Truyện sex ở trang web truyensextv68.com tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Từ ngày 01/01/2026 website đổi sang tên miền mới: truyensextv68.com (các tên miền trước đây: truyensex.tv truyensextv.com...)

Truyện sex » Truyện sex ngắn » Lão Phong » Phần 9

Lão Phong - Tác giả Tiểu Thiên


Update Phần Lão Phong (update chương 11

Chương 9

CHƯƠNG 9 – TẮM CHUNG

Sau lần gặp mặt của hai bà mẹ, Phong và Phương gần như hai con Sam quấn quýt với nhau. Sáng Phong bên nhà Phương, tầm trưa con bé lại giục Phong về nhà và lẽo đẽo theo sau cùng sang.

Đến lúc bố Phong thức dậy, ông chỉ tủm tỉm cười nói vu vơ.

– Nhà có một cô Tấm.

Cả hai đứa bé chẳng hiểu ông nói gì, tất nhiên sự có mặt của Phương mỗi buổi trưa ông Sơn đã biết trước. Và cũng đều đặn tầm 11h, mẹ Phong về là cái Phương tíu tít cười nói cùng bà xuống bếp lúi húi nấu nấu, nướng nướng. Cho hai đứa trẻ ăn xong là bà lại đi làm.

Phong thích lắm, từ ngày có cái Phương bên cạnh, cu cậu không còn thiết chơi với tụi thằng Minh, Hùng, Tý nữa.. Thời giancậu đều dành cho Phương, từ học bài đến ra chơi trong lớp, Phong cứ quấn lấy nó. Lâu dần bọn trẻ con đồn ầm lên là mẹ thằng Phong đã sang hỏi cưới cái Phương cho nó, đợi lớn lên lấy làm vợ.

Phương sợ Phong nổi giận, nhưng trái lại cậu thích ra mặt. Không đôi co với tụi bạn khiến cái Phương cũng yên tâm. Thành ra trêu mãi không được kết quả gì, bọn trẻ cũng dần nản. Lâu cũng thành quen cái cảnh hai đứa kia kè kè bên nhau.

Phong dạy cái Phương đọc truyện, mặc dù nhiều lúc chẳng hiểu câu truyện viết gì. Mỗi khi đi ngân hàng, mẹ cậu đều mua chọn lọc một đống truyện tranh, thậm chí mua cả cho cái Phương, nó mừng lắm, nâng niu cẩn thận. Nhất quyết không cho Phong sờ vào vì sợ làm hỏng.

Thành ra hai đứa vừa đọc vừa bàn luận sôi nổi, nhưng cái Phương đều chấp nhận ý kiến của Phong luôn đúng, luôn ủng hộ.

Đến nỗi bà Lan cũng phải nhắc nhở cái Phương phải có chính kiến, nếu không một đứa sai hay hiểu lầm là đứa kia cũng y như nhau. Cái Phương chỉ nham nhở cười, sau đâu lại vào đó. Nó có vẻ không dám làm trái ý Phong.

Hết học kỳ đầu tiên lớp 2, tự dưng cái Phương học hành nổi trội hẳn, con bé chữ đẹp hơn, đọc chính tả chuẩn và nhanh hơn. Và nó còn được giấy khen học sinh tiên tiến – Lần đầu tiên trong đời.

Nó mừng lắm, về khoe mẹ nó rối rít. Mẹ nó chỉ liếc qua, có chút gật gù. Trong khi bố nó thì nhìn mãi tờ giấy đó không thôi, có vẻ rất bất ngờ. Sau ông phán một câu mà cái Phương ngơ ngẩn không dám tin.

– Nếu cuối năm con tiếp tục được giấy khen nữa, bố sẽ mua cho con một chiếc xe đạp mới tinh.

Cái Phương đứng sững, miệng há ra, ngơ ngẩn không dám tin. Xe đạp? Chiếc xe đạp mới tinh, loại có bánh xe bóng loáng, yên da mềm, chuông kêu leng keng? Con bé mơ ước mãi mà chưa dám nói, vì biết nhà mình nghèo, bố mẹ làm thợ cốp pha vất vả, tiền tiết kiệm để dành mua những thứ thiết yếu. Giờ bố nói thế, con bé cứ nghĩ mình nghe nhầm.

