Truyện sex ở trang web truyensextv68.com tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Từ ngày 01/01/2026 website đổi sang tên miền mới: truyensextv68.com (các tên miền trước đây: truyensex.tv truyensextv.com...)

Truyện sex » Truyện sex ngắn » Lão Phong » Phần 5

Lão Phong - Tác giả Tiểu Thiên


Update Phần Lão Phong (update chương 6

Chương 5

CHƯƠNG 5 – EM YÊU ANH

Sau khi mắng mẹ Phương một hồi, bà Lan cầm quần áo đưa cái Phương xuống bếp để tự tay mình tắm rửa cho nó. Cái Phương lạ lẫm bước vào một căn bếp hoàn toàn khác lạ so với đa số hộ dân cư khác trong toàn xí nghiệp.

Nó sạch sẽ thơm tho với nhiều đồ dùng lần đầu tiên cái Phương được chứng kiến. Một chiếc bầu trắng muốt như tuyết tách biệt một góc có cửa gỗ che chắn. Nó xây đúng vào vị trí chuồng lợn như nhà cái Phương. Sau này Phong nói mới biết đó là bồn vệ sinh, ngồi hẳn lên đó chứng không ngồi chồm hỗm như ở nhà.

Bên cạnh cái bể nước to, xây láng vữa mịn màng là một phòng tắm độc lập, có cửa xếp từng mảnh bằng nhựa. Nó biệt lập, không chung đụng tạm bợ như ở nhà Phương.

Con bé cứ ngập ngừng đứng ngắm mãi không thôi, cố gắng hít ngửi những mùi hương của các loại dầu gội, xà phòng để đầy trên giá treo. Nhà Phong không nuôi lợn, lại không nấu bếp củi. Chỉ thấy nấu ăn bằng bếp than tổ ong, đặt ở cửa hậu phía sau. Nên bếp rất sáng sủa không đen nhẻm tanh hôi như bao nhà khác.

Cái Phương cởi hết quần áo, mẹ Phong chép miệng khi thấy những vết hằn trên da thịt phía sau con bé, bà xả nước ra chậu, bảo nó đứng chờ chạy lên nhà lấy lọ thuốc mỡ liền da. Phong đang loanh quanh trước sân, thấy mẹ mình từ bếp đi lên.. Cu cậu nhìn ngó trước sau rồi chạy ù vào trong phòng tắm.

Phong chỉ muốn nhìn xem cái Phương bị mẹ đánh có đau không, đứng trước cửa phòng tắm giương mắt nhìn vào trong. Cái Phương quay người lại, bốn mắt nhìn nhau. Phong thấy hết cơ thể cô bạn, trong khi cái Phương thì không chút e ngại, mỉm cười không khép nép.

Phong nhìn từ đầu đến chân, há hốc mồm. Cậu thấy cơ thể Phương đẹp quá, như óng ánh trong những giọt nước đang xả từ chậu bắn lên. Phương nhìn cậu bạn, ngây ngô hỏi.

– Phong… muốn tắm với mình à?

Phong chưa kịp trả lời, tiếng quát của mẹ đằng sau khiến cậu giật nẩy mình quay ngoắt lại.

– Trời ơi.. Con gái đang tắm con chạy vào đây làm chi? Đàn ông con trai vô duyên quá..! Đi ra ngay.

Phong chôn chân một chỗ, gãi đầu gãi tai.. Cậu thừa biết việc nhìn thấy cơ thể Phương trần truồng khi nãy là sai trong mắt mẹ. Cậu chỉ biết chống chế theo phản xạ.

– Con… cũng muốn mẹ tắm như Phương.

Bà Lan – mẹ Phong véo nhẹ tai con, mặt nghiêm khắc nhắc nhở.

– Con đừng có lý do lý trấu..! Hơn năm nay con toàn tự tắm một mình, có cần ai đâu. Nay đừng thấy Phương ở đây mà kiếm cớ lung tung. Đi ra ngay..!

