Lý Uyển Như không chống cự, hé môi đưa lưỡi ra đáp lại sự ngọt ngào của thiếu nữ.
Lưỡi hai người chạm nhau, xoắn lại, chen vào trong khoang miệng của Tiểu Nhu khiến
khuôn mặt vốn đỏ của nàng giờ đây lại càng đỏ hơn vì kích thích và cảm giác khó thở.
Đồng thời, Lý Uyển Như nằm ngửa ra, đưa chân lên nhẹ nhàng tách hai đùi của Tiểu
Nhu ra,
Cô đưa tay xuống, nhẹ nhàng miết nhẹ âm hộ đang rỉ nước của Tiểu Nhu, một ngón tay
len lỏi vào bên trong. Âm hộ tiểu thiếu nữ mút chặt lấy ngón tay thon dài của Lý Uyển
Như như chẳng muốn rời.
Khuôn mặt đáng yêu của Tiểu Nhu nhăn lại, rên rỉ khe khẽ:
“Chủ nhân… sướng… “
Lý Uyển Như nhếch mép cười, xoay người, một chân vẫn kẹp giữa hai đùi của Tiểu
Nhu, một chân trụ vững trên đất. Hai nữ nhân hoàn toàn đổi vị trí, ban đầu từ nằm
dưới, cô lập tức chiếm thế thượng phong, cưỡi trên người của tiểu nha hoàn. Tư thế
này vừa hay khiến cho âm hộ hai người cọ vào nhau, phần đùi của Tiểu Nhu bắt đầu
dính chút tinh dịch và dâm thủy từ dâm huyệt của Lý Uyển Như.
Ba tên nô lệ thấy chủ nhân mình chơi trò bách hợp thì cảm thấy phấn khích vô cùng,
nhưng không có hiệu lệnh của Lý Uyển Như, không kẻ nào dám tùy ý động đậy, đành
trơ mắt nhìn hai thân ảnh một xinh đẹp quyến rũ, một thanh thuần đáng yêu cuốn lấy
nhau.
Tiểu Nhu lúc này cả người mềm nhũn, ánh mắt ngập tràn dục vọng, nàng hé mối, nhẹ
giọng nói:
“Em muốn… chủ nhân… em muốn nhiều hơn…”
Lý Uyển Như vẻ mặt không biểu lộ bất cứ biểu cảm gì, ánh mắt lộ lên vẻ tàn nhẫn hiếm
thấy. Dẫu vậy, cô vẫn nhẹ nhàng nói:
“Tiểu Nhu, ngươi chỉ là người thường, nhưng ta không dám để bất cứ ai giám sát ta…
Cho ta xin lỗi… Vì an toàn của bản thân… ta buộc phải làm điều này”
Lý Uyển Như khẽ mỉm cười. Một tia nguyên khí cực kỳ nhỏ khẽ động, tà khí lập tức như
con sói đói thấy miếng mồi thơm, tách ra một phần truy đuổi luồng nguyên khí nhỏ bé
ấy. Sợi nguyên khí mang theo một luồng tà khí đen kịt từ Tàn Dư Huyết Tế, từ tử cung
của cô, men theo âm hộ đang cọ xát, bắt đầu len lỏi vào bên trong cơ thể Tiểu Nhu.
Nó không tấn công nhưng lại ẩn chứa một loại kích thích tinh thần, lặng lẽ bám vào gốc
rễ dục vọng của nàng.
Lý Uyển Như trải qua nhiều ngày suy đoán và thử nghiệm, cô biết được thứ tà khí này
thèm khát sự sống, nếu không thể trấn áp, nó sẽ điên cuồng tấn công tinh thần của vật
chủ, biến vật chủ trở lên điên loạn, không thể kiểm soát. Nhưng nếu để tùy ý nó hấp thụ
nguyên khí, nó cũng sẽ trở lên phát điên, thậm chí triệu chứng còn kinh khủng hơn cả
mất kiểm soát.