– Thật hả bố? Xe đạp… xe đạp thật hả bố?

Bố gật đầu, khóe miệng nụ cười tươi rói.

– Thật. Bố hứa đấy. Con học giỏi thế này, bố thưởng cho.

Cái Phương ôm chầm lấy tờ giấy khen, nhảy cẫng lên, nước mắt lưng tròng vì vui. Nó không hiểu được thời điểm đó, để mua được một chiếc xe đạp, bố nó phải mất cả một tháng lương không tiêu tầm gần 25k đồng lúc bấy giờ.

Tối hôm đó tự nhiên mẹ Phương dẫn nó sang nhà Phong. Bà xuống bếp mang theo cái gì đó, dấm dúi với mẹ Phong một hồi lâu. Xong để cái Phương ở lại ăn cơm. Làm thằng bé cứ toe toét cười, ra điều thích thú lắm.

Bữa cơm tối đó nhiều đồ ăn ngon đến lạ. Thằng Phong cũng thấy mẹ vui vì nó hồi chiều cũng mang một tờ giấy khen học sinh giỏi về – Như những năm trước. Sau bữa ăn, bà mang ra một gói quà, cái Phương cũng có.

Cả hai mở ra là mấy chiếc bút máy mới tinh. Bà Lan nhắc nhở.

– Sang kỳ sau là viết bút mực rồi, nên mẹ mua cho hai đứa để rèn chữ, không còn viết bút chì nữa. Rảnh rỗi thì tập dần đi.

Cái Phương mân mê chiếc hộp bút, trong đó có ba chiếc khác nhau. Nó nhìn ngắm mãi chiếc bút có đầu con mèo ở trên nắp. Hộp bút của Phong cũng có chiếc bút con mèo như thế, trước mặt mẹ cậu thản nhiên đưa cho cái Phương.

– Mẹ, bút mèo này của con gái, mẹ mua cho con làm gì?

Rồi Phong đặt vào tay cái Phương, giọng ngọt xớt không ngại ngùng.

– Cho em.. Vậy là có hai cái nhé!

Từ lâu, gia đình của thằng Phong và cái Phương đều thấy xưng hô anh anh – em em thân thiết lắm, có lẽ thâm tâm họ chỉ nghĩ giản đơn là Phong thích làm anh. Chứ ai đâu biết được chúng nó đã làm “chuyện người lớn” với nhau thường xuyên, gọi nhau như thế là ngầm xác định danh nghĩa vợ chồng.

Cứ mỗi lần bố mẹ cái Phương trong đêm làm tình, là sáng hôm sau con bé lại đè thằng Phong ra trên gác xép bắt trả bài. Những lần như thế nó như đói khát, chủ động đến nỗi dường như đã trải qua một đêm vật vã thiếu thốn, một cách khổ sở.

Còn về phía thằng Phong, bố nó trực bảo vệ đêm hàng ngày, sáng về thì mẹ nó đi làm. Trưa ăn cơm xong thì ông lại lên phòng bảo vệ, không ở nhà. Đôi lúc nó cũng thắc mắc bố mẹ mình có làm tình với nhau lúc nào không nhỉ? Và làm ở đâu?

Chuyện cái Phương có hai chiếc bút máy con mèo, khiến nó nổi bật nhất lớp. Không phải nó khoe mà do thằng Duy liếc thấy. Trước đến nay trong mắt bọn trẻ nó là đứa con gái nhà nghèo, và thâm tâm Phong đã từng nghĩ như vậy. Nên cu cậu thương và chiều chuộng nó lắm.

Chiếc bút đó muốn mua được thì phải ra tận trung tâm, cách nhà hơn 10 cây số nên thời điểm đó nó rất cực hiếm, chưa kể là loại bút có thể hút mực trong chiếc ruột rất kín và chắc chắn để mang đi an toàn. Trong khi đa số đều chỉ mang bút dọc dừa, với ruột gà lỏng lẻo rất hay bị tràn mực ra ngoài.