Phong lần khần đi ra, lên gác nằm kềnh ra, tâm trí vẩn vơ nghĩ đến khi nãy. Cơ thể Phương lần đầu tiên lộ rõ trong mắt Phong, đến cả Quỳnh thân thiết như vậy mà cậu vẫn chưa được nhìn thấy toàn bộ như Phương. Nó cuốn hút, cảm giác tò mò hơn những đứa trẻ khác.

Cậu chỉ biết rằng, thứ cảm xúc ấy khiến cậu thấy mình sẽ nhìn Phương khác hơn một chút – không còn là cô gái nghịch ngợm chỉ biết chạy nhảy, tham gia những trò chơi y hệt một thằng con trai, mà bắt đầu nhận ra có những điều rất khác biệt, rất riêng tư phân định rõ ràng giới tính.

Tiếng mẹ và Phương đi lên, Phong hơi trở mình ghé mắt từ trên gác nhìn xuống rồi lại thụt vội vào trong. Mẹ lấy chiếc khăn to trong tủ, lau sạch mái tóc cho Phương rồi vấn nó lại cẩn thận như cách mẹ hay gội đầu.

Mẹ ngước lên gọi to..

– Phong..! Con đưa bạn lên đấy chơi đi, để mẹ dọn cơm lên rồi ăn.

Tiếng Phương vội vã nói theo..

– Cô.. để cháu dọn cơm cùng cô ạ. Ở nhà cháu luôn làm suốt nên quen rồi ạ.

Mẹ Phong đứng dậy lắc đầu.

– Không cần đâu, cứ lên với bạn đi.. Cô còn tắm nữa nên chưa dọn ngay được đâu. Tí xong cô sẽ gọi.

Phương “dạ” một tiếng, đứng im vẫn chưa dám lên. Mẹ lại phải gọi lại lần nữa giục Phong đưa bạn lên. Phong mới thò đầu xuống, nói trống không.

– Lên đây..!

Lúc này Phương mới ngập ngừng bước lên bậc thang, cô bé nhăn mặt khi co chân, có vẻ vết đòn đau của mẹ chạm vào chiếc quần dài. Mẹ Phong nhận thấy rõ, bà chép miệng thay cho cô bé. Rồi cũng đi xuống bếp, để lại hai đứa trẻ trên gác.

Phương ngồi rụt rè trên chỗ ngủ của Phong, con bé chăm chú nhìn những món đồ trên đó. Cơ man nào là truyện tranh và đồ chơi. Phong thì nằm sấp trên chiếc đệm chăn con công đỏ rực êm ái. Một chỗ ngủ như mơ của bao đứa trẻ.

Phong nhìn cái Phương chăm chú, khiến con bé cũng có phần ngập ngừng. Cu cậu vỗ vỗ xuống chiếc đệm, dịu dàng nói.

– Phương nằm xuống đây, mẹ đánh tét mông thế ngồi không thấy đau sao?

Cái Phương lắc đầu vội vã, miệng lí nhí đáp.

– Quần áo tớ bẩn lắm, không nằm được đâu..!

Phong thấy cô bạn tồi tội, cậu nhoài tay kéo Phương lại gần mình. Vẫn từ tốn nói ngọt ngào.

– Phương mới tắm mà, người thơm lắm, cứ nằm xuống đây tớ xem mông bị mẹ đánh đau không..!

Phương nhoẻn cười, nụ cười của nó luôn tươi và hai mắt híp lại lộ rõ khóe môi hai cái núm tròn xoe đến ngộ ngộ. Con bé nằm xuống thật, nó cảm nhận sự mềm mại của chiếc đệm, ngửa mặt lên trên trần nhà, nơi có những tấm ván ép quét sơn trắng sạch sẽ. Cái Phương nhìn hồi lâu cũng phải thốt lên.

– Nhà Phong… đẹp thật đấy.

Phong trầm ngâm không nói gì, vắt chân chữ ngũ khẽ rung rinh cổ chân, hai tay đan vào nhau vắt ra sau gáy. Mãi sau cu cậu mới nhỏ nhẹ.

– Phương… từ nay về sau đừng đánh nhau với tụi con trai nữa nhé..! Tớ không muốn đứa nào gọi là Phương Trai nữa.

