Truyện sex ở trang web truyensextv68.com tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Từ ngày 10/05/2022 website đổi sang tên miền mới: truyensextv68.com (các tên miền trước đây: truyensex.tv truyensextv.com...)

Truyện sex » Truyện sex ngắn » Lão Phong » Phần 2

Lão Phong - Tác giả Tiểu Thiên

CHƯƠNG 2 – VỤNG TRỘM

– Quỳnh.. Tớ cũng thích cậu. Thích lắm.. Sau này tớ sẽ cưới cậu làm vợ.

Đây là câu nói đầu tiên trong đời của Phong khi bày tỏ cho người con gái suy nghĩ và cảm xúc của mình. Nó ngây ngô, trong sáng, thậm chí chẳng biết khái niệm vợ chồng là gì. Với Phong, cưới Quỳnh nghĩa là được chơi cùng nhau mỗi chiều, được chia kẹo que, được nắm tay đi học, và không ai được chen vào giữa hai đứa.

Quỳnh nhìn Phong, mắt cô bé không rời gương mặt bên cạnh. Ánh nhìn như soi mói, khiến Phong chột dạ. Cậu bé từ lần đó ám ảnh mãi đôi mắt ấy, nó trong veo và sâu thăm thẳm. Kể cả sau này khi lớn lên, Phong luôn bị ánh mắt đó khiến cho cuộc sống bị gắn liền với nó, không sao xa được. Quỳnh nhỏ nhẹ hỏi lại cậu bạn.

– Cậu nói lại được không?

Phong ngơ ngẩng nhìn sâu đôi mắt của Quỳnh. Tâm trí như chỉ dồn hết cho nó, đến nỗi khi tiếng Quỳnh vang lên, Phong gần như trả lời theo phản xạ.

– Mắt cậu đẹp thật đấy. Nó nhìn như viên bi ve ngâm trong nước, càng ngắm càng thích.

Quỳnh bật cười, đưa tay bẹo nhẹ má anh chàng. Cô bé lắc đầu nói lại.

– Không.. câu trước Phong nói… sau này sẽ gì?

Phong chớp mắt, rồi chợt nhớ ra, mặt đỏ bừng hơn nữa. Cậu gãi đầu, giọng lắp bắp nhưng đầy quyết tâm:

– À… sau này tớ sẽ cưới cậu làm vợ! Thật đấy! Tớ hứa!

Quỳnh bật cười, gương mặt đầy nét rạng ngời, cô bé không nói gì, khẽ nhoài sang, thơm nhẹ lên má Phong. Tay cô bé chủ động cầm lấy tay cậu luồn sâu vào trong chăn. Phong ngẩn người cảm nhận bàn tay mình đang chạm vào một vùng da non nớt, căng mịn, mát rượi.

Tim đập thình thịch như trống, nhận thức rõ ràng từng đường nét ấm áp, mềm mại dưới đầu ngón tay một vùng da mịn màng trượt dần xuống một khe nhỏ tự nhiên, như được tách làm đôi bởi cơ thể ngây thơ của tuổi lên sáu. Quỳnh đỏ mặt bỏ tay mình ra, để mặc bàn tay Phong nằm lại nơi đó, quay mặt đi nơi khác đầy ngại ngùng.

Phong thẫn thờ, những ngón tay bắt đầu động đậy rất khẽ, chậm rãi. Tâm trí cậu bé cố mường tượng hình dáng “con sò” mà cậu đã từng nhìn thấy, một vùng nhỏ xíu da thịt mềm mại, với chiếc rãnh bằng mịn màng như cánh hoa mong manh. Ngón tay cậu trượt nhẹ dọc theo đường rãnh ấy.

Quỳnh nhắm mắt, khẽ nói.

– Nhẹ nhàng thôi nhé Phong.. Tớ sợ..!

Phong gật đầu lia lịa, mặc dù Quỳnh đã nhắm tịt mắt tự khi nào. Ngón tay cậu bé chợt chạm vào trên một cục thịt lồi bé nhỏ. Một chút phấn khích như phát hiện ra điều lý thú, Phong mím môi nghịch ngợm gẩy nhẹ.