Phương nâng niu hai chiếc bút như báu vật. Chỉ dùng một chiếc mẹ Phong mua cho, chiếc còn lại của Phong thì được bọc trong một cuộn giấy tráng dầu, chống thấm mực.

Mỗi lần viết bài xong, con bé cẩn thận lau sạch đầu bút, cất kỹ vào hộp, sợ bụi bẩn hay bạn bè làm hỏng. Thế nên trong lớp, Phương nó vở sạch, quần áo không bị lem nhem mực như những đứa khác.

Phong tối nào học xong cu cậu cũng kiểm tra bút, hút mực đầy 2/3 ruột chứa mực để tránh bị tràn. Phong chỉ mang đúng một cái bút. Không như Phương đem đến hai cái bút mèo trong hộp.

Thế nhưng trong một lần ra chơi, sau khi vào tiết học cậu phát hiện chiếc bút của mình không cánh mà bay. Phong tìm kiếm khắp nơi nhưng vẫn không thấy, cả Phương và bọn thằng Hùng, Minh, Tý cũng tìm cùng nhưng không thay đổi kết quả. Phương ngây ngô nhìn Phong hỏi.

– Không nhẽ ai lấy mất rồi ta?

Thằng Minh giục Phong báo cô giáo, Phong nghĩ ngợi rồi đứng dậy nói to trong khi cô chưa vào.

– Tao đã biết ai lấy bút của tao rồi. Giờ tao sẽ cho cơ hội xin lỗi tao bí mật, tao hứa sẽ không báo cô giáo. Nhưng nếu hết buổi học hôm nay mà chưa gặp riêng tao, thì tao sẽ đứng lên tố cáo trước cả lớp về tội ăn cắp, và kẻ đó đã để ngay ngăn bàn của người khác để đổ tội cho họ đấy.

Nói đến đó, cả lớp nhao nhao, cúi xuống nhìn ngó. Có vài tiếng vu vơ nói vọng lên.

– Ê… Phong..sao tao không thấy chiếc bút nào? Vậy tao không lấy nha.

Không khí ồn ào như cái chợ vỡ. Phong vẫn điềm nhiên, mặt lạnh tanh, mắt quét qua từng đứa một. Cậu không vội cãi lại, chỉ chờ xem ai sẽ lộ ra. Quỳnh ngồi bàn bên cạnh, thấy Phong chưa tìm được thì vội vàng lục cặp mình. Con bé lấy ra một chiếc bút dọc dừa mới tinh, rồi chạy lại đưa cho Phong, giọng nhỏ nhẹ:

– Phong.. Sắp vào lớp rồi, lấy bút Quỳnh mà dùng đi. Quỳnh có hai cái. Tý nữa Phong không có bút viết bài, cô giáo phạt đó.

Phong ngập ngừng, Phương cũng lấy ra chiếc bút con mèo thứ hai đưa cho Phong. Cả hai cô bé đều muốn cậu cầm lấy bút của mình. Cậu thở dài nhẹ, rồi khẽ đẩy chiếc bút của Quỳnh lại cho cô bạn.

– Bút Quỳnh còn mới, Phong dùng tiếc lắm.

Quỳnh hơi cúi đầu, mắt cụp xuống, nhưng vẫn cười gượng:

– Bút Phương còn mới hơn nhỉ.

Phương thản nhiên nói, khiến Quỳnh sững sờ.

– Bút Phương là Phong tặng đó, nên giờ dùng cũng bình thường không có gì phải tiếc.

Quỳnh lững thững ngồi xuống chỗ, cúi đầu nhìn chiếc bút dọc dừa của mình, không nói gì thêm, nét mặt hết sức khó coi.

Bên này, Phương tháo vỏ bút, bóp mạnh chiếc ruột gà, chia sẻ nửa bình mực cho Phong. Cả lớp ánh mắt đổ dồn vào hai đứa, những tiếng xì xầm, khúc khích cười trước cử nhỉ thân mật của Phong và Phương.