Cái Phương quay đầu sang, hai đứa đang nằm dài cạnh nhau, nhìn Phong đang suy tư đăm chiêu như một người lớn đích thụ. Tay Phương lần khần, rồi cũng mạnh dạn vuốt nhẹ cái sống mũi cao cao của Phong.

– Tớ…biết rồi..! Chỉ là dây chun của Phong đưa tớ, nó không thể để mất được. Tớ thích nó lắm.

Phong để mặc những ngón tay Phương vuốt ve gương mặt, cậu bé cũng cảm nhận được sự quan tâm của Phương từ lâu dành cho mình. Nhưng quả thật không ngờ chỉ vì vài chiếc chun của Phong cho Phương, mà cô bạn này lại bất chấp đánh nhau để giành lại nó.

Khi bàn tay Phương rời khỏi, Phong quay sang nhìn cô bạn chăm chú. Phương tò mò ánh mắt đó bởi rất hiếm khi Phong nhìn bản thân mình như vậy. Phong đi xuống nhà rồi lại đi lên, trên tay là sợi dây thun được tết dài loằng ngoằng.

– Chun còn nhiều mà, Phương đánh thằng Hòa làm gì? Bảo Phong là nó dám không trả lại sao? Từ giờ Phương cầm lấy cho Phong. Chúng ta cùng chơi chung cái này. Hết mẹ Phong lại cho.

Phương ngồi dậy, đôi mông tì xuống đệm nhưng lại nhăn mặt vì đau. Phong đặt vào sợi dây thun vào tay Phương, cô bé đẩy trả lại Phong, lắc đầu nguây nguẩy.

– Không.. nhiều quá, Phương không dám cầm đâu. Mất thì chết.

Phong cười toe toét, thản nhiên nói khiến cô bạn mặt đỏ không dám nhìn.

– Mất thì thôi, dây chun này đâu quan trọng bằng Phương.

Má ôi, quả thật nhóc Phong rất có năng khiếu bẩm sinh về tài ăn nói. Không cần ai dạy, không cần học hỏi từ đâu, cậu bé bảy tuổi ấy cứ thốt ra những câu khiến người nghe vừa bất ngờ, vừa ấm lòng. Câu nói ấy đơn giản, ngây thơ, nhưng lại chân thành đến lạ kỳ.

Phong chạm nhẹ vào chiếc chun quần của Phương, bàn tay khẽ kéo xuống, trong khi Phương vẫn không có thái độ cự tuyệt. Chỉ bật cười hỏi.

– Phong muốn xem chỗ mẹ đánh hả?

Phong gật nhẹ, hai tay lại kéo trễ xuống chút nữa. Phương chợt liếc xuống dưới cửa có chút ngập ngừng nhưng không chống cự.

– Nhưng… sợ mẹ Phong lên thấy sẽ la đó.. Lúc nãy Phong vào bếp mẹ đã mắng không được nhìn Phương cởi chuồng rồi còn gì.

Bàn tay Phong bỗng dừng lại, nhìn Phương cười hỏi.

– Phương sợ à?

Cô bé mắt liếc xuống bên dưới, rồi lắc đầu trả lời thẳng thắn.

– Không.., Phương không sợ, vì bị đánh đòn quen rồi. Phong muốn Phương làm gì, Phương sẽ luôn làm cho Phong mà. Chỉ không muốn Phong bị mẹ la thôi.

Phong rút tay về, đẩy nhẹ vai Phương nằm xuống, rồi ma lanh mở tấm chăn mỏng, phủ nhẹ lên người Phương, như thế khỏi lo mẹ nhìn thấy. Cô bé vẫn nhìn cậu long lanh, để mặc Phong tùy ý.

Phong nhìn chăm chú vào gương mặt Phương, bàn tay trái lần mò vào cạp quần, rồi thọc thẳng xuống hai chân. Một vùng da nhô lên cao, bàn tay cậu bé ôm trọn lấy. Phương mím nhẹ môi, mắt long lanh nhìn Phong không dám nói gì.

Phong ngồi bó gối thẳng lưng bên hông của Phương, trong khi cô bé nằm bên trong, bàn tay Phong bị cơ thể che lấp cả, chưa kể bị tấm chăn đang đắp lên người Phương khiến mọi hành động trở nên kín đáo.

