Đã là cuối tháng Mười. Khi mà dân miền Bắc đã phải lôi áo bông áo phao ra mặc vì đợt lạnh bất thường, thì ngoài đường ở Gia Định vẫn thấy người ta mặc áo cộc tay.
Trong hai tuần, đám học sinh dưới sự uốn nắn của Tuyết Hoa tiến bộ vù vù. Còn cô, ngoài giờ làm việc, cũng tự tìm được cho mình một niềm vui nho nhỏ: đúng như dự đoán, lão Phúc đã bám lấy chồng cô như đỉa đói.
Mỗi lần nghe điện thoại chồng gọi tới chửi đổng, Tuyết Hoa lại không nhịn được cười thầm. Cô cực kỳ khoái cái cảnh chọc tức chồng mình. Biết thế này, bao năm qua ai tới nhờ vả cô cứ đẩy hết cho ổng là xong, hơi đâu mà tự mình đi giải quyết.
Cuối tuần hiếm hoi được rảnh rỗi, Tuyết Hoa hẹn cô bạn thân đi ăn ở một nhà hàng. Trước khi ra cửa, cô dặn dò chị giúp việc tên Lý và con trai vài câu. Cô vừa đi khỏi, Tuấn Kiệt mắt đã sáng rực, cười toe toét rồi “cạch” một tiếng, khóa trái cửa phòng lại. Cậu chui tọt xuống gầm giường, chổng cái mông tròn lẳn lên, lôi ra cái USB bí mật.
Sau một tuần căng như dây đàn ở trường, ngày cuối tuần tự do khiến cậu thiếu niên vô cùng sung sướng. Dù đã cố gắng vứt bỏ những ý nghĩ bệnh hoạn về mẹ, nhưng cậu không tài nào vứt bỏ được bản năng của tuổi dậy thì. Mẹ đi rồi, cậu không cần phải lén lút nửa đêm nữa, mà có thể quang minh chính đại tận hưởng “Giờ Hạnh Phúc” của riêng mình.
Tuấn Kiệt được thừa hưởng trọn bộ gen tốt của ba mẹ. Không chỉ đẹp trai sáng láng, mà cây hàng bên dưới cũng phát triển vượt trội so với bạn bè cùng lứa, đúng là của hiếm trời ban. Từ lần đầu tiên mộng tinh, cậu bắt đầu quay tay thường xuyên, mỗi ngày hai ba lần. Bất kể ở trường hay ở nhà, trong toilet hay trong phòng, cứ chỗ nào không ai thấy là cậu lại để lại dấu vết sung sướng.
Hồi trước, cậu chỉ cần tưởng tượng là bắn được. Từ hồi nửa năm trước học được cách tìm “tài liệu” trên mạng, cậu hay thức đêm mở máy tính xem tiểu thuyết, xem phim. Để phòng hờ bị mẹ bắt quả tang, cậu chép hết “tài nguyên” yêu quý vào USB, giấu kỹ dưới gầm giường, lúc nào cần mới lôi ra. Giờ dì giúp việc vẫn ở nhà, nhưng cậu không lo, vì dì Lý không giống mẹ, tuyệt đối không tự ý vào phòng cậu. Hơn nữa, nhà cách âm tốt, giờ cậu xem còn chả cần đeo tai nghe.
…Cái cảm giác được thoải mái xem phim heo này, chắc chỉ có mấy thằng con trai tuổi đó mới hiểu.
Mấy hôm trước, Tuấn Kiệt tình cờ phát hiện trên mạng một nữ diễn viên JAV thuộc hệ “chị gái” tên là “Minai Suzume”. Dáng vóc và nhan sắc của cô này lập tức đánh trúng gu của cậu. Tối qua cậu cắm USB vào máy tính tải cả đêm, kéo về được một bộ phim dài hai tiếng rưỡi, dung lượng hơn 10G.
