CHƯƠNG 1 – TUỔI THƠ NGÂY
Lão Phong… tên thật là Nguyễn Bá Phong.
Cái tên “ Lão Phong” không phải vì lớn tuổi hay vì già cả mà được gọi như thế. Đó là biệt danh ngay từ tấm bé đã được bạn bè đặt như vậy. Có lẽ do bản thân ông ta được đám đồng niên kính trọng trước đầu óc tổ chức và một phần vì gia thế của ông.
Lão Phong sinh gia trong một gia đình tri thức thời kỳ đổi mới. Lão tuổi con Giáp Tý, cung Bạch Dương.
Thời thơ ấu của Lão Phong gắn liền với những năm tháng đầu thập niên 90, khi đất nước vừa bước qua giai đoạn đổi mới, mọi thứ còn mang đậm dấu ấn bao cấp nhưng cũng bắt đầu le lói những thay đổi.
Từ nhỏ, Phong đã là một cậu bé nổi bật trong đám bạn cùng xóm, cùng lớp. Không phải vì cao to hay khỏe mạnh vượt trội, mà vì cái đầu óc nhanh nhạy và khả năng tổ chức. Đám trẻ con hay rủ nhau chơi đá bóng, đánh đáo, nhảy dây, nhưng cứ hễ có việc gì cần phân công như chia đội chơi, sắp xếp lịch canh gác “lãnh địa” sân nhà hay thậm chí tổ chức “chiến dịch” hái trộm xoài khu vực gần xa thì Phong luôn là người đứng ra cầm đầu.
Bạn bè gọi cậu là “Lão Phong” từ lúc lên tám, chín tuổi, vừa trêu vừa kính nể. Cái biệt danh ấy giống như cách mọi người hay kính trọng dành cho bố cậu ta “Lão Sơn”. Nó dính chặt, đến mức lớn lên vẫn không ai gọi tên thật.
Nhà Phong nằm trong khu tập thể của xí nghiệp nhà nước, kiểu nhà cấp bốn dài dằng dặc với hành lang chung, tiếng radio rè rè phát bài ca cách mạng mỗi sáng, và mùi cơm độn sắn khoai thoang thoảng từ các bếp.
Bố cậu, một sĩ quan quân đội sau khi chiến tranh Biên giới, phục viên về làm trưởng ban an ninh, thường xuyên trực đêm của Công ty. Những buổi chiều muộn, Phong hay lẻn lên phòng trực của ông, một căn phòng nhỏ ẩm mốc với bàn gỗ cũ, mấy khẩu AK treo tường và mùi dầu súng thoang thoảng.
Cậu ngồi hàng giờ nhìn bố lau súng, hỏi đủ thứ:
– Súng này bắn xa bao nhiêu mét bố ơi? Bắn một phát có thủng tường không?
Bố cậu ít nói, chỉ cười rồi bảo:
– Con lớn rồi sẽ hiểu. Bây giờ cứ học cho giỏi đi đã.
Mẹ cậu thì khác hẳn. Bà là kế toán trưởng, tính tình nghiêm khắc nhưng rất thương con. Mái tóc dài đen nhánh chấm gót chân khiến bà nổi bật giữa đám cán bộ nữ trong xí nghiệp. Bà hay buộc tóc cao khi đi làm, và mỗi tối về nhà lại thả tóc ra, ngồi bên chiếc bàn gỗ nhỏ kiểm tra bài vở cho Phong.
Bà dạy cậu tính toán từ sớm, ngay từ hồi đi mẫu giáo. Không phải kiểu học thuộc lòng mà là “phải hiểu tại sao 2 cộng 2 bằng 4”. Nhờ đó mà Phong giỏi toán hơn hẳn đám bạn, thường xuyên đứng đầu lớp trong các kỳ thi học sinh giỏi.
Cuộc sống tuổi thơ của cậu cũng không thiếu những trò nghịch ngợm. Cậu và đám bạn hay trèo lên mái nhà kho xí nghiệp để bắt ve sầu, hoặc lén xuống mấy cái ao câu cá lúc chiều tà. Có lần cả bọn bị bắt quả tang hái trộm mía, bị bảo vệ xí nghiệp đuổi quát um sùm. Phong nhanh trí dẫn đầu bọn trẻ chạy thoát, nhưng về nhà vẫn bị mẹ phạt quỳ góc nhà một buổi tối. Dù vậy, cậu không oán trách, chỉ lầm bầm:
– Lần sau phải cẩn thận hơn thôi..!
