Truyện sex ở trang web truyensextv68.com tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Từ ngày 01/01/2026 website đổi sang tên miền mới: truyensextv68.com (các tên miền trước đây: truyensex.tv truyensextv.com...)

Truyện sex » Truyện sex dài tập » Ta Ở Đại Việt Thu Phục Mỹ Nhân

Ta Ở Đại Việt Thu Phục Mỹ Nhân - Tác giả Lý Phong

Chương 1: Cơn Mưa Đầu Hạ Và Khu Vườn Trịch Thượng
Cơn mưa rào đầu hạ ập đến thành phố mà chẳng hề báo trước, mang theo thứ mùi ngai ngái của bụi đất vỡ vụn hòa cùng hơi nước. Bầu trời vốn đang trong xanh mây trắng bỗng chốc bị một tấm màn xám xịt kéo ngang, che khuất ánh mặt trời muộn màng của buổi chiều tàn.
Bên ngoài cửa sổ kính của phòng học lớp 11A3, những giọt nước mưa đập vào lớp kính tạo thành những vệt dài ngoằn ngoèo, rồi trượt xuống như những dòng lệ câm lặng.
Thầy Hùng đứng trên bục giảng, bụi phấn trắng bám đầy trên vạt áo sơ mi đã sờn cổ. Lão sư già hắng giọng, ánh mắt đảo qua một lượt những khuôn mặt thiếu niên đang gật gù bên dưới. Tiếng mưa rơi rả rích dường như là một thứ thuốc an thần tuyệt diệu đối với đámkọc trò mười bảy tuổi sau một ngày dài nhồi nhét kiến thức. Thầy khẽ thở dài, một tiếng thở dài chỉ đủ để chính ông nghe thấy. Ông biết bọn trẻ không thích môn Lịch sử, nhưng bổn phận của một người đưa đò vẫn buộc ông phải nhặt viên phấn lên, gõ gõ vào tấm bảng đen.
“Các em lưu ý đoạn này,” Giọng thầy Hùng trầm khàn, vang lên đều đều hòa vào tiếng mưa. “Thời kỳ Lê sơ, đặc biệt là dưới triều đại vua Lê Thái Tông, là một giai đoạn có nhiều biến động ngầm dẫu cho bề ngoài đất nước trông có vẻ thái bình vượng trị. Những cuộc thanh trừng nội bộ, những mưu đồ chính trị chốn thâm cung…”
Ở dãy bàn thứ ba tính từ dưới lên, kế bên cửa sổ, Trần Minh đang chống cằm nhìn ra ngoài màng mưa trắng xóa.
Cậu là một nam sinh có vóc dáng thư sinh, khuôn mặt không hẳn là góc cạnh rạng rỡ như minh tinh màn bạc, nhưng lại có một đôi mắt rất sâu. Một đôi mắt tĩnh lặng đến kỳ lạ so với cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới. Minh không ngủ gật như đám bạn, cậu vẫn nghe từng lời thầy Hùng nói, chỉ là tâm trí cậu dường như đang trôi dạt theo những chiếc lá bàng bị gió cuốn cuộn tròn dưới sân trường ngập nước.
“Rộp… rộp…”
Một âm thanh rất nhỏ, vô cùng vi diệu, vang lên từ bên dưới gầm bàn bên cạnh.
Minh khẽ liếc mắt sang. Tuấn “Mập” – thằng bạn thân chí cốt của cậu – đang khom lưng hết cỡ, cả thân hình phục phịch cố gắng thu nhỏ lại sau chồng sách giáo khoa cao ngất ngưởng. Hai ngón tay mập mạp của Tuấn đang cẩn thận, rón rén bẻ từng mẩu bánh tráng trộn nhét vào miệng, cố gắng nhai bằng răng hàm để không phát ra tiếng động. Trán Tuấn lấm tấm mồ hôi vì phải tập trung cao độ, hệt như một chuyên gia tháo gỡ bom mìn.
Nhận ra ánh mắt của Minh, Tuấn nuốt ực một cái, nhướng mày, tay gí gí bịch bánh tráng sang mạn sườn bạn mình, môi mấp máy không phát ra tiếng: “Ăn không? Vị khô bò cay xuất sắc.”
Minh khẽ lắc đầu, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười nhạt. Cậu đưa tay viết vội lên góc quyển vở nháp đẩy sang: “Coi chừng thầy Hùng, ông ấy đang nhìn xuống góc này.”