Quỳnh bỗng giật mình, thân thể run lên một nhịp rất nhỏ, như làn sóng lăn tăn trên mặt nước tĩnh lặng. Môi cô bé mím chặt, cố nén lại âm thanh vừa chực thoát ra, chỉ để lại một tiếng rên khe khẽ, gần như không thành tiếng.

– Phong… đừng… chỗ đó…!

Giọng cô bé run run, vừa van nài vừa như van xin, nhưng lại chẳng có chút sức lực nào để thực sự đẩy tay cậu ra. Đôi chân Quỳnh vô thức khép lại một chút, rồi lại hé ra như không thể quyết định, để mặc ngón tay Phong vẫn đang nằm yên nơi đó, chỉ khẽ khàng cầm tay cậu ta day day rất nhẹ.

Phong gần như nín thở. Cậu cảm nhận được sự thay đổi nhỏ bé nhưng rõ rệt trên cơ thể Quỳnh. Chỗ thịt non ấy dường như đang căng lên, ấm dần, thậm chí còn như muốn lồi thêm ra. Quỳnh nhìn Phong, cậu cũng quay sang nhìn cô bé. Bốn mắt nhìn nhau trong khi tay của Phong vẫn xoa xoa cục thịt đó.

Cả hai cứ im lặng nhìn nhau, trong khi một bàn tay đang không ngừng động đậy dưới tấm chăn, ngón chân của Quỳnh bấm mạnh xuống tấm chiếu đang chải trên sàn gỗ căn gác xép nhỏ vì sự nhộn nhạo nơi giữa háng cô gái bé bòng. Dần dà đôi tay Quỳnh buông lơi, để mặc Phong hoạt động.

Phong khẽ hỏi nhỏ như thầm thì, một sự ân cần theo bản năng của một cậu con trai khi đang âu yếm cơ thể người khác giới mà không cần ai dạy bảo.

– Quỳnh.. đau à?

Quỳnh lắc đầu, rất chậm, hàng mi dài khẽ rung. Đôi mắt cô bé vẫn không rời mắt cậu bạn, long lanh một thứ ánh sáng kỳ lạ, mặt hây hây đỏ. Bất chợt, không một lời báo trước Quỳnh nhoài đến, thơm vội vào Phong lần nữa, khiến cậu bé mỉm cười.

Quỳnh ngồi sát bên Phong nhiều hơn, chiếc chăn bắt đầu trùm lên cả người của cậu bạn. Đột ngột Quỳnh nhổm dậy, hướng ánh nhìn xuống phía dưới như muốn tìm kiếm một cái gì đó. Tư thế Quỳnh thay đổi bất chợt khiến ngón tay Phong trượt hẳn cục thịt lồi, sượt xuống chỗ sâu hơn. Phong dường như cảm nhận được một chiếc lỗ ẩn hiện bên dưới, trong khi Quỳnh vẫn không hay biết gì.

Cô bé tập trung ngó nghiêng một vài khắc, quỳ gối chống tay trên gác xép chăm chú nhìn xuống phía cửa chỉ cách độ vài mét. Chiếc chăn bị tốc ra, Phong nhìn rõ đôi mông tròn trịa, trắng bóc lấp ló dưới chiếc váy chấm bi mỏng manh đã xô lệch.

Cậu bé đánh liều, lật luôn chiếc váy lên, Quỳnh vẫn không phản ứng gì, dường như chỉ chực nhìn xuống dưới. Một làn da mịn màng, bờ mông nhỏ nhắn, một khối thịt vun tròn nằm giữa hai bắp đùi. Phong vội đặt bàn tay mình lên đó, ngón tay khẽ động đậy, quả nhiên cậu khám phá ra một chiếc lỗ nhỏ được che phủ bên trong hai mép môi đỏ hồng, co giật theo nhịp thở dồn dập của Quỳnh.

Cảm giác khít khao, mềm mại, khiến cậu gần như nín thở. Phong không dám đi sâu hơn, chỉ vuốt ve rất khẽ dọc theo hai mép thịt, rồi lại vòng quanh chiếc lỗ nhỏ đang run rẩy. Quỳnh khẽ rùng mình, quay lại. Cô bé mím môi, tiếng thở dốc bị kìm nén thành những âm thanh nhỏ xíu, ngọt ngào. Tay Quỳnh chống sàn run run, như thể đang cố giữ thăng bằng cho cả cơ thể và trái tim đang loạn nhịp.