Những năm ấy, gia đình Phong thuộc hàng khá giả so với mặt bằng khu tập thể. Bố mẹ đều có việc làm ổn định, lại có thêm chút “quan hệ” từ thời quân ngũ và quốc doanh. Phong được ăn no, mặc ấm, thậm chí nhà có tivi, xe “bình bịch” để đi lại – thứ mà nhiều bạn cùng xóm chỉ dám mơ. Nhưng cậu không ỷ lại, luôn tự giác học hành, giúp đỡ bố mẹ việc nhà, và dần dần trở thành “thủ lĩnh” thực thụ của lũ trẻ quanh khu.
Trong công ty xây dựng quốc doanh ấy, lứa tuổi Giáp Tý cùng trang lứa với Lão Phong đông đến mức bất thường. Không rõ năm ấy có phải “năm đẹp” hay được coi là hợp mệnh gì mà các bậc phụ huynh trong xí nghiệp đua nhau sinh con như nườm nượp. Kết quả là khi bước vào tuổi đi học, đám “chuột vàng” này phải chia thành tận ba lớp, mỗi lớp sĩ số chật ních 35 – 40 đứa mới đủ chỗ cho con em cán bộ, công nhân viên trong toàn công ty.
Trong đám nhóc Giáp Tý đông đúc của khu tập thể, Lão Phong, lúc ấy vẫn chỉ là cậu bé, chơi thân nhất với một nhóm sáu đứa bạn cùng tuổi, bốn trai hai gái. Cả bọn đều ở cùng một dãy nhà cấp bốn sát ngay chân tòa nhà hành chính ba tầng của công ty, nơi bố mẹ chúng ngày ngày ra vào làm việc. Nhóm này gần như dính lấy nhau từ sáng đến tối, từ lúc tan học đến khi trời sập tối mới chịu về nhà.
Bốn thằng con trai: Phong, thằng Tí (con bác lái xe công ty, hay khoe bố có cái xe U-oát), thằng Minh (con anh thợ sửa chữa bảo dưỡng máy móc cơ khí, tay chân lấm lem dầu mỡ nhưng đánh đáo siêu đỉnh), và thằng Hùng (con cô thủ kho). Hai đứa con gái: Quỳnh và Phương.
Trong số đó, người mà Phong quấn quýt và thân thiết nhất chính là cô bé Quỳnh. Quỳnh nhỏ nhắn, cao ráo, da trắng hồng, nhưng nổi bật nhất là đôi mắt to tròn long lanh và hàng mi đen nhánh dài vút, cứ chớp chớp là khiến người ta phải ngoái nhìn. Cô bé ít nói, hay ngại ngùng, nhưng lại rất khéo tay hay buộc tóc đuôi gà gọn gàng, tự may vá lại cái áo rách, thậm chí còn biết hái lá chè xanh pha nước uống cho cả đám khi trời nắng.
Bố Phong là bộ đội, nay ngày từ lúc 6 tuổi. Ông đã rèn cho Phong sự gan lì và tính cách vững chãi trong mọi công việc cùng với sự luyện tập về mặt thể chất bằng những bài tập vận động và nền tảng võ thuật.
Chiều chiều, sau khi tan học, ngôi trường tiểu học mà đám nhóc bằng tuổi Phong theo học thực chất là một dãy nhà cấp bốn dài thuộc tài sản của xí nghiệp xây dựng quốc doanh. Xí nghiệp đã dành hẳn khu này để đón các thầy cô giáo do Phòng Giáo dục huyện cử về giảng dạy. Mỗi thầy cô được cấp một căn phòng riêng, kiểu nhà nhỏ gọn gàng, có bếp nấu, giường chiếu và cửa sổ nhìn ra sân trường để tiện ở lại, tránh phải đi xa về nhà mỗi ngày.
Ông lại lôi Phong lên sân đất trống của văn phòng xí nghiệp, nơi cắm những cây cột bọc những tấm cao su, cùng nhiều dụng cụ như hố nhảy xa, những chiếc lốp xe ôtô to bản nặng nề buộc những sợi dây thừng to chắc chắn để hướng dẫn các bài luyện thể dục.
Thời gian đầu, rất nhiều đám trẻ được bố mẹ gửi gắm con em mình theo bố Phong để rèn luyện thể thao. Nhưng sau một thời gian lũ trẻ trốn hết cả, vì sự luyện tập khổ cực và tốn nhiều thời gian. Bọn nhóc không còn được tự do vui chơi nên nản dần. Chỉ còn mỗi Phong – vì là con ông nên phải ở lại.
