– À, cụ *** chuyển từ tuyến huyện lên tỉnh lúc 11h trưa hôm nay, nằm ở phòng dịch vụ 803, em đi thang máy lên tầng tám, rẻ phải là thấy nhen.
– Dạ, em cảm ơn chị.
– Uhm, không có chi!
Cô y tá trẻ nhìn theo tôi, trong ánh mắt không giấu nổi vẻ ngượng ngùng, pha lẫn chút hồi hộp.
Khi đến trước cửa phòng 803, tôi nhẹ gõ cửa.
Không bao lâu, cô út Thanh Nguyệt mang theo vẻ mặt tiều tụy, khóe mắt còn vương giọt lệ mở cửa, nhìn thấy tôi, cô không khỏi ngạc nhiên.
– Vũ, cháu về hồi nào…
Tôi vừa vào phòng vừa nói.
– Con mới về hồi 4h, ghé nhà một chút thì đến bệnh viện luôn.
Phòng dịch vụ khá rộng, cũng phải 15 mét vuông, bên ngoài đặt giường bệnh nhân, bên trong thì đặt giường người nhà, ở giữa có tấm rèm, có thể kéo che lại để nghỉ ngơi khi cần. Bà nội nằm trên giường, thấy tôi đến thì mếu máo định ngồi dậy, nhìn bà như già đi rất nhiều.
– Về rồi hả cháu.
– Bà, bà nằm nghỉ đi, đừng ngồi dậy mà mệt.
Tôi vội vàng đỡ bà, nhưng bà nội vẫn muốn ngồi dậy.
– Bà không sao, chỉ là huyết áp tăng cao, nên ngất mà thôi.
Bệnh viện huyện họ sợ tai biến, nên mới vội vàng chuyển viện.
Tôi nhìn qua cô út Thanh Nguyệt, thấy cô gật đầu mới an tâm.
Kéo ghế ngồi bên giường, bà nội cầm tay tôi, nước mắt rưng rưng, nhưng không biết nói gì.
Cô út Thanh Nguyệt thấy mẹ khóc, bất giác cũng khóc theo.
Thấy vậy tôi vội an ủi.
– Bà nội, cô út, đừng khóc nữa, chuyện còn chưa có gì đâu, có thể giải quyết được mà. Nghe vậy, bà nội càng khóc to hơn, nghẹn ngào nói.
– Ba cháu muốn đưa ông bà cùng mẹ con cô út của cháu vào Sài Gòn, còn nhà từ đường thì bán đi để trả nợ, nội… nội không muốn đi… nhưng ba cháu… ba cháu…
– Nội, không sao đâu, nhà từ đường không thể bán, nơi đó có bao nhiêu kỷ niệm của gia đình mình, cháu tuyệt đối sẽ không bán. Về phần khoản nợ của cô út, cũng có thể giải quyết được, bà yên tâm đi.
– Thật hả cháu, chuyện nợ nần của thằng Hải có thể giải quyết được hả?
Bà mừng rỡ nắm tay tôi, nhưng đột nhiên như nghĩ đến chuyện gì đó, thần sắc bà lại ảm đạm.
– Cháu… có phải cháu định nhờ mẹ cháu cho vay không, chuyện này… chuyện này không được đâu.
Tôi hơi ngạc nhiên.
– Sao lại không được, mẹ cháu cho cô út vay một ít để trả nợ thì có sao đâu? Nhưng bà nội lại kiên quyết lắc đầu.
– Không được, nhà này đã nợ mẹ cháu nhiều rồi, tuyệt đối không thể làm phiền mẹ cháu thêm nữa…
Thấy tôi kinh ngạc, bà thở dài, nước mắt rưng rưng.
– Ba mẹ con ly hôn rồi phải không?
Tôi giật mình, ấp úng hỏi.
– Nội… sao nội biết?
Lần này là cô út Thanh Nguyệt nói thay cho bà nội.
– Thật ra chuyện của ba mẹ cháu, bà nội và cô đã biết lâu rồi, ba cháu có vợ bé ở ngoài, còn có con riêng… ông nội cháu bị tai biến, chính là vì tức giận khi biết chuyện này… cháu thử nghĩ lấy tính tình của mẹ cháu, nhưng cả năm chỉ về thăm cha mẹ chồng đúng một hai ngày tết, chạp giỗ đều lấy lý do bận việc không về, mỗi lần về cũng ngủ riêng với ba cháu… ông bà nội làm sao không nghi… hiện tại mẹ cháu ngay cả tết cũng không về…
Nghe vậy tôi mới hiểu ra, im lặng thở dài.