(Anh em tra thử tên diễn viên JAV này nhé, xinh lắm hehehe)
Giờ cậu đang ngồi ngay ngắn trước bàn máy tính. Một tay điều khiển chuột, tay kia đặt lên con cặc đang cương cứng giữa hai chân. Con cặc được bọc trong một chiếc vớ trắng sạch sẽ—đây là tư thế quay tay đặc trưng của cậu ở nhà. Lấy vớ bọc con cặc lại, có thể tránh được việc tinh dịch dính ra quần, hoặc bắn quá xa, khó dọn.
—Chuẩn bị xong, cậu click chuột với tâm trạng háo hức, bắt đầu “thưởng thức” tác phẩm nghệ thuật này.
Nói thật, lý do cô đào này hút hồn cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên, là vì cậu thấy cô ta có nét gì đó hao hao… mẹ mình.
Mặc dù dáng của Tuyết Hoa cao hơn, mặt cũng đẹp hoàn hảo hơn, nhưng ngoài đời Tuấn Kiệt làm gì có cơ hội được ngắm cặp vú vĩ đại và đôi chân dài miên man của mẹ khi không có vải che. Càng đừng nói đến mấy cảnh đụ nhau tưng bừng như trong phim AV. Từng màn ân ái nóng bỏng, từng tiếng rên rỉ sướng tai, tất cả đã thỏa mãn trí tưởng tượng đang sôi sục của tuổi dậy thì.
Thực ra, nếu bắt phải nói, thì Tuấn Kiệt cũng coi như là đã thấy được thân thể trần truồng của mẹ. Tuy chỉ là thoáng qua, nhưng nó đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng cậu.
Đó là đợt nghỉ hè, Tuyết Hoa vừa đi chạy bộ về, tưởng nhà không có ai, chỉ khép hờ cửa phòng thay đồ để chuẩn bị tắm. Tuấn Kiệt vừa hay đi ngang qua, nhanh trí, cậu liền lẻn tới nép vào cửa, vừa kịp thấy nửa tấm lưng tuyệt đẹp của mẹ trước khi mẹ bước vào phòng tắm.
Lưng mẹ thẳng tắp, đầu ngẩng cao, hai cánh tay đẹp như ngó sen giơ lên sau gáy, vừa búi mớ tóc đen xõa ra, vừa ngẩng đầu bước vào phòng tắm. Tấm lưng trần mịn màng, trắng như ngọc, như một bức tượng được điêu khắc tỉ mỉ. Dáng mẹ quá đẹp, động tác giơ tay khiến bờ vai trông vừa rộng vừa khỏe khoắn, nhưng bên dưới, cái eo lại thon thả như cành liễu. Và quan trọng nhất là cặp vú căng tròn như hai quả bóng mỡ, lấp ló bên hông. Khung cảnh đẹp như tranh vẽ ấy như hút hồn cậu. Tiếc là, do góc nhìn, cậu không thể thấy được cặp mông và đôi chân trần của mẹ.
Hôm đó, Tuấn Kiệt quay tay liên tục năm lần như điên. Mấy ngày sau, cậu vẫn chìm đắm trong khung cảnh hư ảo đó, cả ngày chỉ nghĩ đến thân thể của mẹ, nghĩ đến mức sắp trầm cảm.
Thế là cậu lại nhân lúc mẹ vứt quần áo cũ, lén chôm một cái quần lót của mẹ, coi như báu vật, ngày nào cũng lôi ra hít hà rồi quay tay.
Về sau, Tuấn Kiệt cũng tự thấy mình quá bỉ ổi, quá đáng. Sao lại có thể tơ tưởng mẹ mình như thế? Cậu quyết tâm dằn vặt, mang theo cảm giác tội lỗi và tiếc nuối vô vàn, cắn răng vứt cái quần lót yêu quý đi.
Tuyết Hoa hoàn toàn không biết gì về mấy hành động này của cậu.