Và người bên Phong và ngồi nhìn cậu đến lúc ra về khi đến giờ bố Phong vào làm, đều nhá nhem tối là cô bé Quỳnh. Một lần mẹ Phong đi qua, thấy Quỳnh ngồi đó, trên cái lốp xe, bên dưới cô bé phủ một lớp lá chuối một cách cẩn thận. Trên tay cô bé đang là chiếc áo của con trai bà, nên bà lại đứng lại hỏi thăm trò chuyện cùng cô bé.
Vài ngày sau đó, không hiểu vì lý do gì, Quỳnh đột nhiên biến mất không đi học. Phong vẫn ra sân đất trống tập luyện theo giờ quen thuộc, nhưng chiếc lốp xe cũ dưới gốc bàng vẫn trống trơn, không có lớp lá chuối xanh mướt được trải cẩn thận, không có cô bé nhỏ nhắn đôi mắt to tròn dõi theo từng động tác của cậu.
Suốt buổi tập hôm ấy, Phong hoàn toàn không thể tập trung. Chân cậu chạy vòng sân mà cứ như lạc nhịp, nhảy xa thì đáp xuống lệch hẳn một bên hố cát, đu xà thì tay trượt liên tục, chống đẩy thì chỉ được vài cái đã thở hổn hển. Mồ hôi túa ra nhưng không phải vì mệt, mà vì lòng cậu cứ bồn chồn, mắt cứ liếc về phía góc sân nơi Quỳnh thường ngồi. Bố Phong tinh ý nhanh chóng nhận ra sự khác lạ. Ông bật cười rồi bản thân ngồi xuống đống cát.
– Con hôm nay sao thế? Tâm trí để đâu rồi? Thôi, về sớm đi. Mai tập lại cho đàng hoàng.
Như được sổ lồng, Phong chẳng kịp nói gì thêm, quay đầu chạy biến. Cậu chạy như bay qua con đường đất bê tông nhỏ, băng qua bể nước công cộng của khu tập thể xóm trên, thẳng tiến về phía dãy nhà mà Quỳnh ở, sát ngay chân tòa nhà hành chính ba tầng. Tim cậu đập thình thịch, vừa lo vừa sốt ruột.
Đến nơi, Phong hổn hển dừng trước cửa nhà Quỳnh, một căn phòng nhỏ trong dãy nhà tập thể, cửa gỗ cũ kỹ khép hờ. Cậu đứng thở dốc, tay vịn khung cửa, gọi khẽ:
– Quỳnh ơi… Quỳnh có nhà không?
Bên trong vọng ra một tiếng ai đó nghe rất quen.
– Quỳnh cái gì mà Quỳnh? Đi vào trong này xem nào..!
Cậu ngập ngừng, đăm chiêu suy nghĩ.
– Quái lạ.. Ai thế nhỉ, sao nghe quen quen thế..!
Rồi cậu nhóc Phong bấm bụng, hít một hơi sâu, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ khép hờ. Cánh cửa kêu “cạch” một tiếng nhỏ, rồi mở ra, để lộ căn phòng nhỏ nhắn chỉ chừng 30m² – đúng kiểu nhà tập thể điển hình của xí nghiệp thời bấy giờ, giống hệt nhau từ căn này sang căn khác.
Cậu lắp bắp thảng thốt.
– Mẹ.. Sao mẹ lại ở đây?
Bà đang ngồi đầu giường, bên cạnh là mẹ Quỳnh. Phong ngập ngừng, lấp ló chưa dám bước vào, trân trân nhìn mẹ trong nét mặt đầy thắc mắc. Mẹ Quỳnh đon đả chạy ra, bà cầm tay cậu dẫn vào, tiện gọi luôn Quỳnh dậy. Hóa ra cô bé ngủ nãy giờ.
– Quỳnh, dậy đi.. Phong đến thăm con này..!
Mẹ Phong gạt đi, ý tứ nhắc nhẹ.
– Thôi bà, con bé đang ốm cứ để cho cháu nó ngủ. Dậy làm gì.
Mẹ Quỳnh gặt phất đi, bà đến bên chiếc gác xép, bước lên lay nhẹ vai Quỳnh.
– Bà cứ để tôi gọi nó dậy, con gái con lứa các bác đến chơi đã không biết dậy chào rồi. Hư thân không có giáo dục.
Quỳnh cuối cùng cũng thò đầu xuống, mái tóc rũ rượi, gương mặt bơ phờ. Nhìn thấy Phong đôi mắt cô bé long lanh như phát khóc. Toan nhoài xuống, nhưng mẹ Phong đã vội ngăn lại.