– Nội không trách mẹ cháu, ngược lại còn thấy thiệt thòi cho nó, thằng Chương nhờ nó mà sự nghiệp mới phát triển, ông bà cũng rất tự hào vì có đứa con dâu hiền dịu nết na như vậy, nhưng ai ngờ ba cháu lại… lại…
Bà nội lại nghẹn ngào khóc.
– Nội, chuyện qua rồi, mỗi người đều có duyên có nợ, có duyên thì đến, hết nợ thì tự tan thôi, bà đừng buồn nữa.
Nghe tôi còn nhỏ mà nói được những lời như vậy, bà nội và cô út Thanh Nguyệt đều ngạc nhiên.
Nhất là Thanh Nguyệt, nghĩ đến chồng mình… nàng thở dài, có chút chua xót, nhưng đã không còn vương vấn gì nữa.
– Bà nội, cô út, chuyện con nói giúp không phải là nhờ mẹ, con tự có cách giải quyết, bà và cô cứ yên tâm.
– Hả, cháu giúp… cháu…
… Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: http://truyensextv68.com/hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/
Bà nội ngạc nhiên, tôi không trả lời mà quay sang nhìn cô út Thanh Nguyệt, ánh mắt đầy đau lòng và quan tâm, làm cô hơi chột dạ, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
– Cô út, giờ cháu chỉ muốn hỏi vài điều để xác nhận lại thôi, cô nhất định phải nói thật nhen.
Thấy tôi nghiêm túc như vậy, Thanh Nguyệt dù ngạc nhiên, nhưng vẫn gật đầu.
– Chuyện vay mượn xã hội đen, chuyện này cô có biết không, có đồng ý để ông Hải vay không?
Thanh Nguyệt lắc đầu.
– Không, đó đều là tiền dượng cháu cờ bạc rồi tự ý vay mượn, cô không biết đến.
– Vậy chuyện vay bên nhà của ổng thì sao, cô có ký mượn, hay dùng đến số tiền này không?
Thanh Nguyệt lại lắc đầu.
– Này thì càng không có, cô làm sao có thể về quê chồng mượn tiền chứ, khi họ đến, cô còn không ngờ…
Nghe vậy tôi thở phào nhẹ nhõm.
– Như vậy là an tâm rồi, hai chuyện này cháu có thể dễ dàng xử lý, bảo đảm về sau họ không dám làm phiền cô nữa.
– Thật hả cháu?
Bà nội kích động nắm tay tôi.
Tôi gật đầu chắc nịch.
– Nội yên tâm, cháu bà xưa giờ có nói xạo khi nào đâu, cháu nói được thì nhất định làm được.
– Uhm uhm, bà nội tin cháu… Tuy Thanh Nguyệt không biết tôi lấy đâu ra tự tin, nhưng nhìn bà nội như vậy, cô không có hỏi tại chỗ, mà nói.
– Mẹ, mẹ mới ăn cháo xong, nên nghỉ ngơi một chút, con và cháu ra ngoài trò chuyện lát, cần gì mẹ nhấn chuông gọi nhen.
– Uhm, cô cháu trò chuyện đi, không cần lo cho mẹ.
Nay đã là ngày giáp tết, lại thêm khu dịch vụ cũng không có mấy bệnh nhân, trên hành lang rất vắng, tôi và cô út ngồi trên ghế trước cửa phòng để trò chuyện.
– Vũ, chuyện cháu nó là thật sao?
Thanh Nguyệt ngập ngừng hỏi.
Nàng tự nhiên hy vọng có thể giải quyết được chuyện này, đây là vấn đề quan trọng nhất, bằng không họ cứ kéo tới công ty quấy rối, thì không cách nào sản xuất được.
Còn chuyện nợ tiền công với tiền nguyên liệu, nàng có thể cầm cố nhà cửa, vay tạm một khoảng để chi trả, từ từ vượt qua cửa ải khó khăn này.
Tôi gật đầu nói.
– Đương nhiên là thật, tại cô làm người trong cuộc, lại thêm nhiều chuyện dồn dập, nên mới cảm thấy khó xử lý thôi.