… Bạn đang đọc truyện Niềm tin của mẹ tại nguồn: http://truyensextv68.com/niem-tin-cua-me/
Trong lúc Tuấn Kiệt đang “tự xử”, mẹ cậu đã lái xe đến trung tâm thành phố.
Đỗ xe xong, Tuyết Hoa lấy một cái khẩu trang đeo lên, đi bộ đến nhà hàng đã hẹn.
Thường ngày mặc đồng phục của trường, kiểu dáng nghiêm túc càng làm nổi bật cái vẻ lạnh lùng của cô. Nếu lúc này có học sinh nào may mắn gặp cô, sẽ thấy một hình ảnh hoàn toàn khác: cô mặc quần thể thao dài màu đen, chân mang giày thể thao trắng, áo thun tay dài rộng thùng thình màu đỏ. Mái tóc thường ngày búi gọn sau gáy nay được thả xõa trên vai, như một tấm lụa đen lượn sóng. Mặt không trang điểm, để mộc hoàn toàn. Tuy không son phấn, nhưng trông cô lại trẻ ra vài tuổi.
Tuyết Hoa vốn đã không già, nhưng mặt mộc càng tôn lên làn da trắng mịn tự nhiên. Nhất là khi đeo khẩu trang, chỉ để lộ cặp mày liễu và đôi mắt đen láy như hòn bi ve, khiến người ta càng khó đoán tuổi thật.
Nhìn từ xa, chắc không ai nghĩ cô là một phụ nữ đã có chồng con, mà trông giống một cô gái trẻ trung năng động, dáng chuẩn, chân dài như siêu mẫu, nhưng… phiên bản ngoại cỡ.
Điểm trừ duy nhất là ánh mắt cô quá sắc, cặp mày liễu cứ nhíu lại, làm người ta cứ tưởng cô đang bực bội chuyện gì.
Không phải cô bẩm sinh mặt lạnh, mà là do khứu giác quá nhạy, cô không chịu nổi các loại mùi hỗn tạp trên phố. Khi đó, Covid-19 còn chưa bùng phát toàn cầu, nên đây chính là lý do cô chọn đeo khẩu trang khi ra đường.
Tuyết Hoa rất phiền não vì chuyện này.
Hồi nhỏ, cô không kén chọn mùi hương đến mức này. Chính xác hơn, cái chứng ưa sạch sẽ này, là một vấn đề tâm lý. Bây giờ, hễ tiếp xúc gần với đàn ông, kể cả chồng mình, chỉ cần ngửi thấy mùi cơ thể hoặc hơi thở của họ là cô lại thấy buồn nôn. Thậm chí ngửi mùi của một số phụ nữ cũng làm cô khó chịu.
Nguồn cơn là từ ám ảnh tuổi thơ.
Tuyết Hoa sinh ra đã có mùi hương cơ thể thanh khiết kỳ lạ. Lúc còn bé, cô như một lọ nước hoa di động, đi đến đâu thơm đến đó, đặc biệt hấp dẫn đàn ông. Cộng thêm gương mặt xinh như hoa, khó tránh khỏi việc bị mấy gã lớn tuổi bỉ ổi tưởng tượng cảnh ôm cô vào lòng, hít hà mái tóc mềm, hôn lên môi xinh, rồi lột sạch quần áo để xem bên dưới là một thân hình tuyệt mỹ thế nào.
Tuy chưa ai thực sự sàm sỡ được cô, nhưng đám người lớn luôn tìm mọi cách để tiếp cận, thỉnh thoảng có những hành động suýt soát vượt quá giới hạn, khiến cô bé không khỏi sợ hãi. Lâu dần, nó gieo vào tâm hồn non nớt của cô một cái bóng tâm lý theo cả cuộc đời, biến thành sự kháng cự với mùi hương.