Quả nhiên tiết ra chơi sau, chiếc bút của Phong được trả lại đúng vị trí. Cái Phương thắc mắc mãi không nguôi làm sao Phong tài vậy. Cậu ta chỉ cười, nhất định không nói. Mãi sau vài ngày, khi hai đứa học bài. Phương hỏi lại thì cậu ta mới chia sẻ.

– Phong học trong truyện thôi, dọa nạt trước thì ai ăn cắp sẽ có tính giật mình. Nói là bị kẻ gian dúi đồ trong ngăn đổ tội, ai không lấy sẽ có phản ứng cúi xuống kiểm tra. Còn kẻ lấy bút thì thừa biết điều đó là nói dối nên sẽ không làm theo.

Phương trầm trồ, tròn miệng khen ngợi.

– Wow.. Phong thông minh ghê gớm. Thế Quỳnh đưa bút sao không lấy? Lấy gì bút con gái của Phương?

Phong bĩu môi, liếc xéo Phương một cái hỏi lại.

– Thế mai lên lớp lấy bút Quỳnh viết nhá..?

Phương nghiến răng, bóp nhẹ con chim Phong, y như cái cách mẹ Phương nạt nộ bố mỗi khi ông mắc tội gì đó.

– Giỏi làm thử đi, xem em có xẻo luôn cái này của anh không?

Phong đau đớn, và từ lần đó cậu mới hiểu điểm yếu nhất của con trai là nơi Phương đang túm chặt trong tay. Sau này mỗi khi cãi nhau, có hai thứ mà Phong hoàn toàn bất lực. Đó là Phương đè ra mút và thứ hai là Phương đưa tay bóp nó. Dù cậu có giận dữ đến đâu, sai hay đúng cũng phải mềm nhũn trước hành động đó. Quỵ lụy van xin ngược lại cô bé rối rít.

Cuối năm lớp 2, quả nhiên Phương có được một chiếc xe đạp mới toanh, và đáng lý cô bé cố gắng tí nữa, đã suýt soát học sinh giỏi. Mẹ Phương đi họp phụ huynh mừng lắm, bà nở mày nở mặt hẳn ra, khoe được Phong kèm cặp con gái nên mới có thành tích đó. Tối về bà cười nói như được mùa với Phương khiến con bé cũng có phần vui lây.

Ngược lại về phía Phong, cậu bé tự dưng nổi tiếng nhất xí nghiệp, là mát tay kèm bạn học giỏi. Mấy vị phụ huynh đến gặp bố mẹ Phong đề cập vấn đề xin gửi con mình cho cậu học nhóm cùng. Với hi vọng là sẽ khiến tụi nó học hành giỏi theo.

Tất nhiên bà từ chối khéo léo, cho rằng động lực chính là ở Phương nên không dám nhận lời ai, trừ mẹ Quỳnh. Bà đành để cậu tự chọn lựa có muốn học cùng Quỳnh hay không. Phong tối đó nói thẳng khiến bà cũng ngỡ ngàng.

– Con chỉ thích Phương, sau này con sẽ lấy Phương làm vợ. Và Phương sẽ không bao giờ muốn con chơi với Quỳnh.

Vì câu nói đó, lần đầu tiên Phong thấy bố về sớm, dường như ông không đi làm đêm thì phải. Hai bố con nằm trên gác, tâm sự một cách thẳng thắn như người lớn. Cậu nói hết suy nghĩ trong lòng, trừ chuyện đã cùng Phương làm “ chuyện người lớn” bấy lâu nay. Bởi Phong biết điều đó là hoàn toàn là sai trái, không ai có thể tha thứ được.

Sau lần đấy, Phong thấy cả gia đình Phương sang nhà ăn cơm một cách đầy đủ. Bố mẹ Phong cũng ở nhà tiếp đón niềm nở, thậm chí mang hẳn chiếu ra hiên ngồi ăn cho rộng rãi. cậu và Phương thấy hai ông bố ngồi uống rượu với nhau một cách sảng khoái.

Hết năm lớp 2, cả đám trẻ trong khu tập thể bắt đầu rục rịch rủ nhau tập đi xe đạp. Phương là đứa duy nhất có xe đạp mới. Phong thì không có xe, bởi cậu không hay biết sang lớp 3, cả đám trẻ sẽ phải ra học ở trường khác, cách xa khu tập thể.

