Phương kéo mạnh vai Phong xuống, miệng dần lảm nhảm.
– Nhanh.. mạnh… tè.. em muốn đái.. địt nhanh.. nhanh..!
Phong biết con bé lại lần nữa “căng cứng”, cậu ôm chặt lấy Phương, gương mặt thở hồng hộc trên ngực cô bạn. Hông dồn hết sức dập tơi bời. Người Phương gồng lên hấp tấp, tay lại vơ chiếc quần đùi của Phong cho vào miệng, “ư…ư” không dứt.
Cậu biết đã đến lúc kích thích cho Phương, há miệng mút nhanh đầu ti con bé. Cơ thể cô cong đến cực hạn, ấn chặt đầu Phong xuống ngực mình, đôi chân Phương co quắp ngón chân như bị chuột rút, mặt Phương máu nóng dồn lên đỏ lựng, cảm giác buồn đái bóp chặt lấy khúc thịt của Phong đang phầm phập địt bên dưới.
Hàm răng Phương nghiến trèo trẹo chiếc quần Phong, người cô bé cứng như đá, cơ hông hối hả hẩy lên như điên dại, muốn đón đầu những cú nhấp của Phong.
Phong cũng chẳng khá hơn, bên trong lỗ bướm Phương bóp nghẹt đầy bức bối, nhìn tình trạng cô bạn như hóa điên vì được mình địt tơi bời, khiến cậu hãnh diện vô cùng. Cậu bé vui lắm, mặc kệ mồ hôi nhễ nhại chảy xuống cơ thể Phương tạo lên những âm thanh bành bạch ướt át. Cậu làm tới cùng của sức lực đứa của trẻ lên bảy, để Phương không hụt hẫng, kèm theo những cú mút đầu ti Phương cuồng bạo.
Một dòng nước bắn mạnh vào háng Phong, có lẽ Phương đái thật rồi. Cậu cười thầm trong lòng mặc cho Phương dứt mạnh những chỏm tóc trên đầu mình. Cậu vẫn nhất quyết không dừng lại, đến lúc Phương buông xuôi, thả mình nằm bệt xuống, cơ thể vẫn không ngừng đung đưa bởi những cú thúc của Phong, mặc cho chiếc quần vẫn trong kẽ răng không còn sức để tháo bỏ.
Cô bé xụ lơ, mắt nhắm nghiền cảm nhận sự thống khoái. Phương đã tè, một cảm giác cô bé không ngờ được địt nhau lại sướng đến thế. Phong chống tay, nâng người dập bành bạch, mồ hôi cùng nước phun ra của Phương chan hòa nhớp nháp hai vùng bẹn, làm cho chim Phong mang theo cả vào trong lỗ bướm của cô. Khiến nó trơn tru, vang lên những tiếng ót ót.
Phong run rẩy toàn thân, cảm giác cửa mình Phương có nước bôi trơn giống y như được cái miệng của cô đang mút, chỉ khác một điểm là nó khít, hẹp đến khó chịu. Bụng Phong dần tưng tức, cơ thể cảm thấy muốn xuất đái. Cậu đưa tay lột bỏ chiếc quần mình ra khỏi miệng Phương, hỏi gấp gáp.
– Phương.. Anh tè vào bướm em nhé.
Phương vô thức gật gật trong cơn mê sảng. Cô bé đã lên đỉnh lần nữa, tiếng Phong như tiếng gọi từ xa, cơ thể Phương lâng lâng không còn nhận thức được gì xung quanh. Lần sung sướng này thích thú hơn lần trước, vì được chim Phong cắm sâu, lấp đầy, cùng sự dẻo dai của cậu làm cho Phương phải gồng mình đón nhận.
Từng dòng nước phụt ra theo tia nhỏ mạnh mẽ khiến cô bé nghĩ mình đã són đái, nhưng mãi thời gian sau, Phương mới hiểu đó không phải là nước tiểu, đó là thứ nước trắng trắng,, loãng loãng chỉ khi được kích thích cực hạn vỡ òa cơ thể cô mới giải phóng trong tột đỉnh khoái cảm.
Trên này Phong mặt mũi nhăn nhó, lắc đầu ngây dại. Cậu muốn tè lắm rồi nhưng cũng không muốn dừng địt vào bướm Phương. Nên miệng cậu chỉ biết phát tiết những tiếng “ ồ..ồ” bất lực.
