Truyện sex ở trang web truyensextv68.com tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Từ ngày 01/01/2026 website đổi sang tên miền mới: truyensextv68.com (các tên miền trước đây: truyensex.tv truyensextv.com...)

Truyện sex » Truyện sex ngắn » Lão Phong » Phần 3

Lão Phong - Tác giả Tiểu Thiên


Update Phần Lão Phong (update chương 6

CHƯƠNG 3 – HỜN GHEN

Phong về nhà sau bữa cơm ấm áp bên nhà Quỳnh, bước chân nhẹ tênh nhưng lòng vẫn còn lâng lâng vì những khoảnh khắc vừa qua.

Mẹ đưa cơm cho bố vẫn chưa về như thường ngày. Cửa chỉ cài then chốt ngang không khóa. Đây là lần đầu tiên buổi tối cậu ra ngoài buổi tối, hơn nữa ở khu tập thể nhà nọ sát nhà kia, đối diện với con ngõ nhỏ là dãy bếp chung của các hộ gia đình. Những căn bếp kiên cố bằng ngói fibro xi măng và gạch. Từ bất kỳ căn bếp nào cũng có thể nhìn thẳng sang cửa nhà đối diện, thấy rõ từng cử động.

Người lạ bước vào khu là cả một “đám camera chạy bằng cơm” trẻ con nối đuôi nhau hỏi han truy vấn. Mấy bà hàng xóm, mấy ông chú ngồi uống nước ngoài sân hút thuốc lào, mấy cụ già ngồi trước hiên nhà.. Ai cũng dừng tay, ngẩng lên nhìn, hỏi:

– Ai đấy? Tìm nhà nào?

Chỉ cần một câu trả lời không rõ ràng là cả ngõ xôn xao, người này gọi người kia, chẳng mấy chốc đã có cả chục cặp mắt dõi theo. Trộm cắp vì thế gần như không tồn tại. Cửa nhà để hờ, xe đạp dựng ngoài hiên, thậm chí gà vịt thả rông, chẳng ai lấy của ai.

Nhất là mấy ông bán kẹo kéo, đồng nát hay ve chai chỉ cần dắt xe đạp cũ kỹ vào ngõ thôi là người dân đã xua đuổi tức thì.

– Đi chỗ khác đi! Cấm vào đây!” – giọng gay gắt, đầy cảnh giác.

Trong thâm tâm họ, chính những người mua bán hàng rong ấy là “thủ phạm” xúi giục trẻ con đi nhặt nhạnh lung tung, đổi chác lấy mấy thứ tầm phào: Cái nắp lon, vỏ chai, mảnh sắt vụn…

Rồi từ đó, trẻ con quen thói lười học, trộm cắp hư hỏng. Thế nên, khu tập thể này như một pháo đài nhỏ, bảo vệ lẫn nhau bằng chính những cặp mắt hàng xóm, những câu hỏi han, và cả sự cảnh giác đầy tình thương.

Phong vào phòng, tự động bật đèn, chiếc bóng đèn tròn nhạt nhòa vàng vọt 40w chiếu sáng căn phòng nhỏ nhoi. Cậu tự động ngồi vào bàn, chiếc đèn bàn học với cái chao sắt màu xanh. Bóng đèn nhỏ 15W bên trong bật lên khi cậu vặn núm công tắc. Ánh sáng tập trung xuống mặt bàn, chiếu sáng rõ ràng cuốn vở ô li mở dở, cây bút chì, cục tẩy hình con thỏ nhỏ xíu, và lọ mực nhựa Cửu Long.. tất cả đều gọn gàng theo cách của cậu nhóc sáu tuổi.

Trong khi đó tại nhà Quỳnh, hai mẹ con đang ở dưới bếp rửa bát. Chiếc chậu đồng cũ kỹ hứng những giọt nước từ chiếc bể xây hình chữ nhật chảy từng giọt ri rỉ xuống đống đĩa bát. Mùi ngai ngái của chuồng lợn bên cạnh cùng mùi khét của bếp củi, mùn cưa hòa trộn với nhau. Mẹ không cho Quỳnh chạm vào nước, chỉ đưa cô những chiếc bát, đôi đũa đã làm sạch để vào chiếc giá đan bằng nan trên thành nắp bê tông bể nước.