Nhưng lúc nãy có bà nội, cháu còn một chuyện nữa chưa hỏi, là giữa cô và dượng Hải, cô định xử lý như thế nào?
Nghe vậy, cô út cười tự giễu.
– Còn có thể như thế nào nữa, cô và hắn đã ly hôn vắng mặt rồi.
Nghe vậy, trong mắt tôi nhịn không được lóe sáng, cười nói.
– Vậy thì quá tốt rồi, như vậy chuyện vay mượn xã hội đen kia, cô út không cần phải để ý nữa, xử lý rất dễ. Về phần chuyện gia đình nhà ông Hải, cô chỉ cần thế này… thế này…
Nghe tôi trình bày phương án giải quyết, mắt Thanh Nguyệt sáng rực, không nghĩ tới tôi còn nhỏ, lại hiểu nhân tình thế thái nhiều như vậy.
Cái này thì cô út quá xem thường tôi rồi, đừng quên ông ngoại tôi là ai, ngày ngày được ông dạy bảo, có thể kém đi đâu? Xử lý những những chuyện như thế này, nói thật tôi có đến vài cách chơi chết gia đình khốn nạn kia.
Sau đó tôi nhìn cô nói.
– Về phần tiền nợ công nhân với tiền nguyên vật liệu…
Tôi còn chưa nói hết, cô đã nói ra phương án của mình, nhưng tôi lắc đầu.
– Không, số tiền này cháu sẽ cho cô mượn. Với tiện thể cháu muốn bàn với cô chuyện này…
Khi tôi nói ra kế hoạch thu mua lại xưởng sản xuất của cô, để lắp đặt dây chuyền sản xuất nước dừa dưỡng nhan, cô út cũng như mợ Hoàng Lan lúc trước, trợn tròn mắt kinh ngạc.
Cho dù sau khi tôi đưa ra hết bằng chứng, cô út vẫn không cách nào tin nổi.
– Cháu… cháu là đại cổ đông của Công ty nước giải khát Tuyết Vũ… còn định mua xưởng của cô, để lắp đặt dây chuyền sản xuất nước dừa dưỡng nhan… cháu… cháu…
Tôi có chút đắc ý nhìn cô út.
– Thế nào, cháu của cô lợi hại không?
Sau đó tôi nghiêm túc nói.
– Nhưng chuyện này cô biết được rồi, đừng nói cho ai nhé, ba mẹ cháu còn chưa biết đâu, bí mật riêng của cô cháu mình, được không?
Nghe tôi nói vậy, cô lại ngạc nhiên, sau đó thì ngượng ngùng nói.
– Cái gì mà bí mật riêng, nghe cứ như…
Đột nhiên tôi nắm tay cô, nhẹ giọng nói.
– Cô út, cô đừng giận cháu nữa nhen, lần này nếu không phải bé Sương gọi điện, cháu còn không biết cô xảy ra chuyện, lỡ mấy người kia làm ẩu, xảy ra chuyện gì thì cháu biết làm sao…
Khuôn mặt cô út đỏ bừng, muốn rút tay lại, nhưng tôi nắm rất chặt, ánh mắt kiên quyết, giống như cô không thứ lỗi, thì tôi sẽ không thả ra.
– Buông ra đi, người ta nhìn thấy bây giờ…
– Vậy cô đừng giận nữa nhen?
– Ai… ai giận đâu, buông ra đi, để cô đi mua cơm… Nói rồi cô đứng dậy, vội vàng chạy đi mua cơm.
Nhìn bộ dáng vội vàng thẹn thùng của cô, tôi biết cô hết giận tôi rồi, trong lòng vui khó tả.
Cô út khi khá lâu, phải hơn nửa tiếng sau mới về, trong tay cô trừ hai hộp cơm, còn có cả dụng cụ vệ sinh cá nhân như kem đánh răng, dầu gội, sữa tắm… còn cả một bộ đồ mới cho tôi.
– Cô mua cho cháu một bộ đồ thay tạm, vì chưa biết mai bác sĩ có cho xuất viện không.
Hai cô cháu ăn cơm xong, tôi liền vào nhà vệ sinh tắm rửa trước, cô thì cho bà nội uống thêm yến, đến gần 9h mới đi tắm rửa thay đồ.
Lúc đi ra, cô thay một bộ đồ mặc ở nhà bình thường, quần ống rộng, áo thun cổ cao, nhìn rất dịu dàng, còn mang theo vẻ đẹp đằm thắm.