Phong cứ nhìn Phương, trong khi bàn tay lại không ngừng vuốt ve múi thịt cô bạn, ngón tay cậu lách nhẹ chiếc khe, vuốt lên xuống đều đều. Phương biết Phong đang làm gì, và sau này Phong mới biết cô gái này hiểu rõ cơ thể hơn ai hết ở độ tuổi Phong lúc đó. Chỉ là chiều chuộng Phong nên cô bé mới điềm nhiên không cự tuyệt.

Khi ngón tay Phong thọt xuống chiếc lỗ, Phương hơi nhíu mày. Rồi nét mặt lại nhanh chóng dãn ra nhìn Phong chăm chú. Ngón tay Phong theo bản băng giống đực chỉ muốn thọc vào sâu hơn, nhưng chiếc lỗ khít khao khiến cậu bé cảm tưởng như nó muốn cắn xé mình.

– Phong… sâu quá Phương đau đấy.

Phong gật đầu tỏ vẻ hối lỗi, toan rút ngón tay ra thì Phương chợt giữ lại, ánh nhìn quay sang chỗ khác có chút xấu hổ.

– Nhưng.. Phong nhẹ nhàng cũng được, đừng sâu quá.. Phương… cũng thích được Phong làm như vậy.

Cậu bật cười, thụt nông và nhẹ nhàng, rồi cúi xuống thơm nhẹ lên gò má Phương. Cô bé nhăn mũi cười tươi, chẳng hiểu sao Phong lúc này thấy cô gái này có nét gì đó rất dễ thương, dù gương mặt hơi đen do nghịch nắng quá nhiều.

– Phong coi tớ là em bé à mà lại thơm má?

Phong bĩu môi, bàn tay úp trọn vẹn lên mu của Phương, ngón tay không chỉ rút ra, rút vào mà còn ngoáy tròn không dứt.

– Ngốc, thơm má là chứng tỏ thích Phương đấy.

Phương như ngừng thở, cảm giác kỳ lạ bên dưới đột ngột xuất hiện, râm ran, nhộn nhạo. Tiếng Phong đều đều như càng kích thích cô bé hơn.

– Tớ bắt đầu thích Phương rùi nè..

Phương hai chân dần dang rộng ra, hông bắt đầu uốn éo trước vòng xoáy của ngón tay Phong. Mặt cô bé bắt đầu ửng đỏ, đôi mắt nhìn cậu bạn đang thọc vào bướm mình lơ mơ. Miệng Phương há ra, thốt lên nho nhỏ.

– Phong…thơm tớ đi.

Phong cúi xuống, hai bắp đùi Phương ngọ nguậy trong chăn, duỗi lên thả xuống.. Bất chợt cánh tay Phương túm lấy gáy Phong kéo mạnh xuống mặt mình. Hai đôi môi non trẻ chạm vào nhau, Phương cắn nhẹ vào đôi môi Phong trong ánh mắt ngạc nhiên của cậu bé.

Lưỡi cô bé bảy tuổi đã biết đưa ra liếm láp, Phong lần đầu tiên thấy như vậy, không hiểu hành động Phương nghĩa là gì. Nhưng cậu vẫn để yên, mông bên dưới Phương như sàng mạnh hơn, quên hẳn trận đòn đau của mẹ ban tối.

Hơi thở Phương phả mạnh lên mặt Phong, chiếc lưỡi cô bé như con rắn bò khắp bờ môi, cậu bé bắt đầu thấy nhột nhạt, cảm giác cơ thể nổi gai ốc. Chiếc chun quần của Phương khiến bàn tay Phong trở nên vướng víu, cổ tay sau một lúc trở nên mỏi nhừ. Phong rời hẳn Phương ra, mặt đanh lại muốn tuột ngay chiếc quần cô bé.

Phương hốt hoảng giữ chặt, mặt sợ hãi thấy rõ…

– Đừng Phong, mẹ lên giờ đó.. Để hôm khác đi Phong.