Cộng thêm vài sự cố khác thời thơ ấu, khiến Tuyết Hoa giờ đây ngay cả tiếp xúc với phụ nữ cũng thấy không thoải mái. Duy chỉ có cô bạn thân sắp gặp đây là trường hợp ngoại lệ của ngoại lệ.
Đi gần đến nhà hàng, Tuyết Hoa thấy bạn mình đã đứng chờ ở khu nghỉ trước cửa.
Cô gạt đi sự khó chịu khi phải đi giữa đường phố bụi bặm, mỉm cười, vẫy tay ra hiệu từ bên kia đường. Dáng người cao ráo, linh hoạt của cô lập tức thu hút mọi ánh nhìn của đám thực khách đang xếp hàng.
“Hân ơi!” Tuyết Hoa lúc này chỉ thấy mỗi cô bạn thân, gọi một tiếng rồi chạy băng qua dòng người, “Tới sớm vậy, đợi lâu chưa?”
“Chưa đâu, em cũng mới tới à.” Cô bạn mỉm cười, giọng trong như chuông bạc.
Cô tên là Uyển Hân, là cô em lớn lên cùng Tuyết Hoa từ nhỏ.
Nhìn kỹ, má cô bầu bĩnh ửng hồng, mày mắt tươi tắn. Cô mặc một chiếc váy liền hoa nhí màu hồng dài đến mắt cá chân, mái tóc dài mượt mà xõa sau lưng. Hai tay thanh lịch xách một chiếc túi da cá màu trắng ngà. Dáng người yểu điệu, vẻ ngoài trong sáng ngọt ngào. Trông cô chỉ như mới ngoài hai mươi, nhưng thực ra đã là mẹ của một bé gái tám tuổi.
Hai người đẹp một cao một thấp đứng cạnh nhau, lập tức trở thành tâm điểm chú ý trước cửa nhà hàng. Mấy gã trai trẻ thì nhướn mày ngắm nghía, mấy cô gái trẻ thì mắt tóe lửa ghen tị. Một cô chịu không nổi, thúc cùi chỏ vào sườn bạn trai, lườm: “Nhìn cái gì!”
“…Đâu, có nhìn gì đâu?”
Hai chị em nhìn nhau cười, ăn ý quay mặt đi.
Nói chứ cô bạn cao 1m65 cũng không phải là lùn, nhưng đứng cạnh Tuyết Hoa thì đúng là trông nhỏ con hẳn. Cô ngó hàng người xếp hàng dài phía sau, quay lại cau mày, khẽ nói: “Hôm nay em tan làm sớm, đáng lẽ nên đến xếp hàng trước.”
Tuyết Hoa cũng ngó theo, khoác lấy cổ tay trắng nõn của bạn, cười nhỏ: “Chỗ này nó thế, cứ cuối tuần là xếp hàng dài. Chắc cũng nhanh thôi, mình đợi chút.”
Có những người thuộc dạng ngoài lạnh trong nóng, khó kết thân, nhưng một khi đã thân thì lại cực kỳ nhiệt tình. Rõ ràng, Tuyết Hoa chính là loại người đó.
“Ừm.” Mắt tròn, mặt trái xoan tròn, nụ cười của cô bạn ngọt như mật.
Tuyết Hoa rất ít bạn bè thân thiết. Với cô, có được một người bạn tâm đầu ý hợp như Uyển Hân là điều vô cùng quý giá, nên cô rất trân trọng tình bạn này.
Và Uyển Hân cũng là một trong số ít những người mà Tuyết Hoa không hề kháng cự khi tiếp xúc cự ly gần. Có lẽ vì trên người Uyển Hân cũng có mùi hương tự nhiên, thanh khiết như sương sớm. Lúc này, Tuyết Hoa dựa vào cơ thể mềm mại của bạn, hít hà mùi hương thoang thoảng từ tóc, cảm thấy sảng khoái, thư thái vô cùng.
…Và hơn hết, là cảm giác an toàn.