Và đó cũng chính là lý do mà Lý Uyển Như quyết định sử dụng Tàn Dư Huyết Tế lên
người của Tiểu Nhu. Sau khi nguyên khí dẫn dụ luồn tà khí kia trú ngụ hoàn toàn trong
tử cung của nàng, cô đơn giản ngắt đi việc điều khiển, mặc kệ sợi tà khí cắn nuốt lấy tia
nguyên khí mỏng manh.
Đúng như cô dự đoán, chỉ trong vài hơi thở, đôi mắt đê mê vì Mê Hoặc của Tiểu Nhu
bỗng co rút lại. Khoái cảm tan biến, thay vào đó là một nỗi kinh hoàng không thể gọi
tên.
"Không… có cái gì… Aaaa… nó đang… đang cắn ta…!"
Nàng không la hét. Nàng rít lên, một âm thanh xé rách cổ họng. Toàn thân nàng bắt đầu
co giật dữ dội trên sàn đá lạnh lẽo, hai tay ôm chặt lấy bụng, khuôn mặt vặn vẹo trong
đau đớn và sợ hãi.
Tiểu Nhu run rẩy, đôi mắt mở to, trợn trừng, như thể đang nhìn thấy một con quái vật vô
hình đang gặm nhấm nội tạng mình từ bên trong. Nước mắt và nước dãi trào ra, miệng
mấp máy những từ ngữ vô nghĩa. Nàng hoàn toàn chìm trong một cơn ác mộng kinh
khủng nhất từ trước đến nay.
Ba gã nô lệ đứng sững sờ, lùi lại vài bước. Cảnh tượng một thiếu nữ xinh đẹp trong
nháy mắt quằn quại như bị tra tấn bởi một thế lực vô hình khiến chúng sợ hãi. Đây
không còn là dâm dục, mà là kinh dị.
Lý Uyển Như chỉ lặng lẽ quan sát, kiên nhẫn chờ đợi đến khi lý trí của Tiểu Nhu gần
như sụp đổ hoàn toàn dưới sự tra tấn của tà khí.
Ngay khoảnh khắc Tiểu Nhu đưa tay lên bóp cổ mình, Lý Uyển Như cuối cùng cũng
bước tới, quỳ một gối bên cạnh nàng, môi đỏ khẽ mở:
“Mê Hoặc”
Một lần nữa, kỹ năng tấn công tinh thần được bắn thẳng vào tinh thần đang hỗn loạn
của nàng, một lần nữa tác dụng lên người tiểu nha hoàn, dục vọng lại được khơi gợi
lên, ghi đè lên cảm giác kinh hoàng mà Tiểu Nhu đang gánh chịu.
Sự tra tấn của tà khí không biến mất. Nó vẫn ở đó. Nhưng dưới tác động của Mê Hoặc,
bộ não của Tiểu Nhu đã dịch chuyển, thay đổi cảm giác sai lệch lên người nàng.
Cơn đau xé ruột biến thành sự co thắt của khoái lạc. Nỗi kinh hoàng biến thành sự
khao khát điên cuồng. Cảm giác bị gặm nhấm biến thành cảm giác được mơn trớn,
được kích thích từ sâu bên trong.
"A… ưm…"
Tiếng rít đau đớn của Tiểu Nhu tắt ngấm, thay vào đó là một tiếng rên rỉ đầy nhục dục.
Cơ thể nàng vẫn co giật, nhưng không phải vì đau, mà là vì đang trải qua một cơn cao
trào dữ dội. Hai chân nàng vô thức dạng ra, hông ưỡn lên. Tay nàng không còn ôm
bụng nữa, mà bắt đầu lướt trên chính cơ thể mình, một cách chậm rãi, đầy gợi cảm.