Bà chợt lẩm bẩm..

– Thằng bé Phong thế mà ngoan, ăn xong còn biết dọn dẹp cùng. Không như bọn trẻ khác cắp đít về luôn, gia đình tuy khá giả nhưng cũng được giáo dục tử tế. Con chơi với bạn phải nhớ lựa bạn mà chơi. Con gái con lứa phải biết cái gì tốt xấu.

Quỳnh chỉ biết lí nhí “dạ” một tiếng. Nhưng nét mặt cô bé vui lắm, trong thâm tâm luôn thích mọi người khen ngợi về Phong. Mà quả thật, trong mắt mọi người lớn trong khu tập thể, Phong chưa từng bị ai chê trách điều gì nghiêm trọng.

Cậu bé nghịch ngợm hiếu động, hay dẫn đám bạn nhảy tường bật rào, trèo lên hái xoài, hái ổi nhà hàng xóm, thậm chí lén hái cả mấy quả bưởi chín mọng treo lủng lẳng sau vườn xí nghiệp do chính bố Phong bảo vệ.

Nhưng chẳng lần nào cậu ăn một mình. Mỗi lần “chiến lợi phẩm” về tay, Phong đều chia đều cho cả đám bạn, đứa nào cũng có phần, kể cả mấy đứa nhỏ hơn còn chưa biết leo trèo.

Lần nào bẻ xong, trong khi đám bạn ăn xong rông chạy mất, thì chỉ còn lại mỗi mình cậu ta liều lĩnh gõ cửa đàng hoàng xin lỗi. Thậm chí đến Quỳnh cũng sợ không dám vào bởi lần nào cũng bị nghe quát mắng. Thậm chí còn bị họ lấy roi vụt vào mông. Mỗi lần như thế Quỳnh đều vội hỏi han nhưng cậu chỉ nhe nhởn cười nói không đau.

Sau này lớn lên, Quỳnh đã hiểu vì sao người lớn cùng xí nghiệp mà họ lại đánh đòn mà cậu ta không kêu la hay trốn chạy.

Một phần người lớn quát tháo thật, la mắng um sùm. Nhưng không phải vì tiếc của mấy quả xoài, quả ổi trong vườn, bởi nhà ai cũng thừa thãi, mùa nào thức ấy. Họ la ó vì lo bọn trẻ leo trèo, ngã từ tường cao, gãy tay gãy chân. Mỗi lần quát, giọng họ vừa giận vừa thương:

– Chúng mày muốn gãy chân hết cả lũ hả??

Nhưng sau đó, họ lại dúi cho bọn trẻ vài quả thêm. Không quên căn dặn.

– Lần sau tao mà thấy tụi mày nữa là tao gô cổ báo công an cho đi tù hết cả đám. Cho cả trường ê ồ tụi mày ăn trộm trước toàn trường luôn.

Quả nhiên Phong không bao giờ lấy của ai đến lần thứ hai. Dù thằng cu Tí có thách thức bảo cậu ta như thế nào thì Phong chỉ lắc đầu. Cả xóm trên đều biết việc đó nhưng không ai cấm cản con mình chơi với Phong. Không phải vì bố mẹ cậu ta mà vì cái tính dám làm dám chịu và không bao giờ tái phạm.

Thế nhưng cuối cùng cả xóm khu trên, có hơn 50 hộ, thì nhà nào trồng gì thì cũng bị cậu ta hái hết cả rồi. Chẳng có nhà nào cậu ta quên hay bỏ sót.

Cùng mẹ rửa bát xong, Quỳnh lên gác. Cô bé biết giờ này Phong đang học bài. Mẹ thì không bắt Quỳnh phải học đêm vì sợ con gái bị cận thị. Nhưng cũng không cho đi chơi tối khỏi dãy nhà, hoặc sang nhà ai, chỉ được đứng loanh quanh ngoài sân.

Lớn lên từng này tuổi cùng Phong, cùng chung một dãy nhà mà Quỳnh chưa bao giờ bước vào trong nhà Phong cũng như ngược lại, Phong hôm nay cũng lần đầu lên gác xép của Quỳnh. Tất cả đều do mẹ dặn dò dạy bảo, con gái không được một mình đến nhà bạn con trai chơi, điều đó mẹ Quỳnh mà biết được về bà sẵn sàng cầm roi đánh cô bé không thương tiếc.