Nói đoạn Phương thò tay vào trong ống quần đùi rộng thùng thình của Phong, xoa xoa thằng cu cậu bạn. Nó cương cứng tự khi nào, khiến Phương cũng phải bật cười.

Phong nhắm mắt, đôi bàn tay Phương mềm mại, cảm giác khoan khoái khởi đầu cậu bé có được. Phương rủ rỉ bên tai.

– Phong có biết lúc nãy môi chúng ta chạm nhau gọi là gì không?

Cậu tất nhiên không biết, lắc đầu không dấu diếm. Phương vẫn đều đều xoa chim trong quần Phong. Cô bé nhỏ nhẹ giải thích.

– Đó là hôn đấy, khi trai gái thích nhau họ sẽ thơm môi nhau, còn thơm má là trẻ con với người lớn thôi.

Phong đang lâng lâng trước bàn tay Phương, cậu thản nhiên hỏi lại.

– Ai bảo Phương thế? Mà sao rành vậy?

Phương ghé sát tai Phong.. nói nhỏ chỉ để hai đứa nghe thấy.

– Tớ thấy bố mẹ tớ khi họ địt nhau, họ toàn thơm môi nhau như thế. Thậm chí mẹ tớ còn mút chim bố tớ cơ.

Phong mở mắt, nhìn Phương chằn chằm.. Bọn trẻ khi chửi nhau toàn văng mấy câu “ Địt mẹ, địt cha.. “ Mà cậu không biết vì sao lại coi đó là câu chửi. Nay Phương nói vậy tất nhiên Phong phải tìm hiểu cho ra lẽ.

– Địt..là gì? Mút chim là làm sao?

Phương lấy tay bịt miệng Phong lại, rồi lại rướn người hôn lên môi Phong, cậu bé cũng theo bản năng há miệng ra, hai chiếc lưỡi chạm vào nhau, ngọ nguậy khám phá. Hai đứa trẻ sau một lúc thích thú rồi tách nhau ra. Phương nhoẻn cười hồn nhiên.

– Em yêu anh.

Phong bật cười thành tiếng, nghiêng ngả khi nghe cái Phương gọi mình bằng anh. Nhưng cậu cũng thừa hiểu con bé đang thổ lộ tình cảm. Trái lại cái Phương chẳng chút ngại ngùng, cũng toe toét cười. Có vẻ được cho Phong biết cảm xúc của mình, dường như con bé cũng vui lắm.

Phong thơm lại môi nó, không biết cu cậu có ý muốn nhại lại cái Phương hay không mà cũng nói.

– Anh yêu em..!

Cái Phương sướng tít mắt, hai đồng xu ở mép theo hàm răng nó giương lên cũng xuất hiện. Phong hỏi lại.

– Địt..là gì..!

Phương chớp chướp đôi mắt.. Rồi lặng lẽ cầm tay Phong đặt vào bướm mình giải thích rất khẽ.

– Là Phong cho chim vào bướm Phương.. Người lớn họ gọi là địt nhau.. Giống như mấy con chó nó “tơ” nhau ý.

Phong à lên một tiếng như vỡ lẽ. Quả thật cậu gặp nhiều cảnh hai con chó chúng làm thế giữa đường. Thậm chí dính chặt vào nhau không rút ra được, con nọ kéo lê con kia kêu ủng oẳng. Khiến thằng Minh, thằng Tý phải “ra tay giúp đỡ” bằng cách cầm gậy vụt thẳng giữa mông chúng nó.

Phong bóp nhẹ háng Phương qua lớp quần mỏng tanh, vẫn rủ rỉ thắc mắc vào tai Phương.

– Vậy.. Địt nhau có thích không?

Phương ngẫm nghĩ vài giây rồi lắc đầu.

– Phương không biết… chưa dám thử bao giờ. Nhưng thấy mẹ và bố dường như thích lắm. Mẹ cứ kêu bố địt mạnh lên, vì mẹ đang sướng sắp ra rồi.

Phong nghe thế thì thấy tò mò kinh khủng, cậu rụt rè đề nghị.

– Hay mình thử địt nhau đi Phương..! Không biết nó sẽ như thế nào nhỉ?

