch ngợm như thách thức.
Ảnh khác, Cô mặc bikini trong phòng tắm, chụp nghiêng, ánh sáng cố tình nhấn vào đường cong bên hông. Tin nhắn đi kèm chỉ có vài chữ:
– Hương: Anh thấy em thế này… có đẹp không?
Nam nuốt khan. Lồng ngực anh không hẳn đau, nhưng có một thứ gì đó nhói lên không rõ là ghen, hay là buồn, hay đơn giản chỉ là sự thật đang hiện hình quá sống động. Anh đặt điện thoại xuống ngay trước khi nghe tiếng nước tắt. Hương bước ra, quấn khăn tắm, mái tóc còn ướt, những giọt nước nhỏ trên bờ vai.
Cô mỉm cười:
– Hương: Anh ngồi đây nãy giờ à?
Nam gật đầu, cố nở một nụ cười nhẹ.
– Nam: Ừ. Không làm phiền em chứ?
Hương lắc đầu. Cô bước qua anh, thơm tho và rực rỡ như một người phụ nữ đang yêu lần đầu. Nam nhìn theo. Trong ánh mắt anh, không còn là sự tức giận. Mà là một nỗi im lặng sâu và thẳm, như thể anh đang đứng bên bờ một dòng sông, và người phụ nữ ấy đã bước lên chiếc thuyền khác, dù vẫn còn vẫy tay chào anh phía sau.
Đèn phòng ngủ mờ ấm. Đồng hồ chỉ 22: 42. Hương đẩy cửa phòng tắm bước ra, tóc còn vương hơi nước, khăn quấn ngang ngực. Nước nhỏ từ vai xuống bắp tay, lấp lánh dưới ánh đèn.
Chiếc điện thoại rung nhẹ trên bàn. Một thông báo hiện lên:
– Dũng: Lại đi tắm mà không mang điện thoại vào hả? Anh chờ hoài chẳng thấy hình đâu cả…
Hương mỉm cười – nụ cười chỉ hiện ra khi biết chắc người bên kia đang tưởng tượng đến mình, Cô cầm điện thoại, ngồi nhẹ xuống mép giường. Bên cạnh, Nam đang nằm quay mặt vào tường, không động đậy. Hương nhắn lại:
– Hương: Em sợ điện thoại nóng lên vì không chịu nổi nhiệt. Hoặc vì anh.
Dũng phản hồi gần như ngay lập tức:
– Dũng: Vậy em bảo anh… hình dung giúp. Từ cổ xuống, em đang mặc gì?
– Hương: Một chiếc khăn tắm. Và một nụ cười mà chỉ người đủ dày dạn mới hiểu.
– Dũng: Anh biết nụ cười đó. Chính là cái làm anh phát điên lần ở khách sạn.
– Hương: Đáng lẽ hôm đó em không nên cười. Anh chưa kịp cởi hết áo đã mất kiểm soát rồi 😌
– Dũng: Thế hôm sau… em đừng cười nữa. Mà để anh làm đến khi em khóc thì thôi.
Hương cắn nhẹ môi dưới. Đôi mắt vẫn không rời màn hình. Cô lướt lên xem lại vài đoạn cũ, tin nhắn cũ, những câu nói dở dang. Không ai viết “nhớ”, nhưng cả đoạn chat đều là nhớ.
Không ai nhắn “gặp nhau đi”, nhưng từng chữ đều đang dẫn đến điều đó.
Cô trả lời:
– Hương: Ngày mai, 12: 30. Tại khách sạn hải vân nhé. Anh mang cà phê. Em mang… phần còn lại.
– Dũng: Anh đến trước. Và sẽ đợi.
Nam vẫn im lặng.
Hương tắt màn hình, đặt điện thoại xuống bàn, nằm xuống.
Cô quay lưng về phía chồng. Như mọi đêm.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Tôi đã ngoại tình dễ dàng như thế |
| Tác giả | Cô vợ Hà Nội |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Truyện bú cặc, Truyện bú lồn, Truyện móc lồn, Truyện NTR, Truyện sex ngoại tình |
| Tình trạng | Update Phần 8 |
| Ngày cập nhật | 24/01/2026 05:55 (GMT+7) |