– Phong..! Chỗ đó nhột lắm..!

Nói đến đó, bờ mông chợt khẽ động đậy ngoáy nhẹ theo bản năng, như muốn né tránh nhưng đồng thời lại vô thức đưa sát hơn vào ngón tay cái của Phong, đang vuốt vuốt thọc vào một chút đủ để cảm nhận sự co bóp bên trong. Phong nhoẻn cười, mắt hấp háy.

– Quỳnh.. tớ thích sờ cơ thể cậu.. nó mềm mềm lạ quá!

Cô bé hơi thở có vẻ không còn bình thường, ngồi thụp xuống sát bên cạnh cậu bạn. Kéo vội tấm chăn lên, đắp lên ngang người cho cả hai đứa. Quỳnh nghiêng sát tai Phong, giọng thì thầm lẩy bẩy, nóng hổi phả vào vành tai cậu:

– Mẹ tớ… sắp lên rồi… tớ phải mặc quần vào đây…!

Lời nói cuống quýt, đầy lo lắng, nhưng vẫn xen lẫn chút tiếc nuối không giấu nổi. Phong tưng hửng, cảm xúc đang dâng cao bỗng chùng xuống như bị dội gáo nước lạnh. Cậu toan mở miệng níu kéo, muốn xin thêm một chút thời gian, muốn được chạm vào nơi ấy lâu hơn nữa. Nơi mềm mại, ấm áp, bí mật mà cậu vừa mới khám phá, thì đột nhiên mắt cậu tròn xoe, toàn thân cứng đờ.

Bàn tay nhỏ nhắn của Quỳnh, run run nhưng bạo dạn lạ thường, đã luồn qua chiếc chun quần đùi rộng thùng thình của cậu. Những ngón tay mảnh khảnh, còn cảm xúc từ sự đụng chạm trước đó, khẽ nắm lấy “con cu” bé nhỏ. Không mạnh bạo, chỉ là một cái nắm nhẹ nhàng, tò mò, như thể cô đang học cách đáp lại Phong – cách mà cậu vừa làm với cô.

Quỳnh ghé sát mặt vào cổ Phong, hơi thở hấp tấp, khẩn trương phả lên da cậu từng đợt, khiến toàn thân cậu bé nhộn nhạo như có hàng ngàn con kiến nhỏ bò dọc sống lưng. Bên trong chiếc quần đùi, bàn tay nhỏ nhắn của Quỳnh vẫn không ngừng khám phá. Những ngón tay run rẩy, bắt đầu vội vã vuốt ve, vần vò xuống cả hai chiếc bìu nhỏ xíu, mềm mại. Như muốn thỏa mãn hết mức sự tò mò đang bùng cháy trong khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại.

Phong nuốt khan, giọng lạc hẳn đi:

– Quỳnh…!

Cậu không nói được gì thêm. Chỉ nhẹ quay lại, thơm nhanh lên khuôn mặt cô bạn. Chạm ngay đôi mắt của Quỳnh. Cả hai bật cười vì biết nó sai vị trí. Quỳnh rút vội tay ra. Nhìn xuống cửa, nói gấp gáp.

– Canh mẹ cho tớ, tớ phải mặc quần vào đây. Mẹ tớ mà biết chúng ta làm chuyện này chắc nát mông tớ mất.

Phong giật mình, vội vàng ngồi thẳng dậy, mắt dán chặt xuống phía cửa như thể chỉ cần chớp mắt là mẹ Quỳnh sẽ xuất hiện ngay trước mặt. Tim cậu đập thình thịch, vừa hồi hộp vừa tiếc nuối.

Quỳnh luống cuống lật một góc chiếu dưới gối, tay run run moi ra chiếc quần chíp nhỏ nhắn, màu trắng tinh. Cô bé mắt hau háu dõi ra phía cửa, tai vểnh lên nghe ngóng, rồi nhanh chóng duỗi thẳng hai chân, luồn vội mảnh vải tam giác vào. Động tác gấp gáp, vụng về, khiến chiếc váy chấm bi xô lệch lên cao hơn một chút.