– Ấy.. Cháu ngồi im đó, xuống làm gì?
Rồi bà quay sang nhắc nhẹ con trai mình.
– Con lên gác ngồi chơi với bạn. Sao để bạn đang ốm lại phải xuống thế?
Mẹ Quỳnh mỉm cười, gật đầu nhìn Phong.
– Vậy…cháu lên chơi với Quỳnh nhé, cô ra chợ đi mua ít đồ.
Mẹ Phong cũng vội nói.
– Tôi cũng đi cùng chị, mua đồ về để đêm nấu đồ mang ra cho bố nó.
Hai bà mẹ dường như đã hẹn trước từ bao giờ, cùng nhau bước ra khỏi cửa ngay tức thì. Tiếng dép lê lẹp kẹp xa dần trên hành lang tập thể, để lại căn phòng nhỏ yên tĩnh đến lạ thường. Chỉ còn hai đứa trẻ lớp một.
Phong đứng dưới nhà, tay chân ngập ngừng, mặt đỏ bừng vì lúng túng. Còn Quỳnh ngồi trên gác xép, ôm gối, nhìn xuống cậu bạn với nụ cười khúc khích.
Quỳnh bật cười khẽ, giọng còn khàn khàn vì ốm nhưng đầy tinh nghịch:
– Phong… lên đi chứ. Tớ không xuống được đâu, mẹ tớ bắt ở yên trên này rồi.
Phong gãi đầu, nhìn quanh một lượt rồi chậm rãi trèo lên mấy bậc thang gỗ kêu cót két. Cậu ngồi xuống mép gác xép, cách Quỳnh một khoảng vừa đủ, tay bó gối như cô bé, giọng trở nên ngọt ngào quan tâm.
– Quỳnh.. Không sao chứ?
Quỳnh cười, đôi mắt long lanh giờ đã bớt nước mắt, thay vào đó là chút ấm áp.
– Không sao, thấy Phong sang thăm là Quỳnh đỡ hơn nhiều rồi.
Cậu gật đầu, có chút đỏ mặt khi nhìn quanh. Lần đầu tiên cậu bước vào một không gian của người con gái. Gọn gàng, sạch sẽ. Một mùi thơm thoang thoảng xen lẫn mùi dầu gió cao sao vàng. Một chiếc bàn học thấp bé nơi góc tường. Một kệ giá sách hai ngăn được đóng bằng những tấm cốt pha tận dụng công trình, đã sơn lên một lớp chống rỉ sắt thép màu xanh xám, loại dùng cho cột bê tông, nên kệ trông vừa chắc chắn vừa… hơi “công nghiệp”. Trên ngăn dưới là mấy cuốn sách giáo khoa xếp chồng, ngăn trên thì toàn truyện tranh.
Quỳnh dựa lưng vào tường, bên dưới cuộn tròn một tấm chăn mỏng từ eo xuống đùi. Phong vẫn ngồi mấp mé, chênh vênh nơi góc gác xép. Cậu nhìn chiếc chăn ngây ngô quan tâm.
– Quỳnh lạnh lắm sao? Không phải đang sốt thì cơ thể sẽ rất nóng sao? Tớ ốm rồi tớ biết.
Quỳnh đỏ mặt, nhìn xuống chiếc chăn, ngập ngừng mãi mới dám nói.
– Tớ… đang mặc váy, lại không mặc quần lót nên…!
Phong bật cười, tí nữa thì ngã khỏi gác, may cậu bấu víu được vào hãm lại. Khiến cô bé mặt tái đi vì sợ sệt. Quỳnh cuống quýt giục giã.
– Trời.. cậu vào đây đi, ngã bây giờ. Dựa lưng vào đây. Ngồi cạnh tớ cho yên tâm.
Phong cũng có phần sợ sệt, cậu không dám đắn đo nữa, ngồi sát vào tường, bên cạnh cô bé. Quỳnh nhìn thấy Phong ngồi cạnh mình cũng phần nào nhẹ nhõm. Nhưng rồi cô bé quay phắt sang, mắt long lên chất vấn:
– Lúc nãy cậu cười gì thế?
Phong gật gù, trả lời không chút suy nghĩ.
– À.. Tại Quỳnh bảo đang mặc váy mà lại không có vận quần lót.. Thì ý tớ là nhìn của Quỳnh mãi rồi, có gì lạ đâu.
