Hương khẽ xoay người lại, nhìn anh. Gương mặt Dũng khi ngủ không còn vẻ từng trải, mà có gì đó… bình yên và thật. Cô nhẹ nhàng rút tay ra khỏi vòng tay anh, mặc áo lại, bước ra ban công. Không khí Sài Gòn buổi sáng cao tầng trong lành hơn dưới phố. Nhưng trong lòng cô, có một cơn giông nhỏ đang hình thành. “Mình đã làm gì… Mình là người vợ, là mẹ của hai đứa con.”
Cửa mở. Tiếng dép của bé Huy chạy ra.
– Bé Huy: Mẹ ơi! Mẹ về rồi!
Hương cúi xuống, ôm con thật chặt.
– Hương (cười, nhưng mắt hoe đỏ): Ừ, mẹ về rồi… nhớ mẹ không?
Nam vẫn đang xem bản vẽ trong phòng khách. Anh chỉ ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua, rồi lại cúi xuống.
– Nam: Hôm qua họp trễ à? Anh tưởng em về lúc nửa đêm.
– Hương: Ừ, mệt quá nên ngủ lại khách sạn luôn với mấy chị phòng kinh doanh.
Nam gật đầu. Không nghi ngờ. Không để ý.
Chính sự thờ ơ đó… lại khiến lòng Hương đau hơn cả sự tra hỏi.
Những ngày sau đó. Nhớ, nhưng không dám…
Hương trở lại guồng quay công việc. Đưa đón con, họp hành, chăm sóc khách hàng. Nhưng có một phần trong tâm trí cô vẫn ở lại căn phòng tầng 18, với ánh mắt và cái ôm của người đàn ông kia. Dũng không gọi. Không nhắn tin. Chỉ gửi một tin duy nhất sau buổi sáng hôm đó:
“Cảm ơn em vì đã tin anh. Nếu em thấy có lỗi, thì hãy nhớ: Anh chưa từng ép em. Nhưng nếu em nhớ… thì đừng ngại.”
Tin nhắn ấy càng không níu kéo, lại càng khiến lòng cô cuộn trào.
Ban đêm nằm bên chồng, nhưng tâm trí không ở đó Nam nằm xoay lưng về phía cô, vẫn đeo tai nghe, vẫn làm việc tới khuya.
Hương nằm lặng, mắt mở trừng nhìn trần nhà. Cô nhớ bàn tay Dũng chạm vào mình. Không phải vì nó gợi dục, mà vì nó khiến cô thấy mình là phụ nữ đúng nghĩa. Trong vòng tay đó, cô không phải là “phó phòng Hương” hay “mẹ của hai đứa trẻ” mà là chính mình.
Buổi họp khu vực tại văn phòng miền bắc. Dũng đến dự. Vẫn phong thái điềm đạm, ăn mặc lịch lãm. Không ai nhận ra giữa họ có gì khác thường. Sau cuộc họp, khi mọi người ra về, Dũng nhìn cô:
– Dũng: Anh có hẹn khách buổi tối, nhưng vẫn còn một tiếng trống. Em muốn… đi đâu đó không? Chỉ cà phê thôi.
Hương ngập ngừng. Nhưng rồi gật đầu.
Trong quán cà phê yên tĩnh không cần nói gì nhiều. Hai người ngồi trong góc. Không ai chạm vào ai. Không ai nhắc lại đêm hôm đó. Nhưng ánh mắt họ nói thay tất cả.
– Dũng: Anh không muốn em thấy mình là kẻ sai trái. Chuyện gì xảy ra hôm đó… là vì em cần được yêu. Và anh cũng vậy.
– Hương (giọng khẽ): Nhưng em có gia đình. Có hai đứa con…
– Dũng: Anh không xin em điều gì. Nhưng nếu một ngày nào đó, em thấy cô đơn quá, mỏi mệt quá… chỉ cần gọi anh. Anh sẽ đến. Không ràng buộc. Không đòi hỏi.
Đêm ấy cô nằm mơ thấy một điều vừa ngọt vừa đau. Trong giấc mơ, Dũng bước tới, ôm cô từ phía sau. Không nói. Chỉ ôm. Cô thấy mình khóc. Và sáng hôm sau, Hương tỉnh dậy thấy gối ướt một bên. Nhưng không ai hay biết.
Cuộc sống bề ngoài vẫn thế. Hương vẫn đi làm đúng giờ, vẫn đón con đều đặn, vẫn nấu cơm, vẫn nằm bên chồng mỗi đêm. Nhưng trong lòng cô… là hai thế giới đang va đập từng ngày.
Một thế giới tĩnh lặng, an toàn, nhưng nguội lạnh nơi cô là vợ, là mẹ, là “phó phòng gương mẫu”.
Một thế giới khác rực cháy, nguy hiểm, nhưng đầy sinh khí nơi cô được nhìn bằng ánh mắt khao khát, nơi cô không cần phải “đúng”, chỉ cần “được là chính mình”. Và khi trái tim đã nếm mùi cảm xúc thật… nó không còn chịu ngoan ngoãn nữa.