Tuấn giật mình, lập tức nhét cả bịch bánh tráng vào hộc bàn, ngồi thẳng lưng dậy, hai tay khoanh ngay ngắn trên bàn, mắt mở to nhìn lên bục giảng với một vẻ chăm chú đến mức giả tạo. Thầy Hùng trên bục giảng quả thực vừa lướt ánh mắt qua, thấy bộ dạng của Tuấn, ông chỉ biết lắc đầu ngao ngán rồi tiếp tục bài giảng về những đạo luật khắt khe thời Lê sơ.
Tùng… Tùng… Tùng…
Tiếng trống trường vang lên, chói tai và dõng dạc, cắt đứt sự tĩnh mịch của lớp học. Lời giảng của thầy Hùng lập tức bị nhấn chìm trong tiếng xô ghế, tiếng thu dọn sách vở và tiếng cười đùa ầm ĩ.
“Cuối cùng cũng được giải thoát!” Tuấn vươn vai một cái rõ to, xương cốt kêu răng rắc. Nó vỗ vai Minh. “Ê, mưa to quá chưa về được đâu. Qua tiệm net cổng sau làm vài ván không? Đang có sự kiện nhân đôi kinh nghiệm. Chơi chừng tiếng tạnh mưa rồi về.”
Minh chậm rãi cất quyển sách Lịch sử vào balo, kéo khóa lại cẩn thận. Cậu nhìn ra màn mưa dường như vẫn chưa có dấu hiệu ngớt. “Mày đi đi. Tao phải về sớm.”
“Làm cái quái gì mà vội? Bố mẹ mày đi công tác cả tuần mới về cơ mà? Ở nhà một mình trong cái biệt thự cổ lỗ sĩ đó sướng gần chết, không ai quản.” Tuấn bĩu môi, lôi chiếc áo mưa tiện lợi màu nilon xanh chuối ra từ đáy balo.
“Cái vườn sau nhà cỏ mọc um tùm rồi,” Minh nhạt giọng đáp, khoác balo lên vai. “Ông nội dặn trước khi đi là tao phải dọn sạch mớ cỏ dại đó. Hôm qua lười chưa làm, hôm nay mưa thế này đất mềm, rễ cỏ dễ nhổ. Tao định chiều nay về xử lý cho xong, không cuối tuần ông về ông lại mắng cho sấp mặt.”
Tuấn rùng mình một cái giả tạo, khoác vai Minh đi ra hành lang. “Tao thề, cái nhà mày xây từ thời Pháp thuộc hay sao ấy. Cứ u u ám ám. Cái vườn sau nhà thì rộng thênh thang, cây đa thì to tổ chảng, rễ mọc um tùm. Bữa trước tao đứng đái bậy ở gốc cây sung, tự dưng thấy lạnh buốt sống lưng, cứ như có người nhìn chằm chằm ấy.”
“Mày bớt đọc truyện ma lại đi,” Minh đẩy tay thằng bạn ra, bật cười. “Do thận mày yếu thì có.”
“Thận tao tốt vãi chưởng ra nhé!” Tuấn gân cổ lên cãi.
Hai thiếu niên hòa vào dòng người học sinh ùa ra cổng trường. Minh từ chối lời mời ăn cá viên chiên của Tuấn, bung chiếc ô màu đen, chậm rãi rảo bước trên vỉa hè lót gạch đã bong tróc vài chỗ. Nước mưa đọng trong những vũng sình phản chiếu ánh đèn đường màu vàng vọt vừa mới được bật lên. Tiếng còi xe máy, tiếng lốp xe lăn qua vũng nước xé toạc màn mưa, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào rất đặc trưng của thành phố lúc tan tầm.
Minh không vội vã. Cậu cứ thế đi bộ, thỉnh thoảng dừng lại nhường đường cho một chiếc xe máy lao vội lên vỉa hè để tránh tắc đường.
Căn nhà của gia đình Minh nằm sâu trong một con hẻm lớn trên đường Trần Phú. Trái ngược hoàn toàn với vẻ ồn ào náo nhiệt của phố thị bên ngoài, con hẻm này giống như một thế giới khác. Hai bên tường rào phủ đầy dây leo xanh ngắt.
Đẩy cánh cổng sắt rỉ sét nặng nề, Minh bước vào khoảng sân trước lát gạch tàu đã mòn vẹt. Trước mắt cậu là một ngôi nhà ba gian hai chái, lợp ngói âm dương, kiểu kiến trúc cực kỳ hiếm hoi còn sót lại giữa lòng thành phố hiện đại. Sự im lìm của ngôi nhà bao trùm lấy cậu, chỉ có tiếng mưa rơi lộp độp trên mái ngói là âm thanh duy nhất.