Phong liếc sang chỉ thấy chiếc váy che kín. Cậu nghịch ngợm tốc chiếc váy lên chỉ thấy bờ mu bướm nõn nà, trong khi Quỳnh nhanh nhảu kéo vội chiếc quần, miệng không quên giục giã trong hoảng sợ.

– Phong.. nhìn mẹ đi, đừng nghịch nữa..!

Quỳnh cuối cùng cũng kéo xong quần chíp lên, chỉnh lại váy cho ngay ngắn, vuốt tóc mái rối bù, rồi bò vội ra mép sàn, bước lùi xuống bậc cầu thang. Miệng nhắc nhỏ.

– Cậu ngồi đây đi, tớ xuống dọn cơm với mẹ.

Phong chợt như phản xạ, nắm tay Quỳnh, cô bé có chút ngỡ ngàng. Chưa kịp hiểu ra điều gì thì cậu đã nằm sấp xuống sàn, cố vươn cổ ra thơm lên trán của cô bé. Quỳnh nhăn mũi, tít mắt vì sung sướng khi được cậu bạn mình thích bày tỏ cảm xúc. Hai đứa trẻ ngây ngô, chẳng biết gì đến những quy tắc yêu đương phức tạp của người lớn. Chúng chỉ biết thể hiện theo bản năng.

Cô đưa tay vuốt nhẹ má cậu một cái thật nhanh, rồi mới quay người bước xuống cầu thang, váy chấm bi tung bay theo từng bước chân nhẹ nhàng, biến mất sau cánh cửa căn phòng tập thể chật chội.

Phong ngồi lại một mình trên căn gác xép, nằm kềnh ra chỗ ngủ của cô bạn. Tay ôm chặt tấm chăn còn vương mùi da thịt cô bé, đầu óc quay cuồng với cảm giác ngọt ngào vừa trải qua. Tiếng bước chân Quỳnh xa dần, tiếng mẹ cô hỏi han vọng lên từ dưới nhà, nhưng cậu chẳng nghe thấy gì rõ ràng nữa. Trong đầu cậu chỉ còn lại hình ảnh đôi mắt long lanh của Quỳnh, nụ thơm lệch lạc lên khóe mắt, và cảm xúc cả hai khám phá cơ thể của nhau nãy giờ.

Bữa tối được mẹ Quỳnh bên lên, trên một chiếc mâm nhôm trắng Hải Phòng phổ biến tất cả mọi nhà lúc bấy giờ. Các món ăn bình dị quen thuộc: Rau muống luộc, cà pháo, tép rim tóp mỡ… và đặc biệt có thịt lợn.

Quỳnh theo sau, cô bé khệ nệ bên lên chiếc nồi gang, bên dưới lót rế đan bằng tre đã đen bóng theo thời gian. Cả ba người quây quần bên mâm cơm nhỏ bốc khói ấm cúng.

Những năm 90, Việt Nam vào thời kỳ đổi mới. Lương thực ổn định, sản lượng gạo đã đầy đủ. Thậm chí còn xuất khẩu ra các nước trên thế giới. Không còn thời kỳ cơm ăn phải độn ngô, khoai, sắn như những năm trước.

Nhà nào ở thành thị cũng đều có cơm trắng muối tinh sạch sẽ. Hạt gạo trắng ngần, dẻo thơm, không lẫn tạp chất.

Cả ba người ngồi bên mâm đặt trên chiếc chiếu cói cũ kỹ trải giữa sàn nhà. Chiếc chiếu đã sờn mép, màu nâu sẫm vì dùng lâu năm, nhưng vẫn sạch sẽ nhờ mẹ Quỳnh giũ và phơi nắng thường xuyên. Không gian căn phòng nhỏ chỉ vỏn vẹn 30m², chẳng có chỗ nào để kê nổi một bộ bàn ghế tử tế, dù chỉ là bộ thấp lè tè.