Phương há hốc mồm, chợt cảm thấy chim Phong phồng ra to lớn hết cỡ. Cậu bạn cũng dập mạnh hơn, khúc thịt cậu trở nên cứng cáp, khổng lồ trong lỗ bướm của cô.
Phong luống cuống nằm xuống ghì chặt lấy Phương, lùa vội đôi môi mình vào miệng cô bé. Người cậu bỗng nặng chịch, như tảng đá đập bình bịch xuống bụng của Phương, cô bé lâng lâng đưa tay lên ôm lấy bờ vai cậu bạn. Bản năng Phương cũng lờ mờ hiểu Phong đang muốn tè như mình khi nãy.
Phong thở hồng hộc trong khóe môi Phương, người dập mạnh vài cái rồi cứng ngắc. Một dòng nước nóng hổi phọt thẳng ra trong lỗ bướm Phương. Cô bé nhíu mày, cảm giác xót xa, bỏng rát do cả hai cơ quan sinh dục hoạt động quá mạnh bạo và không có sự bôi trơn khi nãy.
Nhưng rất nhanh thứ cảm xúc đó liền biến mất. Phương thấy rõ bướm mình như một cái xô chứa nước tiểu của Phong, ồng ỗng bị chim cậu bịt kín.
Phong rời môi Phương ra, phủ hẳn lên người bạn gái như muốn ngất đi, hai cơ thể nhớp nháp toàn mồ hôi nhưng Phương không thấy bẩn thỉu. Cô bé còn đưa tay lên choàng qua vai ôm chặt lấy Phong đầy âu yếm.
Chim và bướm hai đứa trẻ vẫn để nguyên, phập phồng bóp lấy nhau. Phương bật cười khi cảm giác bên dưới Phong dần dần thu nhỏ lại. Đến lúc một tiếng ót vang lên, chim Phong ỉu xìu rơi ra khỏi bướm cô bé. Một dòng nước ộc ra từ bên trong, chảy xuống khe mông của Phương.
Phong như chợt tỉnh, uể oải ngồi dậy, nhìn bạn gái mình cười trong sự sung sướng.
– Em… có thấy anh nằm nên nặng không?
Phương cảm xúc lâng lâng, lắc nhẹ đầu. Phong thơm lại vào má Phương, khiến cô bé nhăn mặt đùa vui.
– Anh.. Không được thơm má em.. Em không phải trẻ con.
Phong tếu táo lại thơm má lần nữa, thậm chí vài cái khiến Phương bật cười. Bỗng nhiên Phong ngơ ngác kêu lên thảng thốt.
– Ối.. Máu.. Phương ơi, bướm em chảy máu.
Phương tá hoảng ngồi bật dậy nhanh chóng, cô bé đưa tay vuốt nhẹ cửa mình giơ lên trước mặt. Quả nhiên lòng bàn tay dính một chút nước lờ lợ hồng hồng. Cả hai còn nhỏ chưa hiểu tại sao có máu. Mãi sau này khi đến tuổi vị thành niên, cả Phong và Phương mới biết đó là trinh tiết của đời người con gái đã trao cho nhau.
Lúc này Phong lấy vội cái áo của mình, lau nhanh cho cô bạn, khiến Phương giật mình giằng nó khỏi tay Phong. Nhưng mọi thứ đã quá muộn, một mảng lớn màu hồng đã dính bết vào áo cậu. Phương thẫn thờ lẩm bẩm.
– Ôi.. Anh thật là ngốc mà, nhà em có khăn sao lại lấy áo anh lau? Về bố mẹ biết thì chết.
Phong nhoẻn cười, vẫn tiếp tục ân cần lau cho Phương, mặc kệ không ngại ngùng.
– Không sao.. Anh lau cho em, vì anh quan tâm em nhiều mà.
Phương thở dài nhưng đầy hạnh phúc. Sau này cô bé cũng dần quen với cách chăm sóc ân cần của Phong, mỗi khi hai đứa ân ái làm tình xong dù cậu rất mệt nhưng vẫn không quên chu đáo vệ sinh cho cô trước, thậm chí còn nâng niu chiều chuộng cô nhiều hơn.