Đến lúc thấy cái Phương cong mông tập đạp xe, cậu mới thắc mắc và vỡ nhẽ. Đến lúc về hỏi mẹ mới hay đó là sự thật.

– Bố sẽ đưa đón con đi học, nhưng nếu con muốn, mẹ cũng sẽ mua xe cho con. Nhưng không phải để con tự đạp xe đến lớp.

Phong ngập ngừng hỏi lại.

– Thế còn Phương sao vẫn được đi xe đến lớp? Con thì sao không được?

Bà Lan cười nhẹ, lắc đầu.

– Phương cũng thế, bố sẽ đưa cả hai đi học cùng, các con còn nhỏ, chưa ra ngoài bao giờ, nên bố mẹ không yên tâm. Sau này lên cấp 2 sẽ tự cho đi.

Biết chẳng thể tự đạp xe đến lớp, Phong cũng chẳng cần mua xe làm gì. Cậu nói rõ với cái Phương, làm con bé tụt hứng buồn lắm, bởi mãi nó mới biết đi được xe, rất háo hức được tự đi xa.

Chiếc xe mới của Phương là chiếc xe đạp hiệu Thống Nhất, có hai cái càng xe uốn lượn. Độ tuổi nó chỉ có thể ngồi lên trên đó để đạp, nếu ngồi trên yên, chân nó không với tới xuống đất.

Bố Phương đã cẩn thận buộc một chiếc nệm nhỏ lót bông và vải vụn để con bé coi như chiếc yên thứ hai, ngồi lên đó thoải mái đi lại bình thường. Sau bao lần lao vào bờ rào, chui xuống hố cát, đầu tóc lấm lem, tay chân xước sát thì cái Phương đã đạp đi được những bước đầu tiên không ngã.

Thời gian đầu con bé tiếc rẻ, giữ gìn chiếc xe lắm. Nhưng sau ngã nhiều quá, nó đâm ra không còn chú ý đến hình dáng nước sơn nữa. Nhất là khi Phong muốn tập, cu cậu ngã còn nhiều hơn Phương. Thậm chí còn lao cả người và xe xuống cống, lóp ngóp chui lên hôi rình rình. Lần đó mẹ đi làm, không thể để quần áo tanh ngòm ở chậu được, chính cái Phương phải khệ nệ ngồi giặt sạch cho cậu ta bộ quần áo đó.

Vì kéo Phong lên, Phương cũng dính luôn cả nước bẩn của Phong vào người. Đó cũng là lần đầu tiên hai đứa tắm chung ở nhà Phong, khi không có ai ở nhà.

Cả hai đứa vứt vội quần áo vào chậu, cởi trần không mảnh vải. Cái Phương vội vã xả nước giũ đi chục lần hai bộ quần áo thứ nước hôi tanh đó. Đến khi nước trở nên trắng trong, nó mới để ngâm xà phòng cho thơm tho.

Rồi chui vào phòng tắm, lúc này Phong cũng đã gột rửa xong, đang chổng mông gội đầu. Phương đến bên khịt khịt mũi ngửi.

– Anh.. em vẫn thấy hôi hôi.. Anh chưa tắm sạch đúng không?

Phong vẫn bận vò đầu, không dám ngẩng lên sợ xà phòng vào mắt. Nghèn nghẹn giục con bé.

– Em thấy hôi ở đâu thì tắm cho anh đi..anh không biết nơi nào cả.

Phương gật gù, tiến lên phía trước xả nước vào người bằng chiếc vòi hoa sen. Lần đầu tiên được tắm ở nhà Phong, nó sạch sẽ, thơm tho khiến Phương đầy hứng thú.

– Đợi em tí, em rửa mấy chỗ bẩn trước rồi em tắm cho.

Phương đưa mũi gửi mấy chai thơm thơm để chọn mùi mình muốn. Xong con bé bóp ra một ít sữa FA thoa khắp người. Sữa tắm nó mềm mại, trơn tru trên làn ra khiến cơ thể gai gai nhột nhột, khác hẳn bánh xà phòng ở nhà Phương.