Thực ra, không riêng gì nhà Quỳnh. Ngay cả nhà Phong, gia đình thuộc hàng khá giả nhất khu tập thể, với bố là trưởng ban an ninh, mẹ là kế toán trưởng cũng y chang như vậy. Phòng nào cũng chật chội, đồ đạc chen chúc. Bàn ghế chỉ tồn tại trong tưởng tượng; khách đến chơi là ngồi bệt dưới đất, lưng tựa tường hoặc dựa vào thành giường.

Mỗi khi trời tối, việc kê chiếc xe máy Cub 82 vào nhà lại càng làm không gian chật cứng. Chiếc Cub cũ kỹ, sơn xanh dương to bản, để ngay giữa phòng là chiếm gần hết diện tích. Có hôm, khách đến chơi buổi tối, bố Phong đang đi trực bảo vệ, mẹ lại đành nhờ hàng xóm dắt ra ngoài hiên giúp để lấy chỗ tiếp khách.

Bát cơm được xới ra, thơm phức trắng tinh, mẹ Quỳnh chu đáo ân cần gắp cho Phong hai ba miếng thịt ba chỉ. Sau đó mới gắp cho Quỳnh. Chưa kịp và miếng cơm vào mồm, mẹ Phong đã lù lù xuất hiện trước cửa. Tay bà cầm sang một chiếc đĩa sắt tráng men cũ kỹ, loại đĩa trắng viền xanh phổ biến thời bao cấp. Hai chiếc úp ngược lên nhau, chắc chắn bên trong có gì đó nóng hổi. Mẹ Quỳnh ngẩng lên, cười lớn:

– Ồ, nhà mới dọn cơm ra xong, bà ngồi ăn với ba cô cháu luôn bát cơm.

Mẹ Phong bước vào, đặt chiếc đĩa úp ngược xuống cạnh mâm cơm, giọng vui vẻ nhưng pha chút trêu chọc.

– Tôi mang sang cho con dâu tương lai thêm chút đồ ăn. Xong phải đem cơm ra cho bố nó trực ca đêm ở xí nghiệp. Nên phiền bà cho tôi gửi thằng bé này bữa nay nhé. Ăn xong thì dọn dẹp cùng cô và Quỳnh rồi về nhà học bài, trông nhà đi nhé.

Rồi mẹ Phong nhẹ nhàng đặt xuống cạnh mâm cơm một túi thuốc nhỏ bằng túi giấy xi măng sậm màu, bên trong thập cẩm đủ thứ – mấy vỉ thuốc viên màu sắc khác nhau, vài ống siro ho, và một tờ đơn thuốc gấp gọn gàng.

Bà ngồi xuống, giọng đầy quan tâm:

– Tí nữa Quỳnh ăn xong thì bà cho con bé uống mấy viên này cho nhanh khỏi, còn đi học được. Tôi vừa lên trạm y tế xí nghiệp xin ông Chiêu đấy, ông ấy kê thêm thuốc hạ sốt với kháng sinh nhẹ, bảo uống đúng giờ là mai khỏe re.”

Mẹ Quỳnh nghe xong, mắt chợt đỏ hoe, nghẹn ngào đứng dậy ngay lập tức. Bà vội vàng bước lại, cầm chặt lấy tay mẹ Phong, siết mạnh, giọng xúc động.

– Cảm ơn bà, bà tốt với gia đình tôi và con bé quá.

Mẹ Phong cười hiền, vỗ nhẹ tay mẹ Phong, giọng ấm áp.

– Không có gì đâu, cho tôi gửi thằng Cu Chim ở đây chút nhé.

Phong nghe thấy thế mếu máo, còn Quỳnh thì bật cười. Mẹ cô bé cũng cười theo. Bởi đó là biệt danh của cậu từ lúc đi học mẫu giáo. Các cô bón cơm cho học sinh theo vòng tròn,nhưng cu cậu ăn xong thìa cơm đã bản năng há miệng đòi ăn như một con chim chờ mẹ mớm mồi. Nên biệt danh Phong Chim có từ lúc đó.