Tin nhắn của Dũng không còn thường xuyên, nhưng luôn đúng lúc – khi cô mệt mỏi, khi Nam lại bỏ qua một cái nắm tay, khi cô soi mình trong gương và cảm thấy hoài nghi chính vẻ nữ tính của mình.
“Em ổn không? Anh không nhắn để khiến em khó xử. Chỉ là… anh vẫn nhớ.”
Cô đặt tay lên tin nhắn, không trả lời. Nhưng ngón tay lại không buông được khỏi màn hình.
Một buổi tối Nam về trễ. Trên bàn là bữa cơm nguội. Hương mặc chiếc váy ngủ mà Nam từng thích, trang điểm nhẹ, làm tóc. Khi Nam bước vào nhà, Hương tiến tới ôm anh, chủ động cởi khuy áo anh.
– Hương (nhỏ nhẹ): Anh mệt không? Hay tối nay mình đi ngủ sớm một chút…
Nam cau mày, nhẹ đẩy tay cô ra.
– Nam: Đừng nghịch. Anh phải họp online với bên thiết kế Nhật. Muộn lắm mới xong.
Cô đứng lặng. Ánh đèn phòng ngủ sáng rõ, nhưng thứ duy nhất cô cảm thấy là lạnh.
Đêm đó trái tim không còn nghe lời…
Hương ngồi bên cửa sổ phòng khách. Điện thoại trong tay, chỉ có hai từ được gõ sẵn trên khung chat:
“Anh Dũng…”
Cô xóa. Rồi gõ lại. Rồi lại xóa.
Nhưng đến 11 giờ đêm, khi mọi thứ đã im lặng cô nhấn gửi.
“Anh có đang thức không?”
Một phút sau, màn hình sáng lên. Tin nhắn trả lời:
“Chỉ cần em gọi.”
Không phải hẹn hò, không phải tình một đêm là một điểm neo lặng lẽ…
Dũng không yêu cầu gặp. Không hối thúc. Chỉ nói:
“Anh không muốn phá nát cuộc sống của em. Nhưng anh cũng không thể làm như chưa từng có gì xảy ra.”
Hương nhìn anh. Mắt cô đỏ hoe.
Cô không khóc vì tình yêu. Mà vì chính bản thân mình.
Vì cô biết… cô không còn là người phụ nữ của riêng một người nữa.
Một đêm, Nam quay sang hỏi tưởng như vô tình, mà khiến cô sững lại…
– Nam (nằm bên cạnh, giọng mệt): Em có thấy chán không? Sống với anh ấy.
Hương khựng lại.
– Hương: Sao anh lại hỏi vậy?
– Nam: Anh không biết. Có khi anh thấy em cứ xa xa dần. Nhưng anh không biết kéo lại bằng cách nào…
Anh không biết. Nhưng Hương thì biết: Có những khoảng cách không phải do thời gian tạo ra mà là do trái tim không còn ở cùng một nơi nữa. Và rồi một ngày… Hương không về nhà ngay sau giờ làm. Không hẹn. Không kế hoạch.
Cô chỉ bước ra khỏi công ty, và gọi một chiếc xe. Đích đến không phải nhà, cũng không phải quán cà phê. Chỉ là một nơi nào đó… nơi cô không phải đóng vai ai nữa.
Từ sau đêm đó, Dũng không vồ vập. Anh không nhắn mỗi ngày. Không gọi bất chợt. Không kiểm soát. Nhưng lần nào anh xuất hiện đều đúng lúc.
Một hôm Hương đăng ảnh gia đình trên mạng xã hội, Dũng không “thả tim”, chỉ nhắn riêng:
“Nụ cười em đẹp. Nhưng ánh mắt thì không còn như trước.”
Khi Hương bị mệt, nghỉ làm, anh gửi đến một giỏ trái cây không ghi tên, chỉ để một mảnh giấy:
“Đừng ép mình phải mạnh mẽ quá.”
Hương đọc mà tay run. Cô cười, rồi lại tự thấy mình đáng trách.
Họ không xưng hô như người yêu. Không nắm tay ở nơi công cộng. Không lưu tên thật trong điện thoại. Nhưng mỗi khi ở gần nhau ánh mắt họ nói nhiều hơn bất kỳ cuộc gọi nào.
Họ chọn quán cà phê nhỏ ở ngoại ô, nơi ít người trong giới biết đến.
Họ ngồi trong ô tô, cửa sổ đọng hơi sương, hơi thở va vào nhau.
Có lần, Hương nhìn Dũng, thì thầm:
“Nếu một ngày em dừng lại, anh có giận không?”
Dũng không trả lời ngay. Anh chỉ nhìn cô, rồi khẽ nói:
“Anh không cần em chọn anh. Anh chỉ muốn em được là chính em – dù chỉ vài giờ một tuần.”
Quay trở lại ngôi nhà. Nam dạo này hay hỏi:
– Nam: Em đi đâu mà hôm nào cũng về sát giờ đón con?
– Nam: Sao dạo này ít vào group chat gia đình?