Đôi lần Quỳnh cố tình đi ngang qua, nhìn vào trong thấy cậu đang tự ngồi bàn học. Chiếc bàn không kê trên gác như Quỳnh, nó kê ngay cửa sổ nên cô có thể thấy hết mọi hoạt động của Phong.

Quỳnh nằm xuống đắp chăn, nhớ lại cảm giác lúc nãy hai đứa bên nhau. Cô bé nằm ngửa, mắt nhìn lên trần gác xép loang lổ vết ẩm, lòng vẫn còn lâng lâng từ những khoảnh khắc vừa qua bên dưới. Cảm giác lạ lẫm ấy của bàn tay Phong vụng về, chạm vào nơi chưa từng ai chạm. Vẫn còn đọng lại trên da thịt, khiến tim cô bé đập nhanh hơn bình thường, má nóng ran.

Cô bé mới sáu tuổi, nhận thức về cơ thể mình còn mơ hồ, ngây thơ như tờ giấy trắng. Những gì xảy ra lúc nãy không phải là “hiểu biết”, mà chỉ là một xúc cảm lạ lùng, nhộn nhạo, vừa sợ vừa tò mò, vừa ngại ngùng vừa… thích thú theo cách rất trẻ con. Nó không có tên gọi, không có lời giải thích, chỉ là cảm giác “lạ lắm” khiến Quỳnh muốn ôm chặt lấy chính mình để giữ lại khoảnh khắc đó.

Bất giác, tay Quỳnh đã luồn xuống dưới váy từ lúc nào không hay. Ngón tay nhỏ xíu chạm nhẹ vào nơi bàn tay Phong vừa ở, như thử nghiệm lại cảm giác cũ. Cô bé nhắm mắt cố cảm nhận, nhưng lại không tìm lại được ký ức đó.

Một lúc sau, cô bé rụt tay lại, kéo chăn kín người, cuộn tròn như con mèo nhỏ.

Tiếng mẹ Quỳnh dưới nhà tắt đèn bếp, rồi bước chân lục đục lên cầu thang, bà vỗ nhẹ vai Quỳnh khi con bé trùm chăn quay mặt vào trong tường.

– Quỳnh, dậy uống thuốc đã rồi ngủ.. Để mai khỏe còn đi học..!

Quỳnh nghe lời uể oải ngồi dậy, đón nhận mấy viên thuốc mẹ lọc trong túi thuốc mẹ Phong mang sang theo đúng toa thuốc đã kê. Mẹ cô bước xuống rồi lại mang lên một cốc nước đầy trong chiếc cốc nhựa nhỏ.

Quỳnh thả nắm thuốc vào miệng rồi tu ực vài ngụm nước trôi xuống cổ họng. Xong lại đặt mình nằm xuống, kéo chăn kín đầu.

Bà nhẹ nhàng trèo xuống, tắt chiếc đèn điện, căn phòng chìm vào bóng tối dịu dàng. Chỉ còn ánh trăng mờ nhạt hắt qua song sắt cửa sổ, chiếu lên tấm chăn cuộn tròn của Quỳnh. Bà bật diêm lên, châm vào chiếc đèn dầu nhỏ đặt nơi chiếc bàn sát tường. Chỉ có một góc nhỏ được chiếu sáng bên dưới, không ảnh hưởng gì đến căn gác xép của Quỳnh nằm trên.

Dãy khu tập thể sau bữa tối sôi động hơn bao giờ hết, tiếng đám trẻ chạy rầm rập đuổi nhau ngoài sân, tiếng trò chuyện xôn xao của các bác trai, tiếng gọi con ý ới của các bà mẹ. Những âm thanh hỗn độn ấy xô bồ, ồn ào, không lúc nào ngớt. Vậy mà lại ru Quỳnh dần chìm vào giấc ngủ. Chúng không khiến cô bé khó chịu, ngược lại tất cả hòa quyện thành một thứ âm thanh ấm áp, bao bọc lấy căn gác xép nhỏ xíu của Quỳnh đưa cô bé vào mộng mị.