Rất nhanh lúc Phương xả xong quay ra, Phong đang đứng tần ngần nhìn cô bé tự lúc nào với chiếc cu đang cương cứng gật gù.

Hai đứa gần năm nay liên tục làm tình nên không còn lạ lẫm cơ thể nhau, hay e dè xấu hổ. Phương thì dường như bạo dạn hơn trước rất nhiều. Con bé chỉ khẽ mím môi vỗ nhẹ chim Phong như trêu đùa, xong ra lệnh.

– Ngoảnh lưng đây em xem nào..!

Phong nghe lời, Phương ấn thêm sửa tắm lòng bàn tay để đó, rồi đưa mũi ngửi. Chỗ nào còn mùi tanh tanh là con bé quệt sữa tắm lên đó như đánh dấu. Khắp cơ thể Phong, nó không bỏ sót bất kì chỗ nào, xuống tận bàn chân.

Sau đó Phương xoa đều, bàn tay con bé chai chai khiến Phong lúc đầu không quen, dần dần thấy nhột nhạo thích thú.

Phương xoa cả phía sau, rồi lần ra phía trước, bọt trắng cùng sự trơn láng của bàn tay con bé khiến Phong lim dim hưởng thụ. Khi bàn tay nó chạm đến thằng nhỏ, xà phòng nhờn nhờn được vuốt nhẹ lộn đầu khấc ra êm ái, Phong rên lên một tiếng sảng khoái, như phát hiện thêm ra một điều lý thú.

– Ôi… anh sướng..

Phương bật cười, sóc nhẹ vài cái như muốn làm sạch chứ không có ý kích thích cậu.

– Sướng cái gì? Yên để em tẩy hết mùi đi..

Quả thật phải tắm lại đến lần thứ ba, người Phong mới bình thường trở lại. Thế nhưng sau mấy lần đó, giờ Phong đã khó chịu lắm rồi, mặt cậu phừng phừng như gà chọi.

Phong ấn vai Phương xuống, dường như đã quá quen với hành động của cậu bạn, con bé ngồi bệt xuống sàn tắm, không quên kê chiếc dép vào đôi mông. Há miệng lè lưỡi liếm một vòng đầu khấc của Phong.

Cậu ta ngửa cổ, “ ôi “ lên một tiếng đầy khoan khoái. Phương sau hơn một năm, con bé đã biết làm thế nào để cho bạn trai rúm ró, khổ sở. Xà phòng vẫn trên tay cô, Phương vừa mút vừa sóc thành thục như một người đàn bà chính hiệu, đầy kinh nghiệm giường chiếu.

Tiếng Phương giục giã..

– Phong.. anh tè đi, nhanh không mẹ về đó..!

Phương biết mỗi khi Phong tè được là cậu sẽ rất mãn nguyện, coi như giải tỏa được cảm xúc. Tay cô bé sóc nhanh dần, miệng đảo lưỡi liên hồi. Những tiếng “uhm uhm” bị khúc thịt lấp đầy trong miệng, Phương càng thêm hối hả.

Đến một thời gian, Phong thấy chưa đủ, cậu nhấc Phương lên, mặt mũi đỏ gay, lẩm nhẩm.

– Địt.. Cho anh địt em đi..!

Phương đứng dậy, chưa biết phải làm thế nào khi không ở trên giường, thì địt nhau ra làm sao? không nhẽ nằm bệt xuống sàn chăng? Phong đẩy ngược con bé xoay lưng ra sau, dính chặt người vào tường. Đôi bàn tay bấu nhẹ hông của Phương kéo sát về con cu của mình.

Rất nhanh Phương đã hiểu tư thế này giống y như con chó chổng mông mà bọn trẻ nhìn thấy. Phương đột ngột tách ra, đi tới lấy một ít sữa tắm sau đó nhúng tí nước tạo bọt rồi quét lên cửa mình.

Sau cúi xuống đưa mông mình lên một cách chủ động, để dương vật Phong đâm vào đánh ót một tiếng. Cậu bắt đầu nhấp, xà phòng bôi trơn, tư thế khác lạ khiến Phương như quýnh quáng hết cả người. Cơ thể nổi hết gai ốc, lỗ bướm xiết chặt phập phồng.