Đã mấy ngày rồi, bao nhiêu chuyện dồn dập, hôm nay tâm trạng cô út mới được thoải mái, nên nhìn cũng rạng rỡ hơn.
Tôi nhìn chằm chằm cô, làm cô hơi ngượng, quay mặt qua nơi khác lau tóc. Bà nội cũng vậy, mấy ngày nay mệt mỏi, nay tâm trạng thoải mái thì đã ngủ say.
Nhìn trong phòng, trừ giường bệnh của bà nội, thì chỉ còn một chiếc giường dành cho người nhà ở phía trong, nhưng chỉ vừa đủ cho một người, nếu hai người thì hơi chật.
Tôi vốn định xuống dưới mua một cái giường xếp lên nằm tạm, nhưng nghĩ nghĩ, cuối cùng lại không đi.
Thanh Nguyệt thì không để ý chuyện này, đến khi tóc hơi khô thì đã 10h, nhìn thấy thằng cháu nằm trên giường ngủ say từ lúc nào, không khỏi hơi ngẩn người.
Nàng nhìn quanh trong phòng, thấy không còn chỗ ngả lưng nào khác, mà giờ này xuống dưới mua đồ, nàng lại hơi ái ngại.
Giờ này phòng nào cũng tắt đèn ngủ rồi, nhất là hiện tại đang giáp tết, người rất vắng, đêm hôm thế này đi xuống mua giường…
Nghĩ một lúc, khuôn mặt nàng hơi ửng đỏ, đi tới tắt đèn, sau đó đến bên giường, đang định nằm xuống bên cạnh, nhưng không biết vì sao, nàng lại kéo rèm che ngăn ở giữa hai giường. Sau khi kéo xong, khuôn mặt Thanh Nguyệt càng đỏ, giống như ăn trộm liếc nhìn thằng cháu, thấy nó vẫn ngủ say, nàng mới thở phào một hơi, sau đó nhẹ nhàng nằm xuống.
Nhưng Thanh Nguyệt không biết, tất cả hành vi của nàng đều bị thằng cháu len lén hé mắt nhìn thấy.
Ngửi thấy mùi hương thanh nhã từ người cô út bay sang, tôi bất giác nhớ đến đêm hôm đó, hô hấp không khỏi trở nên dồn dập.
Thanh Nguyệt cũng không khác hơn là bao, tim đập rộn ràng, hơi có chút mất tự nhiên nằm sát ra mép giường.
Qua một lúc, nàng không nhịn được quay qua nhìn cháu trai nằm bên cạnh, cảm thấy nó còn rất đẹp trai, gương mặt trưởng thành hơn lứa tuổi, có chút cương nghị và tự tin thu hút ánh nhìn của người khác phái.
Nàng nhớ tới đêm hôm đó, nhớ nụ hôn nồng cháy đó, còn có bàn tay kia tham lam bóp lấy vú mình…
Khuôn mặt nàng đỏ bừng, hô hấp hơi dồn dập, bất tri bất giác đưa tay ra vuốt ve khuôn mặt của cháu trai.
Người chồng mà nàng hết mực hy sinh, một lòng một dạ, lại làm ra chuyện táng tận lương tâm như thế, từng có lúc, Thanh Nguyệt không muốn sống nữa, muốn chấm dứt cuộc sống đau khổ này.
Nếu không phải nghỉ tới cha mẹ, nghĩ tới con gái nhỏ, có lẽ nàng đã chết rồi.
Nhưng không ngờ trong giây phút tuyệt vọng đó, người cho nàng hy vọng, cho nàng niềm tin sống tiếp, lại là đứa cháu từng làm nàng thất vọng kia.
– Vũ, cảm ơn cháu…
Thanh Nguyệt lẩm bẩm, đang định rút tay về, thì tay bị nắm lại, làm nàng giật thót người.
Chỉ thấy cháu trai không biết từ lúc nào đã mở mắt, ánh mắt nhìn nàng say đắm… y hệt như đêm hôm đó.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Hành trình khó khăn |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Đụ máy bay, Đụ mẹ ruột, Truyện loạn luân, Truyện sex cô giáo, Truyện sex ngoại tình |
| Tình trạng | Update Phần 66 |
| Ngày cập nhật | 23/01/2026 08:59 (GMT+7) |