Quỳnh kinh hãi tím mặt, cô bé hốt hoảng lắp bắp hốt hoảng:
– Phong nhìn thấy gì cơ? Đừng nói là…?
Cậu bé điềm nhiên trả lời khiến Quỳnh như muốn nhảy dựng lên.
– Tớ nhìn thấy bướm cậu rồi. Có gì nữa đâu mà phải ngại.
Quỳnh như muốn nhảy dựng lên, tay ôm chặt tấm chăn hơn nữa, mặt đỏ bừng đến mức tưởng chừng có khói bốc ra từ tai. Cô bé hét khẽ, giọng run run vì vừa xấu hổ vừa tức:
– Trời đất ơi! Cậu… cậu nói linh tinh gì thế hả? Cậu sao nhìn được của tớ chứ. Tớ ra mặc váy ra ngoài lúc nào trả mặc quần lót cơ chứ..?
Phong ngơ ngác chớp mắt, rồi cười toe toét, gãi đầu.
– Nhưng mặc quần đùi Quỳnh có quần lót đâu, và tớ nhìn thấy bướm Quỳnh lúc mặc như thế đấy.
Quỳnh nghe xong thì cứng đờ người, mắt mở to hết cỡ, miệng há hốc như cá mắc cạn. Một giây sau, cô bé úp mặt vào tấm chăn, vai run run, không biết là khóc hay cười. Rồi đột nhiên cô bé thò đầu ra, giọng the thé nhưng cố kìm nén.
– Suỵt! Im đi! Mẹ tớ mà về nghe được là cả hai đứa mình bị phạt quỳ góc nhà luôn đấy! Cậu… cậu hứa đi, từ nay không nói chuyện đó cho ai nữa nhé? Hứa đi!.
Phong gật đầu lia lịa, mắt cười híp lại, tay giơ lên thề:
– Ừ, tớ hứa! Không nói không kể cho ai đâu. Vì tớ chỉ muốn là người duy nhất nhìn thấy bướm của cậu thôi.
Quỳnh hốt hoảng, vội quay sang đưa tay bịt miệng Phong lại, chiếc chăn rơi ra khỏi người cô bé. Phong ú ớ trong lòng bàn tay cô bạn. Cậu muốn đưa lên để gạt tay cô bé ra, nhưng chẳng hiểu lý do gì lại để im.
Mãi sau cậu mới ú ớ, khiến Quỳnh vội buông tay ra. Đỏ mặt quay đi chỗ khác, khép vội đôi chân lại, kéo vạt váy xuống che kín.
– Uỳnh.. Ướm ậu lại ể ớ nhìn ấy ồi..! ( Quỳnh.. bướm cậu lại để tớ nhìn thấy rồi..!)
Phong bật cười, thản nhiên cúi sát lại bên cổ cô bé, khịt khịt mũi.
– Quỳnh.. Người cậu thơm lắm, tớ thích bên cậu cực kỳ luôn. Đó là vì sao tớ chỉ muốn thân thiết với cậu.
Quỳnh đỏ mặt đẩy nhẹ Phong ra, vẫn không dám quay lại nhìn Phong. Giọng đầy ngại ngùng xấu hổ.
– Thế còn Phương? Cậu… nhìn bướm Phương rồi đúng không?
Phong ngẩn người một giây, rồi phá lên cười ngặt nghẽo, suýt ngã ngửa ra sau:
– Tớ đâu có hứng thú gì đâu, Phương như con trai ý. Tớ không thèm bận tâm. Tớ chỉ thích nhìn của Quỳnh thôi.
Quỳnh nghe xong thì hét khẽ một tiếng, giơ tay đấm thùm thụp vào vai Phong:
– Cậu… cậu đồ xấu xa! Từ nay không cho cậu nhìn nữa đâu… không cho nữa.
Nhưng cô bé vừa đấm vừa cười khúc khích, còn Phong thì không né tránh, miệng vẫn cười toe toét, hai đứa trẻ ngồi sát nhau trên gác xép chật hẹp, tiếng cười vang vọng khe khẽ lẫn với tiếng ho nhẹ vì ốm của Quỳnh. Ngoài kia trời đã nhá nhem tối.
Tiếng mẹ Quỳnh gọi từ xa vọng lại. Đó là căn bếp của gia đình bên kia ngõ, đặc trưng của các khu tập thể lúc bấy giờ.
– Phong ơi.. Tối nay ở lại đây ăn cơm với mẹ con cô nhé, mẹ cháu đồng ý rồi.