Tiếng Phương hối hả hòa trong những tiếng bành bạch, ót ót của hai cơ thể đang đâm vào nhau..

– Ôi.. Ôi.. sâu.. sâu quá anh ơi..!

Phong ngửa cổ, cố gắng thở đều giữ sức. Kinh nghiệm “trận mạc” sau một năm đã khiến cậu biết từ tốn không quá gấp sẽ khiến bạn gái mình nhanh “buồn tè”. Thời đó chưa có Internet, chưa có sách báo hay có ai để Phong tìm hiểu về kinh nghiệm “giường chiếu”.. Tất cả chỉ do bản năng, theo lý trí.

Phương cả người rung rinh, đầu cúi thấp hết cỡ, chân hơi khuỳnh xuống, mông nhổng cao đón nhận những cú thúc ồm ộp của Phong phía sau, tạo bọt xà phòng va đậm trắng xóa nơi bìu dái cậu bé.

Cái Phương nhắm nghiền mắt, hơi thở kèm theo rên rỉ. Tư thế này khiến thằng bé của Phong đâm sâu tận cùng cơ thể nó, bướm cũng khít khao hơn rất nhiều. Cả hai cứ hùng hục đón nhận cảm giác, mặc kệ cả chậu quần áo bẩn ngâm ngoài kia, mặc kệ nỗi lo mẹ sẽ về của Phương lúc nãy.

Giờ Phương chỉ biết làm nhảm những câu vô nghĩa..

– Sướng..thốn..sâu quá Phong ơi.

Phong nói qua hơi thở đều đều, cùng đôi mông đung đưa.

– Thích không em? Anh đang làm gì Phương đây?

Phương hơi nghiêng đầu, nhìn Phong nhoẻn cười. Hai đứa đã quen nói những câu tục tĩu khi làm tình. Thậm chí còn lấy đó là niềm vui sung sướng nhất.

– Thích… thích.. anh đang địt em.. Địt kiểu này em muốn..muốn lắm..!

Cả hai nhìn nhau đắm đuối, cơ thể đung đưa đều đều. Có tiếng nô đùa lao xao ngoài ngõ, Phương như bừng tỉnh, hai tay chống thẳng lên tường, lùi mông về sau như muốn Phong thọc sâu hơn.

– Anh.. Anh nhanh tè đi, mẹ sắp về đó..!

Phương giục giã, cô bé cũng toàn tâm nhắm mắt cảm nhận, mọi giác quan chỉ tập trung vào cơ quan bên dưới. Như cũng muốn mình nhanh tè hơn. Những bước chân bình bịch, tiếng trẻ con chạy qua chạy lại ngay phía cánh cửa khiến cả hai mấy lần thót tim. Nhưng vẫn không nỡ buông bỏ những cú đâm sầm sập vào cơ quan của nhau.

Phương toát hết mồ hôi, không biết là do nóng nực hay sợ mẹ Phong về, cảm giác lén lút này nó lạ quá. Cô bé chỉ muốn dừng lại khi còn kịp, nhưng bên dưới lỗ bướm của mình lại dường như mút chặt hơn, không muốn cục thịt nóng hổi của cậu bạn rút ra.

Khắp người con bé tê dại, lan tỏa toàn thân. Ngực Phương đã ép chặt vào tấm gạch ốp nhà tắm, người nó bắt đầu căng cứng. Cơ thể dần không còn tự chủ được nữa, đưa một tay ra bấu mạnh vào bắp đùi Phong.

Phương không kịp báo trước như mọi khi, chỉ rên to một tràng dài, bên dưới phọt ra những tia nước, mông hẩy hẩy giật giật. Phong cũng bất ngờ khi bướm cô bạn co quắp như muốn đẩy chim mình ra, trong khi tay Phương thì giữ chặt lại không muốn nhả.

Kiểu nằm sấp này khiến chim Phong như chạm vào cục gì đó nhô cao mỗi khi đầu rùa thụt ra thụt vào. Tê dại hết tâm trí, lan tỏa từng lỗ chân lông. Phong ậm ừ, mặt mũi ngây dại.