Quỳnh thiếp đi không biết bao lâu, đến khi có tiếng mẹ lay dậy cô bé mới mở mắt.

– Quỳnh…! Dậy ăn sáng rồi uống thuốc đi con. Mẹ mua xôi xéo con thích ăn đây. Cố ăn cho hết rồi uống thuốc.

Quỳnh ậm ừ ngái ngủ, cuộn người hơn trong chăn. Tiếng mẹ vẫn đều đều bên tai.

– Con dậy chốt cửa lại luôn đi. Mẹ đi làm đây..!

Quỳnh “vâng” nhẹ một tiếng nhưng vẫn không động đậy. Mẹ rời căn gác nhỏ của cô, ra đến cửa vẫn cố vọng lên.

– Dậy chốt cửa luôn đi, con gái ngủ không để cửa tang hoang thế này được đâu. Nhanh để mẹ còn đi làm.

Quỳnh lần khần ngồi dậy, lật chăn toan bước xuống. Nhưng lại tá hoảng đắp vội lại, cô bé cuống quýt nói to.

– Mẹ cứ đi đi, con dậy ngay đây.

Tiếng cửa khép lại, Quỳnh thẩn thơ lại lật chăn ra, chiếc váy chấm bi từ hôm qua vẫn chưa thay. Chiếc quần lót cô bé trong cơn mơ đêm qua lại cởi ra tự khi nào, đang lăn lóc dưới cuối chiếu. Quỳnh nhặt nó lên, lồng vào hai chân mặc lại ngay sau đó. Cô nhóc lững thững bước xuống cầu thang, với chùm chìa khóa móc bên cạnh cửa xuống dưới bếp.

Mở chiếc cửa đóng bằng những tấm cốp pha bọc tôn bước vào bên trong, bật chiếc đèn ám đầy mạng nhện đen kịt khói bếp trên chiếc mái fibro xi măng. Cô bé vệ sinh thân thể buổi sáng sớm. Đàn lợn thấy người lại ủn ỉn réo đòi ăn những tiếng the thé bên tai.

Quay lên nhà Quỳnh ngỡ ngàng mở to mắt. Phong đang đứng trước cửa, quần áo tinh tươm đẹp đẽ đứng ngó nghiêng nhìn vào trong, quay lưng về phía cô bé. Một bàn tay chợt bịt hai mắt Phong, im lặng không tiếng động. Phong không hề giật mình hay lạ lẫm, cậu vẫn đứng yên tại chỗ, giọng thản nhiên, thậm chí còn mang chút cười trong lời nói:

– Quỳnh khỏi ốm rồi sao?

Quỳnh xị mặt ra ngay lập tức, buông tay xuống, môi bĩu ra vẻ không hài lòng. Cô bé lẩm bẩm, giọng hơi hờn dỗi:

– Sao Phong cái gì cũng biết thế? Sao có thể đoán được ra Quỳnh?”

Cậu quay lại, chìa ra một túi to, bên trong toàn bỏng ngô đầy ắp, thơm phức mùi bơ và đường. Cậu khẽ khịt khịt mũi, giọng tự nhiên như chuyện hiển nhiên:

– Vì mùi thơm của Quỳnh, không bất kì ai cả. Dù có nhắm mắt vẫn nhận ra. Cho Quỳnh nè, bố tớ mới mang về đó.

Quỳnh dang tay lên ngửi, tưởng mình hôm qua không tắm nên Phong chê là hôi. Nhíu mày như muốn xác nhận lại.

– Mùi thơm gì chứ? Phong chê Quỳnh hôi à?

Phong lắc đầu, đặt túi bỏng ngô vào tay Quỳnh.

– Không.. Cơ thể Quỳnh thơm lắm, như mùi hoa ý. Nên dù Quỳnh đứng sau lưng, Phong vẫn nhận ra.

Quỳnh chớp mắt, má đỏ ửng lên, tay ôm túi bỏng ngô chặt hơn. Cô bé cúi đầu, lí nhí:

– Thật hả? Không phải… không phải vì Quỳnh không tắm hôm qua nên hôi đâu nhé…! Phong có lên gác chơi với Quỳnh không?

Phong nhìn cô bé từ đầu đến chân, ngây ngô hỏi.