"Chủ… nhân…" Nàng thì thầm, giọng khàn đặc. "Lạnh quá… bên trong… ngứa quá… xin
người… giúp ta…"
Lý Uyển Như mỉm cười. Một nụ cười của một nghệ nhân vừa hoàn thành tác phẩm của
mình nhưng đồng thời cũng có phần trống rỗng khi tự tay cô đã vùi dập hoàn toàn một
người bình thường.
“Vì ta… vì sự sống của ta… ngươi buộc phải hy sinh…”
Lý Uyển Như đưa tay vuốt nhẹ lên gò má thiếu nữ, vừa lẩm nhẩm trong miệng. Trùng
sinh mấy năm, cô biết nếu mình còn giữ vẻ mềm yếu, hay lo sợ nhân quả thì mãi mãi
chẳng thể vùng dậy được. Vì bản thân, vì gia tộc, đôi khi sẽ phải hy sinh vài kẻ dám
ngáng đường.
Lý Uyển Như không nhận ra, bất tri bất giác cô đã trở thành một con người hoàn toàn
khác so với khi mới trùng sinh, không còn là một con điếm mềm yếu hay một ả nô lệ
ngoan ngoãn nữa. Giờ đây, sau mấy năm làm bồn chứa tinh cho Ngụy Doãn, Lý Uyển
Như chỉ còn lại sự lạnh lùng, quyết đoán, thâm độc. Ngay cả chút ít cảm xúc còn sót lại,
cô cũng không rõ đó là thực hay giả, cô đã diễn vở kịch này quá lâu, đeo lên mặt tằng
tầng lớp mặt nạ chẳng thể tháo xuống. Dẫu vậy, Lý Uyển Như không biết rõ được sự
cay nghiệt của bản thân là do môi trường định đoạt, hay đây chính là bản chất thực sự
của một Thánh giả tiền kiếp.
Lý Uyển Như quay sang ba gã nô lệ vẫn còn đang kinh hãi sau khi thấy màn tra tần tinh
thần khủng khiếp vừa rồi.
Các ngươi," cô nói, giọng lạnh như băng, "nghe thấy rồi chứ?"
Cô chỉ tay vào Tiểu Nhu, nói tiếp:
"Con điếm này đang cầu xin các ngươi đấy. Lại đây, lấp đầy sự trống rỗng của nó. Dạy
cho nó biết thế nào là phục tùng."
Nói đoạn, Lý Uyển Như nhặt lấy chiếc khăn mỏng, che phủ lên cơ thể đầy mồ hôi và
tinh dịch của mình, lại nhặt lấy viên Tịnh Tâm Ngọc cầm trên tay. Cô bước nhanh đến
góc phòng, tay búng nhẹ, Dấu ấn Dục Vọng lập tức kích thích dục vọng ba tên nô lệ lên
tối đa.
Lý Uyển Như ngồi trên một chiếc ghế đá, vắt chéo chân ngọc, như thể một diễn đang
thản nhiên xem những diễn viên của mình thực thi kịch bản đã được lên.
Ba gã nô lệ nhìn nhau. Dù còn sợ hãi, nhưng mệnh lệnh của chủ nhân và hình ảnh một
thiếu nữ trần trụi đang tự mân mê, cầu xin được địt, lại thêm dục vọng căng tràn chưa
từng có trước đây đã thổi bùng lên bản năng thú tính của chúng.
Chúng gầm gừ, lao vào Tiểu Nhu như bầy sói đói. Chỉ là lần này, thay vì tiếng la hét
hoảng sợ, lại là tiếng rên rỉ mời gọi, tiếng da thịt va đập vang vọng nơi căn phòng tối
tăm, ẩm thấp.
…
Còn tiếp…
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Hoan Du Thánh Nữ |
| Tác giả | Dzynxc |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Đụ lỗ đít, Truyện dâm hiệp, Truyện sắc hiệp |
| Tình trạng | Update Phần 131 |
| Ngày cập nhật | 27/01/2026 13:51 (GMT+7) |