Chiếc áo bẩn lem nhem trên tay Phong, Phương cầm lấy gói gọn lại cẩn thận. Sau đó mở chiếc hòm gỗ được tạo bằng thùng đạn, bên trong dán đầy giấy báo là nơi để quần áo của cô bé. Phương lấy ra một chiếc khăn tắm, ân cần lau khắp người cho Phong, thậm chí còn lau cho cả thằng bé một cách tỉ mỉ.
Phong cười toe toét, cảm giác mình như đứa trẻ được người lớn chăm lo khi tắm xong. Phương vẫn chăm chú nhìn cục thịt mềm oặt của cậu, thậm chí còn nhẹ nhàng lột nó ra, nhìn đầu rùa lạ lẫm. Cô ngẩng lên nhìn Phong.
– Anh.. Em làm thế có đau không?
Phong cười, lắc đầu. Phương cúi xuống thơm nên đầu khấc một cái rồi sờ tới chiếc áo của Phong.
– Anh..nằm nghỉ tí đi, em đi giặt áo cho anh rồi hong bếp cho nó khô, tí anh còn có áo về nhà thay đồ để chiều đi học.
Đoạn cô bé lấy ra một chiếc khăn nữa, lấy chiếc khăn vừa lau người cho Phong, lật tấm chiếu lên lau sạch sẽ sản phẩm hai đứa lúc nãy tiết ra. Rồi chải chiếc khăn mới lên đó cho cậu nằm tươm tất.
Xong cô bé mặc quần áo, Phong chăm chú nhìn, giờ mới nhớ đến lời mẹ mình nói hôm qua.. Phương đúng không mặc quần lót thật. Cậu bật cười khúc khích. Khiến Phương kéo chiếc quần ngủ lên cũng phải quay lại nhìn.
– Anh.. Nhìn em mặc đồ xong cười gì thế?
Phong lắc đầu, nhất định không nói, mặc cho bản thân vẫn trần truồng ngồi khoanh chân rung đùi. Phương nhăn nhó lao đến, hai tay bóp cổ cậu gằn lên ép buộc.
– Nói.. Anh cười cái gì? Không nói em bóp chết..!
Phong càng cười tợn, hai tay bất thình lình kéo mạnh cạp quần Phương xuống, cả bên dưới tơ hơ, bướm biếc lồ lộ không gì che đậy. Phương phụng phịu đẩy nhẹ Phong một cái, kéo vội chiếc quần, cầm mấy cái khăn và áo của cậu ta ngúng nguẩy đi xuống.
– Đồ dê xồm.. Không chơi với anh nữa..!
Phong cười khằng khặc nhìn theo dáng Phương, sau một lúc cũng thấy díu mắt, nằm xuống tấm khăn Phương trải khi nãy, đắp lên mình tấm chăn mỏng đượm đầy mùi thơm tho của cô bé. Phong hạnh phúc chìm vào giấc ngủ, cơ thể vẫn không mặc gì.
Phong ngủ một lúc, khi tỉnh dậy thấy cái Phương cũng đang trần truồng nằm bên cạnh ôm sau lưng mình, thiêm thiếp ngủ ngon lành. Dưới ánh sáng lờ mờ, cậu nhìn ngắm khuôn mặt con bé bỗng thấy xao xuyến, nếu nó trắng trẻo một tí cũng xinh xắn đâu kém gì Quỳnh.
Cánh mũi Phương phập phồng, đôi môi chúm chím thoáng nụ cười. Phong nhìn con bé mãi không thôi, bàn tay Phong chợt vòng qua, áp sát cơ thể mình ôm chặt lấy Phương trong chiếc chăn mỏng manh.
Cô bé mở mắt nhìn thấy Phong đang đắm đuối nhìn mình thì nhoẻn cười e ấp, đưa ngón tay vuốt nhẹ sống mũi của cậu bạn rồi nhấc đầu gối lên cánh tay Phong. Hai cơ thể ấm nóng ôm chặt lấy nhau, trao nhau những nụ hôn chùn chụt. Phong đưa tay sờ xuống dưới bẹn Phương, con bé vội ngăn lại.
– Đừng anh.. Em vẫn còn đau.. Để khi khác đi anh.
Phong gật đầu.. Bất giác thổ lộ.
– Phương.. Anh yêu em..!