– Ủa…? Quỳnh không phải học bài buổi sáng sao? Phong lên gác thì có cái gì để chơi đâu? Không nhẽ chơi đồ hàng con gái sao?

Quỳnh đỏ mặt hơn nữa, vội lắc đầu nguầy nguậy, tay siết túi bỏng ngô đến mức kêu sột soạt:

– Không… không phải chơi đồ hàng đâu! Chỉ là… chỉ là lên gác ngồi nói chuyện thôi mà. Trên đó yên tĩnh, không ai thấy…!

Rồi cô bé nói nhỏ vào tai Phong, không chút ngại ngùng..

– Lên gác đi, tớ cho Phong sờ… chỗ đó như hôm qua.

Phong lắc đầu, bĩu môi..lùi vài bước.

– Không…chán lắm, không thích. Giờ đi chơi với bọn kia vui hơn.

Nói đoạn Phong chạy vù đi, để mặc Quỳnh dậm chân bành bạch hờn dỗi. Cô bé không thể chạy theo Phong dù rất muốn, nhưng đây là quãng thời gian mẹ bắt Quỳnh phải ở nhà học tập nên cô bé đành buồn thiu quay vào trong phòng. Vứt toẹt túi bỏng ngô lên giường không thèm đoái hoài, vài hạt bỏng văng ra lăn lông lốc trên sàn.

Mắt cô bé cay xè, nước mắt chực trào nhưng cô cố kìm lại, cắn chặt môi dưới đến đỏ. Trong đầu cô lặp đi lặp lại câu nói của Phong: “Không… chán lắm, không thích đâu. Giờ đi chơi với bọn kia vui hơn.”

Tuổi thơ ngây ngô, trẻ con vô tư là vậy đó. Rất nhanh vài ngày sau Quỳnh đi học trờ lại, cô bé cũng không còn giận Phong nữa. Chiều chiều lại ra sân xí nghiệp nhìn Phong tập võ. Thỉnh thoảng mẹ Phong lại sai mang chút đồ ăn sang cho Quỳnh, lại xầm xì to nhỏ trên gác xép cô bé.

Thời gian cứ thế trôi qua, hai cô cậu kết thúc lớp 1 lại vào lớp 2. Năm học mới, lớp học được sắp xếp lại chỗ ngồi. Cả lớp vẫn ba dãy bàn dài như cũ, nhưng lần này cô giáo chủ nhiệm mới, Cô Trường – một cô gái trẻ trung, tóc ngắn, giọng nói nhẹ nhàng quyết định đổi chỗ cho một số bạn.

Cái Phương bất ngờ được xếp ngồi cạnh Phong ở dãy bàn sát cửa sổ. Dãy bàn ấy sáng sủa nhất lớp, gió từ cửa lùa vào mát rượi.

Quỳnh vẫn ngồi nguyên ở dãy giữa, chỗ cũ từ lớp 1, ngay giữa lớp, cách Phong một dãy bàn. Minh, Hùng, Tý thì được đổi sang dãy khác, mỗi đứa một góc. Quỳnh nhìn sang, thấy Phương ngồi cạnh Phong, hai đứa cười nói gì đó, lòng cô bé chợt nóng ran như có ai đổ lửa vào ngực.

Quỳnh bất mãn ra mặt, mắt long lanh như sắp khóc. Không chịu nổi nữa, cô bé đứng phắt dậy, ghế gỗ kêu “két” một tiếng khô khan, giọng run run nhưng kiên quyết:

– Cô ơi! Em xin đổi chỗ! Em muốn ngồi cạnh bạn Bá Phong ạ!

Cả lớp im phăng phắc một giây, rồi đột nhiên cười ồ lên. Tiếng cười vang khắp phòng học, vài đứa con trai hét toáng trêu chọc, mấy đứa con gái thì che miệng khúc khích. Những tiếng xì xầm bắt đầu lan ra như gió thoảng:

– Quỳnh Thơm thích Phong kìa!

– Phong Chim có vợ rồi!

Cô giáo chủ nhiệm mới cười lớn, tay gõ nhẹ chiếc thước lên bàn, giọng vui vẻ.