Ngày thường ai cũng có công việc và gia đình riêng, ít khi gặp nhau. Nên mỗi lần gặp, Tuyết Hoa đều vui thấy rõ.
Ở bên cạnh cô bạn thân, Tuyết Hoa như được trở về thời con gái ngây thơ, vô lo vô nghĩ. Khi ấy hai chị em cùng nhau dạo phố, cùng nhau đi dã ngoại, hoặc nằm chung gối, thủ thỉ tâm sự chuyện thầm kín.
Cả hai đều không quen nói chuyện oang oang giữa nơi công cộng, nên cứ im lặng ngồi ở khu chờ, xếp hàng.
Tuyết Hoa rướn cái cổ dài, lắng nghe tiếng gọi số, không để ý thấy Uyển Hân cứ thỉnh thoảng lại liếc trộm mình. Hễ cô quay qua, Uyển Hân lại dùng nụ cười ngọt ngào để che giấu vẻ lo lắng.
Cô bước lên đọc số điện thoại đặt bàn, rồi dắt Uyển Hân đi theo nhân viên vào chỗ ngồi.
Tuyết Hoa thích nhà hàng này vì nó sạch sẽ, và mỗi bàn đều có phòng riêng, không ai làm phiền ai. Cửa phòng vừa đóng lại, cô vội vàng tháo khẩu trang, đôi mắt sắc sảo cong lên thành hình trăng khuyết, cười hì hì kể tội chồng: “Hân ơi, kể cho em nghe, đợt trước chị cho lão chủ nhiệm ở trường số riêng của Thiên Thành, em đoán xem sao? Trời ơi, mấy hôm nay buồn cười chết đi được…”
Tuyết Hoa cứ nói một tràng, rồi lại dừng. Hễ nhân viên gõ cửa mang thức ăn lên là cô im bặt, người vừa đi là cô lại cười khanh khách, thao thao bất tuyệt kể về niềm vui gần đây của mình.
Ăn gì không quan trọng, quan trọng là được gặp bạn.
Nhiều người khi đối mặt với ba mẹ, người thân, đồng nghiệp hay thậm chí là bạn đời, ít nhiều đều có sự giữ kẽ. Chỉ khi ở bên một vài đối tượng đặc biệt, họ mới trút hết ruột gan. Với Tuyết Hoa, Uyển Hân chính là người đó.
Tuyết Hoa biết ơn cô bạn này từ tận đáy lòng vì đã ở bên mình bao năm. Không có Uyển Hân, bao nhiêu tâm sự cô chỉ biết nén chặt trong lòng.
Cô mà đã mở máy là nói không ngừng, nói đến mức hai má ửng hồng, rạng rỡ hẳn lên. Cuối cùng, cô thở ra một hơi thỏa mãn, “Haizz— nãy giờ nghe chị lảm nhảm, chán lắm đúng không?”
Uyển Hân mắt sáng long lanh, cười hiền: “Đâu có, chị kể tiếp đi, em thích nghe mà.”
“Thôi, không thèm nhắc tới ổng nữa. Dạo này em sao rồi?”
Uyển Hân khẽ gật đầu, “Vẫn như cũ thôi, ngày đi làm, cuối tuần dắt con đi chơi, ổn cả.”
“Ừ, đơn giản là hạnh phúc” Tuyết Hoa gật gù. Cô nhìn đồ ăn la liệt trên bàn, “Nãy giờ mải nói, đồ ăn lên đủ cả rồi. Nè,” Tuyết Hoa gắp cho bạn một miếng, “Gà xào ở đây làm ngon lắm, em thử đi!”
Uyển Hân giơ cái bát nhỏ lên, gắp miếng thịt gà mềm như đậu hũ non cho vào miệng, mím đôi môi mọng, nhai nhai một bên má phúng phính một cách tao nhã. Lông mày cô từ từ nhướng cao. Cô giơ tay lên che miệng, mắt sáng rực, nhìn Tuyết Hoa gật đầu lia lịa, “Ừm! Ngon thật!”