– Nam: Sao cứ cầm điện thoại rồi cười một mình?
Hương vẫn cười. Vẫn nấu ăn, vẫn làm tròn vai. Nhưng sự giả vờ bắt đầu khiến cô kiệt sức.
Một chiều mưa, Dũng không giữ nổi bình tĩnh. Họ ngồi trong xe. Ngoài trời mưa như trút. Hương kể về buổi họp lớp, về việc chồng cô không đi cùng, về ánh mắt lặng thinh của Nam trước bạn bè cô.
Dũng siết nhẹ tay cô, thốt lên:
– Dũng: Em về rồi lại nằm cạnh một người chẳng còn nhìn thấy em.
Hương lặng người. Vì đó là câu nói cô tự nói với chính mình không dưới chục lần.
Càng ngày, họ càng tránh gặp nhau nhiều. Không phải vì hết tình cảm. Mà vì… họ sợ chính mối quan hệ này sẽ bị phát hiện, và tất cả sẽ sụp đổ. Mỗi cuộc hẹn như một lần trốn chạy. Mỗi tin nhắn là một lần run sợ. Nhưng cũng là những khoảnh khắc sống thật nhất mà Hương có.
Một chiều thứ Sáu, lịch trình thay đổi bất ngờ Hương và Dũng dự tính chỉ gặp nhau nhanh một buổi chiều vắng vẻ ở khách sạn gần sân bay, lý do chính là Dũng chuẩn bị bay vào Đà Nẵng họp. Chỉ một cái ôm, một ly rượu nhẹ, vài câu nói nhỏ. Nhưng Hương mềm lòng khi thấy Dũng có vẻ buồn. Họ ở lại đó gần hai tiếng.
Cô ra về vội vàng, thay đồ, buộc tóc lại như bình thường. Nhưng chiếc khăn cổ của cô món quà sinh nhật Dũng tặng vẫn còn vắt hờ trên vai. Vải lụa in logo thương hiệu rất đặc trưng không phải mẫu dễ mua trong nước.
Về đến nhà, không kịp chuẩn bị gì Nam đã về sớm hơn mọi ngày…
Nam ngồi ở phòng khách, chân bắt chéo, gương mặt lạnh.
– Hương hơi khựng lại: “Anh về sớm thế…”
Nam không đáp. Ánh mắt anh lướt nhanh qua chiếc khăn còn hờ trên cổ cô và cái cách cô rút vội, nhét vào túi xách.
– Nàm: Em đi đâu về?
– Hương: À… em đi gặp khách VIP, họ đổi giờ gấp…
Nam cười nhẹ, không phải kiểu cười thoải mái. Anh giơ điện thoại ra một tấm ảnh chụp biển số xe của Dũng đỗ trước khách sạn, và một bóng phụ nữ bước ra cửa. Ảnh chụp từ xa, nhưng có thể nhận ra rõ chiếc váy Hương mặc sáng nay. Hương không thốt được lời nào. Khoảnh khắc ấy không có nước mắt, không có la hét. Chỉ là im lặng đặc quánh giữa hai người.
– Hương: Anh theo dõi em?
Nam gật. Nhưng giọng anh không cao, không giận dữ.
– Nam: Anh chỉ thấy em xa lạ quá. Anh muốn biết… em đang tìm gì mà anh không thể cho. Giờ thì anh hiểu rồi.
Đêm đó, Nam ngủ ngoài phòng khách.
Hai đứa trẻ ăn tối lặng lẽ, cảm nhận rõ điều gì đó bất thường. Hương ngồi trong phòng, nhìn điện thoại mà không dám nhắn cho Dũng. Tin nhắn của Dũng hiện ra, nhưng cô không trả lời:
“Đã tới nơi an toàn chưa? Anh thấy em hơi mệt…” Cô khóa máy.
Những ngày sau gió đổi chiều Nam bắt đầu về muộn liên tục. Không nói đi đâu.
Buổi sáng, anh dậy sớm, đưa con đi học, tự chuẩn bị đồ ăn sáng. Anh không ghen tuông, không tra hỏi. Nhưng khoảng cách ấy tĩnh lặng đến đáng sợ.
Hương vẫn đi làm, vẫn nhận lịch họp, vẫn gượng gạo cười với đồng nghiệp nhưng nội tâm hoàn toàn rối loạn.
Cô thấy Dũng nhắn tin ít hơn. Anh như biết chuyện. Có lẽ, Nam đã liên lạc? Có thể. Nhưng không ai nói ra điều gì.
Khi một người đàn bà đánh đổi phần yên ổn của mình vì một mối rung động cái giá không chỉ là đau lòng. Mà là sự trống rỗng sâu hơn cả dằn vặt.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Tôi đã ngoại tình dễ dàng như thế |
| Tác giả | Cô vợ Hà Nội |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Truyện bú cặc, Truyện bú lồn, Truyện móc lồn, Truyện NTR, Truyện sex ngoại tình |
| Tình trạng | Update Phần 8 |
| Ngày cập nhật | 24/01/2026 05:55 (GMT+7) |