Đến lúc Phương hẩy mông, run rẩy từng chập, tay bấu mạnh vào đùi mình thì cảm giác đau nhói xộc lên, làm Phong cũng bất thình lình rùng mình, dòng nước phọt thẳng ra vài nhịp. Cậu trân mình, rặn ra thêm những dòng nước miên man khác không dứt. Cậu đã tè, xả ra từng đợt nước nóng bỏng vào trong lỗ bướm Phương.

Cả hai cứ cố giữ cảm giác lâng lâng, đến khi Phương không còn sức, thả mình trượt bộ ngực xuống quỳ trên sàn tắm. Chim Phong mới rời ra, con bé ngồi xổm nhướn mông, hóp bụng co bóp xả ra những dòng nước ồ ạt. Cả một vũng lênh láng trên sàn.

Phương lồm cồm bò đến bên Phong, đưa mũi lên ngửi ngửi dương vật cậu. Nó thều thào nhăn mặt.

– Uhm.. anh tè vào bướm em thật rồi, khai quá…!

Phong cũng uể oải quỳ xuống, hôn Phương dịu dàng. Miệng thầm thì.

– Anh thích lắm.. Địt em lần nào cũng sướng.

Phương uhm uhm trong miệng Phong, sau rời ra thỏ thẻ.

– Lần này em thấy chim anh to quá.. To hơn những lần trước nhiều lắm. Chúng ta hôm nay kết thúc nhanh thật đấy. Em còn không kịp chuyển bị gì cả đã tè luôn rồi.

Phong kéo mặt Phương qua vai, ôm lấy gáy cô bạn, cả hai cùng quỳ trên sàn tắm ôm chặt lấy nhau. Rồi Phương cũng đẩy Phong ra, cuống quýt giục.

– Phong.. lên lấy quần áo anh cho em mặc.. Để em về nhà thay quần áo của em. Xong em quay lại không mẹ về mất.

Phong cũng hiểu vấn đề, nhưng lúc nãy cả hai không mang quần áo xuống, nên giờ không biết ra ngoài làm sao. Cuối cùng cậu vấn luôn chiếc khăn tắm quanh eo, mở cửa chạy ù lên nhà. Lúc sau mang cho cô bé bộ quần áo của mình. Cả hai nhanh chóng khoác vội vàng. Phương mặc xong liếc ra cửa bếp ngó nghiêng, rồi rông thẳng về hướng nhà mình.

Cả hai đều không biết từ lúc Phong mặc mỗi chiếc khăn tắm chạy ra cho đến lúc Phương mang quần áo của cậu chạy về, đã có một đôi mắt lặng im từ xa chứng kiến tất cả. Và đôi mắt đó chỉ sau một thời gian ngắn nữa thôi khiến cậu và Phương phải khốn đốn, vất vả rất nhiều.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv68.com, các bạn muốn gửi truyện cứ gửi qua email [email protected] nhé!
Thông tin truyện
Tên truyện Lão Phong
Tác giả Tiểu Thiên
Thể loại Truyện sex ngắn
Phân loại Bố chồng nàng dâu, phá trinh, truyện học sinh, truyện làm tình tập thể, Truyện loạn luân, Truyện Loli
Tình trạng Update Phần Lão Phong (update chương 11
Ngày cập nhật 16/02/2026 11:28 (GMT+7)

Bình luận

Mục lục truyện của Tác giả Tiểu Thiên

Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top tác giả tài năng

Top 100 truyện sex hay nhất

Top 11: Cu Dũng
Top 14: Thằng Tâm
Top 20: Giang Nam
Top 22: Lăng Tiếu
Top 26: Số đỏ
Top 28: Thụ tinh
Top 40: Lưu Phong
Top 43: Miêu Nghị
Top 46: Hạ Thiên
Top 47: Tiểu Mai
Top 68: Xóm đụ
Top 86: Tội lỗi
Top 88: Bạn vợ
Top 90: Tình già
Top 95: Diễm
Top 98: Dì Ba