Cả hai đứa trẻ nhìn nhau, lại bật cười. Quỳnh bỗng nhìn Phong có chút ngập ngừng rồi nói nhỏ.
– Phong, tí nữa đừng nói tớ không mặc quần lót với mẹ tớ nhé. Không mẹ tớ đánh đòn tớ chết. Tớ ghét mặc, vì nó cọ sát vào bướm đau lắm. Nên tớ toàn lén cởi bỏ thôi.
Phong gật gù, cười ranh mãnh nhìn Quỳnh với ánh mắt đầy ti tiện.
– Được, tớ hứa, nhưng cho tớ sờ thử xem, nhìn thấy nó vài lần nó dường như có miệng giống con hến quá.
Quỳnh há hốc mồm, mắt tròn xoe như sắp lọt ra ngoài, rồi hét khẽ một tiếng “A!” nhỏ xíu, tay ôm chặt chăn, mặt đỏ bừng.
– Không.. Mẹ tớ dặn không được cho bất kỳ ai sờ vào nó. Tớ..sợ lắm!
Phong thở dài, không nói gì nữa. Cu cậu quay mặt đi chỗ khác. Quỳnh thấy biểu cảm như vậy, cũng biết cậu con trai kia đang thất vọng. Cô bé Quỳnh ngập ngừng, hai tay kéo tấm chăn mỏng lên tận ngực, bó gối ngồi im thin thít, như muốn thu mình lại nhỏ nhất có thể.
Một lúc lâu im lặng.. Quỳnh khẽ cắn môi, rồi lí nhí, giọng nhỏ xíu như sợ ai nghe thấy.
– Phong.. Tớ thích cậu, cậu đẹp trai lắm. Đến mẹ tớ cũng phải khen cậu như vậy. Cậu có thích tớ không?
Phong trề môi, giọng nhàn nhạt không cảm xúc.
– Thích gì chứ, đến muốn chạm vào thôi cũng không cho. Vậy mà còn nói thích người ta.
Quỳnh giật mình, cô bé cúi gằm đầu, tóc rũ xuống che kín hai má, giọng run run như sắp khóc.
– Tớ… tớ không phải không cho cậu chạm đâu… Tớ chỉ sợ… sợ mẹ biết, sợ bị mắng thôi. Tớ thích cậu thật mà… Thích từ hồi chúng ta còn học mẫu giáo cơ. Hơn nữa tớ cũng đã nhìn thấy chim của Phong đâu, huống chi sờ sao được chứ?
Phong tròn môi, quá bất ngờ trước câu nói của Quỳnh. Cậu nghiêng tai nói nhỏ..
– Của tớ khác gì bọn trẻ con đâu? Sao cậu tò mò vậy?
Quỳnh lặng thinh.. Ấp úng mãi sau mới dám nói.
– Vì là… của Phong nên tớ mới muốn nhìn.. Cũng như Phong chỉ muốn nhìn của tớ chứ không thích nhìn của Phương.
Phong ngẩn người, mắt chớp chớp mấy cái, rồi bất ngờ cười toe toét, nụ cười trong veo, pha lẫn chút tự hào trẻ con kiểu “thì ra cậu ấy cũng thích tớ thật”. Cậu gãi đầu, giọng lắp bắp nhưng đầy vui vẻ:
– Thật hả? Cậu… cậu muốn nhìn của tớ vì thích tớ hả? Vậy… vậy công bằng rồi nhé! Tớ cũng chỉ thích cậu..và chỉ muốn chơi với cậu thôi.
Phong cười khì khì, ngồi sát lại gần hơn, vai kề vai rồi..
– Chụt..!
Cậu ta đã chủ động thơm lên má Quỳnh một cách đột ngột. Quỳnh “A!” một tiếng nhỏ xíu, mắt mở to hết cỡ, mặt đỏ bừng như quả cà chua chín. Cô bé quay phắt sang nhìn Phong, há hốc mồm không nói lên lời. Phong vẫn nhe răng cười, thản nhiên nói.
– Quỳnh.. Tớ cũng thích cậu. Thích lắm.. Sau này tớ sẽ cưới cậu làm vợ.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Lão Phong |
| Tác giả | Tiểu Thiên |
| Thể loại | Truyện sex ngắn |
| Phân loại | Bố chồng nàng dâu, phá trinh, truyện học sinh, truyện làm tình tập thể, Truyện loạn luân, Truyện Loli |
| Tình trạng | Chưa xác định |
| Ngày cập nhật | 08/02/2026 11:28 (GMT+7) |