“Đúng không! Thử mấy món khác nữa đi!” Tuyết Hoa cầm đũa lướt một vòng trên bàn, dừng lại ở bát canh sứ, quay sang hào hứng giới thiệu, “Còn canh gan heo nấm trúc này nữa, nước dùng ngọt lắm!”
Uyển Hân mỉm cười, cũng gắp lại cho Tuyết Hoa một miếng phi lê cá màu cam óng ánh, “Chị Hoa cũng ăn đi!”
Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, từ công việc đến kinh nghiệm nuôi con, thỉnh thoảng lại “khẩu nghiệp” vài câu về chuyện nhà, rôm rả không ngớt.
Ăn được nửa bữa, Uyển Hân bỗng có vẻ bồn chồn, muốn nói lại thôi.
Cô liếc Tuyết Hoa, rồi cúi gằm gương mặt hơi bầu bĩnh của mình vào cái bát trên tay, lẳng lặng húp canh.
Tuyết Hoa tưởng cô bạn ngại nói chuyện tế nhị vợ chồng, liền nhướn mày, nghiêng mặt cười: “Tâm sự gì đó? Về Văn Đông à?”
Vẻ mặt Uyển Hân càng thêm khó xử, cô lắc nhẹ đầu: “…Không phải, không có gì đâu.”
Tuyết Hoa liền cau mày, nghiêm giọng: “Ai bắt nạt cậu à?”
Uyển Hân vội vàng lắc đầu lần nữa, “Không phải đâu chị Hoa, em… em vẫn ổn.”
“Thế thì nói lẹ chị nghe xem, nghĩ gì thế? Đừng có cái gì cũng giữ trong lòng.”
Tuyết Hoa không có anh chị em ruột, nên coi Uyển Hân như em gái mình.
Uyển Hân thuộc kiểu hiền lành, tính tình mềm như nước. Hồi nhỏ vì vài lý do đặc biệt mà hay bị bạn bè bắt nạt, nhưng bị ăn hiếp cũng không dám hó hé. Lớn lên vẫn vậy, nếu không ai bênh, cô cứ im lặng chịu đựng.
Uyển Hân cứ ngập ngừng, đôi mắt tròn trong veo cứ liếc qua liếc lại gương mặt xinh đẹp của Tuyết Hoa. Ngón tay cầm đũa từ từ siết chặt. Cô mím môi, cố nặn ra một nụ cười che gi
“Trời ơi nói đi!” Tuyết Hoa đúng kiểu người đẹp nóng tính.
“…Em không biết có nên nói với chị không.”
“Rốt cuộc là sao?” Tuyết Hoa xích lại gần bạn, lo lắng nhìn cô, đưa tay đặt lên cái váy dài trên đùi Uyển Hân.
Đôi mắt long lanh của Uyển Hân gợn sóng. Cô im lặng một lúc lâu, cúi nhìn cái bát trong tay, từ từ mở miệng: “Mấy hôm trước, công ty cử em đi Tây Đô gặp khách hàng… Tối đó ở bãi đỗ xe tầng hầm khách sạn, em… em thấy anh Thành và… ả Thuỳ Linh ở cùng nhau.”
Nghe thấy cái tên Thuỳ Linh, sắc mặt Tuyết Hoa cứng lại, cô lập tức im bặt.
Uyển Hân thấy mặt bạn mình lạnh dần đi, vội xua tay rối rít, đỡ lời cho Thiên Thành: “Em nghĩ chắc em hiểu lầm thôi! Tháng sau ủy ban thành phố Tây Đô có hội nghị xúc tiến đầu tư, anh Thành… chắc là gặp cô ta vì công việc thôi.”
“Hân à, không sao đâu.” Tuyết Hoa rút tay về, cúi đầu cười gượng, hít một hơi thật sâu.