Phương giật mình lè lưỡi lắc lắc đầu. Cô bé thẳng thắn bày tỏ.

– Chúng mình còn nhỏ mà Phong, làm chuyện đó bố mẹ mà biết là no đòn đó. Khi nào chúng ta lớn rồi nhất định Phương sẽ cho Phong làm như vậy mà.

Phong nhíu mày, gạt tay Phương ra, giọng trở nên hời hợt.

– Biết khi nào là lớn, thôi đây không thèm..!

Cậu quay mặt đi, khoanh tay, nhưng khóe mắt vẫn liếc trộm xem Phương có dỗ dành gì không. Phương ngồi im thin thít một lúc, nhìn bóng lưng Phong quay đi, hai tay khoanh lại. Cô bé cắn môi, liếc trộm cậu vài cái, rồi khẽ khàng bò tới, ngồi sát bên cạnh.

– Phong, đừng giận tớ mà..!

Phong không trả lời, chỉ hừ một tiếng nhỏ xíu trong cổ họng, rồi bậm bạch bước xuống cầu thang, chạy tót ra hiên nhà. Phương mặt buồn xo cũng lững thững đi xuống, rụt rè đi ra chỗ Phong đang đứng.

Cậu thấy Phương liền lại hứ một tiếng rõ to xong chạy biến đi ra ngõ. Phương nhìn theo bóng dáng Phong phía xa, tâm trạng cô nhóc cảm thấy tủi hờn khiến Phương đành phải đi xuống bếp với mẹ Phong.

Đến bữa ăn Phong vẫn chưa về, bà Lan bực dọc ra mặt, Phương thì khúm núm ngồi một góc không ngẩn lên. Bà như chợt hiểu ra vấn đề, nhất định thằng con trai bà lại hờn dỗi gì cô bé này rồi. Mẹ Phong chợt nhỏ nhẹ với Phương.

– Phương, cháu biết Phong chơi ở đâu không? Để cô đi tìm bạn về ăn cơm..?

Phương do dự rồi cũng nói.

– Dạ..! Cháu biết ạ, để cháu đi tìm Phong về, do cháu không làm Phong vui nên bạn ý chạy đi đấy ạ.

Bà Lan chột dạ, con bé này nó ít tuổi mà cư xử thành thật quá, thường tuổi này tụi nhóc rất háo thắng, không bao giờ nhận mình sai hay thua thiệt, đằng này Phương lại nhận hết mọi lỗi về mình. Cái này không phải do giáo dục của gia đình, mà là nhận thức tự lập của bản thân.

Bà hài lòng, nhìn kỹ con bé hơn. Nó tuy có khuôn mặt đen cháy vì nghịch nắng, nhưng cơ thể lại trắng bóc nõn nà. Ngón tay con bé thon dài, nhưng lòng bàn tay lại nhiều chai sạn đến lạ. Có lẽ tuy là con một nhưng Phương phải làm rất nhiều việc nhà, không vô tư hồn nhiên như những đứa trẻ cùng tuổi khác.

Tiếng Phương vang lên cắt đứt những suy nghĩ của bà Lan.

– Thưa cô, cháu xin phép tìm Phong về ạ..!

Bà Lan gật đầu, vừa ý nhìn cách cư xử của con bé. So với cái Quỳnh thì Phương có vẻ biết nhường nhịn và chiều chuộng thằng con trai bà hơn. Để xem lần này con nhỏ có lôi cổ được cậu con trai quý tử của mình về không.

Bà thầm tự cười, gắp những món ăn vào chiếc cặp lồng chuyển bị đem cho ông Sơn – Bố Phong đang trực bảo vệ ngoài kia. Rất nhanh, thằng Phong đã thò đầu vào, cảm giác như cái Phương chỉ cần gọi cái là thằng bé đã về ngay.

Bà nghiêm mặt hỏi Phong.

– Mẹ đã dặn con thế nào? Bữa ăn không được đi đâu cơ mà? Tại sao con không nhớ lời mẹ dặn?

Phong cúi mặt chưa kịp trả lời, thì Phương đã lên tiếng thay cậu ta.