Phương khúc khích cười, xoa nhẹ mái tóc của cậu. Rồi cũng giục giã Phong ra về, để ăn trưa rồi chuyển bị đi học. Áo Phong đã được con bé giặt sạch và hong khô tự khi nào. Phong rời nhà Phương về bên nhà. Cô bé sau một lúc cũng ngồi dậy, tự dưng bàn tay khẽ chạm xuống cửa mình, nghĩ tới phút giây giao hoan đầy sung sướng với Phong, chợt đỏ mặt thẹn thùng.
Phương xuống bếp lúi húi cho lợn ăn, xong cho cơm nguội vào chiếc sanh bằng gang, chuyển bị rang cơm ăn đi học. Chợt có tiếng kẽo kẹt đằng sau, con bé ngẩng lên, Phong đã tươm tất quần áo, cặp xách đầy đủ đang đứng toe toét cười. Phương chùi vội hai bàn tay vào tấm rẻ, luống cuống chạy ra ngơ ngác hỏi.
– Anh không ở nhà ăn cơm, sang đây làm chi?
Phong chu môi như kiểu muốn hôn gió, thản nhiên đáp.
– Anh nói với bố sang đây ăn cơm với em, xong hai đứa mình đi học luôn.
Phương có chút mừng rỡ, nhưng rồi chợt thở dài, chùng xuống.
– Nhưng nhà em.. Không có gì ăn cả, anh không quen ăn đâu..!
Phong chạy tót lên nhà, vừa đi vừa cười như nắc nẻ.
– Em ăn gì anh ăn đó.. Thích em rồi thì thích luôn cả nhà em.
Phương đứng tần ngần trong bếp, đôi mắt dần long lanh. Giờ phút này con bé đã tin tưởng Phong thật lòng thích mình như đã nói. Nó mím môi, nét mặt rạng rỡ quay lại vào trong.
Lúc sau Phương bê lên một chiếc chảo bằng gang, hai cái tai nóng bỏng được lót những mảnh vải vụn để tiện cầm nắm không bị phỏng. Bên trong là cơm rang với dưa, được đập một quả trứng trộn đều.
Hai đứa con nít ngồi bệt xuống tấm chiếu rách giữa nhà, xì xụp ăn ngon lành. Phương nhìn Phong híp cả mắt lại, sung sướng khi có Phong ăn cùng. Ăn được nửa bát cơm, trước cửa có tiếng guốc lạch cạch. Cả hai nhìn ra cửa, bà Lan đã xuất hiện.
Bà nhìn một lượt hai đứa, cái Phương cuống quýt đứng chào, trong lòng thấp thỏm nghĩ sẽ bị bà mắng vì dám lôi Phong sang đây ăn. Nhưng không, bà chỉ vào trong nhìn chiếc sanh cơm rồi hỏi Phương.
– Cháu vừa nấu đây à?
Phương bẽn lẽn khẽ “dạ” rồi gật đầu, mẹ Phong xúc một thìa nhai thử. Bà mỉm cười khen Phương. Con bé mặt đỏ hây hây vì xấu hổ. Chợt bà đưa cho cái Phương một chiếc túi nhỏ, dặn dò cẩn thận.
– Cô mua cho con cái này, tối về hỏi ý kiến mẹ xem có đồng ý cho con dùng không, nếu có thì phải giặt sạch sẽ rồi mới sự dụng nhớ chưa?
Phương ngỡ ngàng, đứng lớ ngớ như không dám tin mẹ Phong lại tặng đồ cho mình. Tay chân như hóa đá không biết phải làm sao, Phong nhanh nhảu chạy đến cầm, tiện mồm nói luôn.
– Để anh cầm cho..!
Nói đoạn Phong bước tới toan đưa tay ra cầm, nhưng mẹ Phong đã vỗ bốp vào tay cậu một cái, quát nhẹ.
– Đồ con gái, con sờ vào làm gì? Vô duyên.
Phong bị mẹ đánh, ngúng nga ngúng nguẩy hờn dỗi ngồi thu lu một góc. Mẹ Phong đôi mắt ánh lên một cái gì đó khác lạ, bà cầm tay Phương đặt nhẹ vào tay con bé giục giã.
– Thôi hai đứa ăn đi, nhanh còn chuyển bị đi học.
Phương vẫn cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên. Mẹ Phong đi được vài bước thì con bé chạy theo, cúi gập người, nước mắt lưng tròng.
– Thưa cô,… Con cảm ơn cô ạ!