Trầm ngâm một lát, cô đẩy ghế đứng dậy, quyết định lái xe đến Tây Đô ngay lập tức, ba mặt một lời với chồng.
“Xin lỗi Hân nhé, chị phải qua Tây Đô một chuyến.”
“Chị Hoa!” Uyển Hân cũng đứng dậy, cuống quýt: “Chị đừng đi! Chắc là em hiểu lầm thôi, nhất định là em nhìn nhầm rồi!”
“Haizz.” Tuyết Hoa cố nặn ra nụ cười, nhẹ nhàng an ủi: “Yên tâm, chị chỉ qua hỏi rõ thôi, không cãi nhau đâu.”
“Chị Hoa…”
“Không sao, không sao mà! Em cứ ăn từ từ đi, có gì chị gọi em sau.” Tuyết Hoa tính tình quyết liệt, đã quyết là làm ngay, ai cản cũng không được. Quay lưng đi, cô lật mặt nhanh như chớp, vẻ mặt lạnh lùng, đằng đằng sát khí. Cô đi nhanh ra quầy tính tiền, rời khỏi nhà hàng, khẩu trang cũng chẳng thèm đeo, chỉ vơ vội cái dây thun cột tóc lại, hầm hầm đi về bãi đỗ xe.
Không phải cô quá nhạy cảm, mà vì chồng cô, Thiên Thành đã có tiền án ngoại tình.
Mấy năm trước, Tuyết Hoa đã phát hiện chồng mình vẫn dây dưa không dứt với tình cũ. Lần đó hai vợ chồng cãi nhau một trận long trời lở đất. Kết quả là Thiên Thành đập bàn thề thốt, rằng bất kể lý do gì, sau này cũng không bao giờ qua lại với Thuỳ Linh nữa, không gặp mặt, không liên lạc.
Tuyết Hoa tức giận như vậy, không chỉ vì chuyện này.
Cả hai vợ chồng đều thuộc dạng cá tính mạnh, nên từ sớm đã mâu thuẫn lớn nhỏ liên miên. Mới cưới không bao lâu, họ đã bị đủ thứ chuyện vặt vãnh kéo về thực tại phũ phàng. Nói chung, “hôn nhân là mồ chôn của tình yêu” cấm có sai. Giai đoạn trăng mật qua nhanh như một cơn gió, cứ như chưa từng tồn tại.
Tuyết Hoa mạnh mẽ, nhưng cũng biết điều. Mỗi lần cãi nhau xong, cô đều tự kiểm điểm xem mình sai ở đâu. Cho nên, dù ghét cay ghét đắng cái thói trăng hoa của chồng, cô vẫn chọn nhịn chín bỏ làm mười, một mặt chu toàn việc nhà, một mặt dùng mối quan hệ bên nhà mẹ đẻ để lót đường cho sự nghiệp của chồng. Chỉ riêng sự chung thủy trong hôn nhân là lằn ranh cuối cùng của cô.
Vì thế, khi nghĩ đến việc bao nhiêu năm nhẫn nhịn của mình có thể vẫn đổi lại sự phản bội, cô tuyệt đối không thể nuốt trôi cục tức này.
Uyển Hân líu ríu chạy theo ra đến cửa nhà hàng, nhìn theo bóng lưng Tuyết Hoa đang rảo bước đi xa, vẻ mặt đầy áy náy.
Mãi đến khi Tuyết Hoa khuất hẳn trong dòng người, cô mới mím chặt đôi môi hồng, cúi đầu, chậm rãi quay lại phòng ăn, lấy cái túi xách nhỏ treo trên tường, mở ra, lôi điện thoại bên trong ra.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Niềm tin của mẹ |
| Tác giả | Cửu Long Di Quan |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Truyện chưa được phân loại |
| Tình trạng | Chưa xác định |
| Ngày cập nhật | 08/02/2026 11:16 (GMT+7) |