– Lớp trật tự nào..! Quỳnh ngồi xuống đi em, bạn Phương mắt hơi bị kém nên cô bố trí cho bạn ngồi chỗ Phong để có ánh sáng tốt nhất. Chỗ em vẫn như cũ suốt lớp 1 sao giờ lại muốn đổi vị trí?

Quỳnh trả lời thẳng thắn, ngây ngô không biết suy nghĩ.

– Em không thích Phong của em ngồi cạnh bạn gái khác. Em muốn ngồi cạnh Phong như Phương đang ngồi.

Cả lớp lại cười rộ lên lần nữa. Quỳnh đứng đó, mặt đỏ như gấc, nước mắt chực trào nhưng cô bé cố kìm lại. Quỳnh liếc sang dãy bàn sát của Phong. Chỉ thấy cậu ta nhìn xuống tập vở không thái độ gì. Trong khi cái Phương ngồi cạnh cậu, cười tươi, còn quay sang thì thầm gì đó với Phong. Quỳnh nhìn thấy, lòng càng thêm bất mãn.

Cô giáo thở dài, ánh mắt dịu dàng dừng lại trên gương mặt của Quỳnh. Cô hiểu rõ tâm trạng cô bé về những rung động đầu đời ấy, dù còn ngây thơ vụng về, nhưng đã rất thật. Bọn trẻ lớn lên cùng nhau trong khu tập thể chật hẹp, chơi với nhau từ lúc biết bò biết đi, lớn lên cùng nhau. Huống chi nhất là con gái, đã mang trong mình bản năng cạnh tranh và sở hữu rất cao, dù chưa hiểu hết tên gọi của nó.

Cô giáo quay sang bàn Phong, rồi nhìn cậu bé ngồi bên cạnh Phong chợt hỏi.

– Dũng.. Em có muốn đổi chỗ cho bạn Quỳnh không?

Dũng ngập ngừng nhìn Phong, rồi lại nhìn Quỳnh. Sau cùng cậu nhóc lắc đầu. Thản nhiên nói.

– Em không ạ. Em cũng muốn ngồi chỗ này. Em muốn ngồi cạnh Phương.

Cô giáo cười nhẹ, cả lớp lại xôn xao trêu chọc. Quỳnh bật khóc ngồi xuống cam chịu. Cô bé không kìm được nữa, vai run run, tiếng nấc nhỏ xíu vang lên giữa tiếng cười của lớp. Lòng cô bé như bị ai bóp nghẹt, không phải giận Dũng mà là tủi thân, buồn bã, và một chút tổn thương nhỏ xíu khi thấy Phương ngồi cạnh Phong, một chút hờn ghen của tuổi thơ ngây hồn nhiên.

Cô giáo vội vàng bước lại gần, khẽ giọng dịu dàng:

– Thôi nào Quỳnh, đừng khóc em. Cô biết em buồn, nhưng chỗ ngồi chỉ là để học tập thôi. Bạn bè tốt thì vẫn chơi với nhau được mà, đúng không? Mấy hôm nữa cô sẽ sắp xếp lại một chút, được chưa?

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv68.com, các bạn muốn gửi truyện cứ gửi qua email [email protected] nhé!
Thông tin truyện
Tên truyện Lão Phong
Tác giả Tiểu Thiên
Thể loại Truyện sex ngắn
Phân loại Bố chồng nàng dâu, phá trinh, truyện học sinh, truyện làm tình tập thể, Truyện loạn luân, Truyện Loli
Tình trạng Update Phần Lão Phong (update chương 6
Ngày cập nhật 14/02/2026 11:28 (GMT+7)

Bình luận

Mục lục truyện của Tác giả Tiểu Thiên

Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top tác giả tài năng

Top 100 truyện sex hay nhất

Top 11: Cu Dũng
Top 14: Thằng Tâm
Top 20: Giang Nam
Top 22: Lăng Tiếu
Top 26: Số đỏ
Top 28: Thụ tinh
Top 40: Lưu Phong
Top 43: Miêu Nghị
Top 46: Hạ Thiên
Top 47: Tiểu Mai
Top 68: Xóm đụ
Top 86: Tội lỗi
Top 88: Bạn vợ
Top 90: Tình già
Top 95: Diễm
Top 98: Dì Ba