Cậu cất ô, mở khóa cửa chính. Mùi gỗ mun cũ kỹ và mùi nhang trầm nhàn nhạt quen thuộc sộc vào mũi. Minh bật công tắc đèn. Ánh sáng vàng dịu tỏa ra, soi rõ bộ sạp gụ tủ chè tĩnh mịch ở phòng khách.
Minh không lên phòng ngay. Cậu đi thẳng ra phía sau nhà, đứng ở hàng hiên.
Mở rộng trước mắt cậu là khu vườn sau – một mảnh đất rộng đến mức vô lý đối với một hộ gia đình ở thành phố. Nơi này trồng rất nhiều cây cổ thụ: một cây nhãn lồng xum xuê, một cây mít nài vỏ sần sùi, và đặc biệt là góc cuối vườn, nơi có một gò đất hơi nhô lên, mọc đầy những bụi gai dại và những đám dương xỉ cao đến nửa người.
Bầu trời đang tối dần. Cơn mưa xối xả đập vào những chiếc lá dại, làm chúng run rẩy kịch liệt.
Minh đứng khoanh tay, tựa lưng vào cột gỗ hiên nhà, ánh mắt xa xăm nhìn về phía gò đất cỏ mọc um tùm ở cuối vườn. Khối công việc dọn dẹp có vẻ khổng lồ hơn cậu tưởng. Đất đai ở góc đó có vẻ sụt lún không đều, tạo thành những hố trũng đọng nước đục ngầu.
“Thời tiết này…” Minh lẩm bẩm, đưa tay xoa xoa phần gáy hơi mỏi sau một ngày học tập. “Chắc không nhổ cỏ được rồi. Bẩn hết quần áo.”
Cậu đứng đó thêm một lúc lâu, lắng nghe tiếng mưa rơi rả rích trên tàu lá chuối ngoài rìa hàng rào. Cuộc sống của cậu cứ trôi qua bình lặng, nhàm chán và đều đặn như nhịp gõ của đồng hồ quả lắc trong phòng khách. Sáng đi học, chiều nghe Tuấn “Mập” kể chuyện tào lao, tối về đối diện với căn nhà rộng thênh thang và khu vườn ẩm ướt đầy rêu phong.
Chẳng có gì thú vị, cũng chẳng có gì đáng để bận tâm.
Minh chép miệng, xoay người bước vào trong bếp để tìm kiếm chút thức ăn còn lại trong tủ lạnh cho bữa tối. Gò đất ở cuối vườn kia, cứ để đó tính sau vậy. Dù sao thì, cỏ dại có mọc thêm một đêm cũng chẳng thể che lấp cả thế giới này được.
Cậu hoàn toàn không biết rằng, dưới lớp đất bùn nhão nhoét ở góc vườn mọc đầy dương xỉ kia, sâu bên dưới những rễ cây đan xen chằng chịt, có một thứ gì đó đã nằm im lìm suốt sáu trăm năm, đang tĩnh lặng chờ đợi một cơn mưa đủ lớn để gột rửa lớp ngụy trang của thời gian.
Nhưng đó là chuyện của sau này. Còn đêm nay, Minh chỉ đơn giản là hâm nóng lại bát canh sườn, ngồi vừa ăn vừa xem một chương trình tạp kỹ vô thưởng vô phạt trên tivi.

…còn tiếp…

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website truyensextv68.com, trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn! Click xong nhớ xem tầm vài giây rồi mới tắt quảng cáo nhé các bạn.

Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv68.com, các bạn muốn gửi truyện cứ gửi qua email [email protected] nhé!
Thông tin truyện
Tên truyện Ta Ở Đại Việt Thu Phục Mỹ Nhân
Tác giả Lý Phong
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Truyện chưa được phân loại
Tình trạng Chưa xác định
Ngày cập nhật 02/03/2026 10:08 (GMT+7)

Bình luận

Mục lục truyện của Tác giả Lý Phong

Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top tác giả tài năng

Top 100 truyện sex hay nhất

Top 11: Cu Dũng
Top 14: Thằng Tâm
Top 20: Giang Nam
Top 22: Lăng Tiếu
Top 26: Số đỏ
Top 28: Thụ tinh
Top 40: Lưu Phong
Top 43: Miêu Nghị
Top 46: Hạ Thiên
Top 47: Tiểu Mai
Top 68: Xóm đụ
Top 86: Tội lỗi
Top 88: Bạn vợ
Top 90: Tình già
Top 95: Diễm
Top 98: Dì Ba