– Thưa cô, do cháu làm Phong giận ạ, lỗi tại cháu!

Bà Lan nhíu mày đưa mắt nhìn thằng con trai, chờ mong phản ứng của nó xem có dám tự nhận lỗi hay không. Quả nhiên cu cậu làm bà không thất vọng.

– Không phải lỗi của Phương, là do con.. Con xin lỗi, lần sau con sẽ không dám thế nữa..!

Bà Lan gật đầu, tỏ vẻ hài lòng. Nhắc thêm câu nữa rồi bảo hai đứa ngồi xuống mâm cơm

– Con cứ đặt địa vị của Phương, đến nhà Phương mà cô bé tót đi chơi, để mặc con ở lại với bố mẹ Phương thì con mới hiểu cảm giác của bạn như thế nào..!

Phong nhìn Phương, cô bé chỉ tủm tỉm cười. Không nghĩ mẹ mình bênh Phương đến như vậy. Bữa ăn diễn ra nhanh chóng. Bà Lan chủ động gắp thức ăn cho Phương nhiều hơn, Phương cũng gắp lại cho Phong tự nhiên như ở nhà, con bé còn biết quay ngược đầu đũa để gắp cho bạn. Chứ bà Lan đâu có biết lúc nãy thôi, môi miệng hai đứa đã chan hòa làm một với nhau, mọi ý tứ, vệ sinh đều không còn ý nghĩa gì lúc này.

Phong ăn ngon lành, chẳng ý tứ làm gì.. Một phát đả luôn hai bát như thường ngày. Còn cái Phương thì cứ khều khều ăn nhỏ nhẹ như mèo, mãi chưa hết bát cơm. Bà Lan biết con bé ngại, nhưng không còn cách nào khác. Bà tay gắp thêm thức ăn cho Phương, miệng hỏi han quan tâm.

– Phương… bố mẹ cháu đi làm cả ngày như thế, buổi trưa cháu ăn uống kiểu gì?

Phương ngẩng lên từ tốn, lễ phép trả lời.

– Dạ, cháu thường tự rang cơm ăn một mình ạ.

Mẹ Phong trợn tròn mắt, bà ngạc nhiên hỏi lại.

– Sao cơ? Cháu tự biết nấu ăn á?

Phương hồn nhiên xác nhận, không hiểu vì sao mẹ Phong lại có vẻ ngạc nhiên như thế.

– Dạ.. Cháu tự nhóm bếp củi, bếp mùn cưa, bếp tổ ong, đun lại cám lợn và tự nấu cơm ăn một mình ạ.

Bà Lan nghe mà lòng se lại. Nhìn con bé gầy gò, mái tóc có vẻ xơ xác, bàn tay chai sạn, chợt thấy xót xa. Mới tí tuổi đầu mà đã phải tự lo cho mình. Trong khi thằng Phong nhà bà đến giờ vẫn còn chẳng biết phụ mẹ việc gì. Bà nhìn Phương lại càng thêm quyến luyến.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv68.com, các bạn muốn gửi truyện cứ gửi qua email [email protected] nhé!
Thông tin truyện
Tên truyện Lão Phong
Tác giả Tiểu Thiên
Thể loại Truyện sex ngắn
Phân loại Bố chồng nàng dâu, phá trinh, truyện học sinh, truyện làm tình tập thể, Truyện loạn luân, Truyện Loli
Tình trạng Update Phần Lão Phong (update chương 6
Ngày cập nhật 14/02/2026 11:28 (GMT+7)

Bình luận

Mục lục truyện của Tác giả Tiểu Thiên

Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top tác giả tài năng

Top 100 truyện sex hay nhất

Top 11: Cu Dũng
Top 14: Thằng Tâm
Top 20: Giang Nam
Top 22: Lăng Tiếu
Top 26: Số đỏ
Top 28: Thụ tinh
Top 40: Lưu Phong
Top 43: Miêu Nghị
Top 46: Hạ Thiên
Top 47: Tiểu Mai
Top 68: Xóm đụ
Top 86: Tội lỗi
Top 88: Bạn vợ
Top 90: Tình già
Top 95: Diễm
Top 98: Dì Ba