Mẹ Phong quay lại, gật đầu hài lòng. Bà Lan vừa đi khỏi, Phong hấp tấp chạy đến giật lấy chiếc túi trên tay Phương, trong khi cô bé vẫn đang bồi hồi như mơ, không dám tin mẹ Phong lại mua đồ cho mình. Phong mở ra, thốt lên khiến Phương quay ngoắt lại.
– Ố.. Sao toàn quần lót vậy nè?
Phương giành vội lấy hét ầm lên.
– Anh là đồ vô duyên..!
Rồi chạy biến lên gác xép. Phong thì ở bên dưới cười khục khặc mãi không thôi.
Chiều hôm đó, vì là thứ 5 lên cả trường chỉ học có 3 tiết. Phong lại hí hửng muốn về nhà Phương chơi, nhưng con bé nhất quyết không cho. Làm cậu buồn xo tưởng Phương vẫn giận vụ “quần lót” trưa nay.
Buổi tối Phong đang ngồi nhà xem ti vi – cả khu dãy trên chỉ có mình nhà Phong có. Thì tiếng mẹ Phương lại oang oang réo gọi. Phong chạy tót lên trên gác. Mẹ tất tả dưới bếp chạy lên, có tiếng Phương vang lên chào bà Lan, Phong chẳng hiểu sao lại lật tung chăn chui vào như muốn trốn tránh.
Hai bà chẳng hiểu rủ rỉ cái gì mà tự dưng mẹ lại gọi to.
– Phong ơi, đưa Phương lên gác chơi này..!
Cùng lúc mẹ Phương cũng nhắc con bé.
– Con lên chơi với Phong đi, để mẹ nói chuyện với bác Lan.
Phương rồi cũng phải nghe lời. Lẽo đẽo trèo lên gác. Phong trên này trùm chăn kín đầu, nằm im thin thít. Bước chân của Phương rung rinh, Phong cảm nhận rõ con bé đang ngồi cạnh mình nhưng không tỏ thái độ gì. Trong chăn, Phong cố kìm nén không bật tiếng cười.
Mãi sau một bàn tay lần vào trong, sờ soạng Phong như muốn gọi quay ra. Phong vẫn im lìm, bàn tay đó bấu nhẹ mới khiến cậu quay lại. Mặt mũi Phong hằm hằm, trề môi ngúng nguẩy. Phương khẽ liếc xuống dưới chỗ hai bà mẹ đang ngồi, rồi nhao đến hôn vội môi Phong, rất nhanh lại rút về như sợ ai nhìn thấy.
Phong rồi cũng bật cười, xí xóa. Bỗng đôi mắt cậu sáng lên, thấy Phương hôm nay mặc quần khác quá. Nó không như mọi khi, hằn lên múi khế thủa nào, trái lại nó vun đầy, dầy dặn bên dưới háng. Cậu nheo mắt, rồi bất chợt kéo cạp chun quần Phương ra. Con bé hốt hoảng, tái mét không kịp phòng bị.
Rất may Phong chỉ muốn nhìn xem bên trong, chứ không có ý định sàm sỡ con bé. Quả nhiên nó đã mặc quần lót, một việc lạ lẫm chưa từng xảy ra. Phong nói thì thầm vào tai Phương chỉ đủ cho hai đứa nghe thấy.
– Chiều đuổi người ta cơ mà.. Sao giờ sang đây chi?
Phương cũng nói nhỏ, thanh minh giải thích.
– Em ở nhà giặt quần áo mẹ anh tặng, anh sang đó lại chòng ghẹo em chứ được cái gì?
Rồi Phương thò tay sờ sờ thằng bé trong quần Phong, thơm nhẹ lên má dỗ dành.
– Thôi.. Đừng giận em nha. Anh hứa phải nghe lời em rồi đấy!
Phong tỏ vẻ gật gù bao dung, bởi vẫn nhớ lời hứa của mình. Điều quan trọng là Phong chỉ muốn hờn dỗi một chút để được Phương cưng chiều, sở thích của một cậu con trai chưa lớn.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Lão Phong |
| Tác giả | Tiểu Thiên |
| Thể loại | Truyện sex ngắn |
| Phân loại | Bố chồng nàng dâu, phá trinh, truyện học sinh, truyện làm tình tập thể, Truyện loạn luân, Truyện Loli |
| Tình trạng | Update Phần Lão Phong (update chương 11 |
| Ngày cập nhật | 16/02/2026 11:28 (GMT+7) |