Mẹ Phong rời đi, để lại ba người cùng mâm cơm có thêm một đĩa chả cua đầy ụ. Còn nóng hổi như mới bắc từ nồi xuống. Nhà Phong và Quỳnh cùng dãy, cách nhau bốn nhà. Mẹ Phong nấu xong là mang sang, không cần hỏi han, vì biết rằng ở đó có đứa con trai bà yêu quý và một cô bé mà bà đã thầm coi như “con dâu tương lai” từ dạo gần đây.

Bữa ăn hôm đó Phong ăn ngon hơn bao giờ hết, không chút ngại ngùng, không phải đồ ăn mẹ nấu mà quen miệng, mà vì trước mắt cậu, một cô bé đang ngập ngừng khép nép đôi chân ngồi ăn. Quỳnh cúi gằm mặt, đỏ lựng không phải vì có mặt của Phong ở đây, là vì câu nói mẹ Phong cứ văng vẩng bên tai cô bé.

Tuy mới sáu tuổi, nhưng đám con gái trong khu tập thể đã quen với trò chơi đồ hàng, chơi búp bê từ nhỏ. Trong những buổi chiều dưới gốc bàng hoặc trên hành lang nhà cấp bốn, chúng hay gán ghép bố mẹ búp bê thành vợ chồng, rồi sinh con, nấu cơm, dọn nhà. Tất cả đều xoay quanh chủ đề “lấy chồng, làm vợ”. Thế nên, khi mẹ Phong thản nhiên gọi mình là “con dâu tương lai”, Quỳnh xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất.

Cô bé cúi thấp hơn nữa, tóc rũ xuống che kín hai má, thỉnh thoảng lén liếc sang Phong. Thấy cậu vẫn vô tư ăn ngon lành, thỉnh thoảng Quỳnh lại chủ động gắp cho Phong miếng thịt hay miếng nem vào bát. Trong khi mình chỉ khều khều vài lát rau.

Đó là một sự quan tâm chỉnh chu, tự nhiên, xuất phát từ bản năng sâu thẳm của tạo hóa dành cho giới nữ trước người con trai đặc biệt với mình. Dù mới sáu tuổi, chưa hiểu hết những hành động quan tâm đó là vì sao, Quỳnh vẫn vô thức làm thế.

Nhường phần ngon cho Phong, để cậu ăn no, để cậu vui, để cậu khỏe mạnh. Như cách mẹ cô bé vẫn nhường phần thịt cho bố, cách các chị lớn trong khu tập thể vẫn lén gắp thức ăn cho các anh con trai trong trò chơi đồ hàng.

Mẹ Quỳnh chứng kiến tất cả, bà chỉ thầm cười trong lòng. Bà biết cô con gái mình từ lâu hay quấn lấy cậu ấm “bà kế toán”.. Nhưng nghĩ là trẻ con chơi đùa với nhau vô tư hồn nhiên. Nay thấy Phong đến tận nhà thăm hỏi Quỳnh. Giờ thì bà biết trong mắt cậu nhóc này, con gái bà cũng rất đặc biệt.

…Còn tiếp…

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website truyensextv68.com, trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn! Click xong nhớ xem tầm vài giây rồi mới tắt quảng cáo nhé các bạn.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv68.com, các bạn muốn gửi truyện cứ gửi qua email [email protected] nhé!
Thông tin truyện
Tên truyện Lão Phong
Tác giả Tiểu Thiên
Thể loại Truyện sex ngắn
Phân loại Bố chồng nàng dâu, phá trinh, truyện học sinh, truyện làm tình tập thể, Truyện loạn luân, Truyện Loli
Tình trạng Chưa xác định
Ngày cập nhật 08/02/2026 11:28 (GMT+7)

Bình luận

Mục lục truyện của Tác giả Tiểu Thiên

Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top tác giả tài năng

Top 100 truyện sex hay nhất

Top 11: Cu Dũng
Top 14: Thằng Tâm
Top 20: Giang Nam
Top 22: Lăng Tiếu
Top 26: Số đỏ
Top 28: Thụ tinh
Top 40: Lưu Phong
Top 43: Miêu Nghị
Top 46: Hạ Thiên
Top 47: Tiểu Mai
Top 68: Xóm đụ
Top 86: Tội lỗi
Top 88: Bạn vợ
Top 90: Tình già
Top 95: Diễm
Top 98: Dì Ba