Trong một biệt thự sang trọng, một thiếu nữ còn mặc đồng phục học sinh cấp ba, đang chậm rãi tới gần phòng ngủ của ba mẹ, lén nghe tiếng cãi vã bên trong.
Ánh mắt nàng rất buồn, thậm chí còn chảy nước mắt.
Mấy tháng gần đây, không biết vì sao ba mẹ nàng thường hay cãi nhau, nói đúng hơn là ba hay mắng mẹ, nhiều lần mắng rất vô cớ, thậm chí còn vạ lây cả nàng.
Nàng nhạy cảm nhận ra tính cách của ba thay đổi.
Không còn lịch lãm, phong độ, hiền từ như ngày nào, mà trở nên cáu kỉnh, khó chịu, nhiều lúc còn chẳng ngại trước mặt con mà mắng mẹ, hoặc nói móc vài câu. Nàng không biết nguyên nhân do đâu, chỉ biết là mình rất buồn, rất lo lắng.
– Cô đi gặp riêng nó làm gì…
– Chuyện vấn đề tiêu thụ đang khó khăn anh không biết sao…
– Biết biết biết… cô là đàn bà cô biết cái gì… tính cách thằng đó cô còn không biết sao… hay cô sớm…
– Anh nói vậy mà nghe được hả… tôi vì công ty… vì anh…
– Im đi… chuyện này không cần cô lo… tôi tự có cách giải quyết… so với cô ấy, cô chẳng được tích sự gì, sao tôi lại ngu xuẩn như vậy chứ…
– Anh… anh nói gì vậy hả…
Nàng nghe loáng thoáng nội dung cãi nhau là vậy, chẳng lẽ ba có tình nhân bên ngoài?
Xoảng… Trong phòng vang lên tiếng đổ vỡ, sau đó là tiếng cửa mở tung, ba với vẻ mặt hậm hực đi ra, nhìn thấy nàng sợ hãi đứng bên hành lang, cũng không thèm nhìn một cái, hừ lạnh rồi rời đi.
Nàng vội vàng chạy vào phòng, thấy bình hoa mà mẹ thích nhất đã vỡ nát, mấy cành hoa quỳnh rơi đầy đất, tỏa ra mùi hương thanh nhẹ nhưng đầy ưu sầu.
Mẹ nàng ngồi dưới đất khóc thút thít, bên má trái còn in hằn năm dấu tay đỏ bừng.
Ba lại đánh mẹ.
– Mẹ, mẹ có sao không?
Nhìn mẹ khóc, nàng cũng khóc, nhẹ đưa tay vuốt gò má bị đánh sưng của mẹ.
Lúc này mẹ nàng vẫn mặc váy công sở, mái tóc đen nhánh, mắt to trào ra nước mắt, nhìn càng mảnh mai dịu hiền.
Thấy con gái vào, nàng vội vàng gạt nước mắt, cố nặn nụ cười.
– Mẹ… mẹ không sao… sao nay con về sớm vậy… để mẹ đi nấu cơm…
– Mẹ, cẩn thận, coi chừng mảnh chai…
– Uhm, để mẹ gọi cô Nga vào dọn…
Sau khi thay đồ, xuống bếp, nàng vừa phụ mẹ nhặt rau, vừa nhìn mẹ nấu ăn.
Ánh mắt mẹ rất buồn, thỉnh thoảng còn gạt lệ, nàng nhịn một hồi lâu, cuối cùng nhỏ giọng hỏi.
– Mẹ, ba bên ngoài có bồ nhí hả…
Mẹ nàng giật mình, ánh mắt hơi hoảng, thần sắc nghiêm túc nói.
– Trang, con nói bậy gì đó… ba… ba không có bồ nhí biết chưa…
Nhưng nhìn bộ dáng này, nàng lại suy diễn ra rất nhiều thứ, trong lòng căm hận người phụ nữ chen vào hạnh phúc của người khác, làm mẹ nàng phải chịu khổ kia…
… Đại hội tổng kết cuối năm của Công ty nước giải khát Tuyết Vũ diễn ra rất long trọng, các công nhân viên đều được thưởng hậu hĩnh, ai nấy mặt mày hớn hở, trong ánh mắt tràn ngập mong đợi vào tương lai.
Đứng trong văn phòng nhìn các công nhân ôm quà cùng tiền thưởng về quê ăn tết, lòng tôi tự nhiên cũng sinh ra cảm giác tự hào.
Chú Lâm ở bên cạnh cười nói.
– Rất thoải mái cùng tự hào đúng không?
Tôi kinh ngạc quay sang nhìn chú Lâm, thấy vậy, chú Lâm cười ha hả.
– Cái cảm giác này, chú cũng từng trải qua, có thể lo cho nhân viên của mình công việc ổn định, lương thưởng đầy đủ, nhìn họ vui cười, mình cũng sẽ tự nhiên thấy hạnh phúc.
Dừng một chút, chú Lâm lại nói.
– Có thể nói, chú rất may mắn vì gặp được cháu, nếu không những nhân viên từng đi theo chú kia, chỉ sợ đã sớm thất nghiệp rồi. Tôi mỉm cười.
– Phải nói là con may mắn mới đúng, nếu không có mấy chú giúp đỡ, một mình con thì biết làm được gì.
– Ây, không thể nói vậy, tuy con còn nhỏ, nhưng nhiều ý tưởng lại rất độc đáo, theo kịp xu thế giới trẻ, bọn chú chỉ giúp con quản lý mà thôi.
… Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: http://truyensextv68.com/hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/
Sau đó chú Lâm lại nói.
– Lúc họp con có nói mở rộng sản phẩm mới để đa dạng lựa chọn, mấy cái này bọn chú cũng tính rồi, dựa theo doanh số và đơn đặt hàng cho năm tới, chúng ta hoàn toàn có vốn để mở rộng sản xuất. Con đã có ý tưởng gì chưa?
– Dạ có rồi, mấy tháng nay con với ông sáu bắt tay vào làm, đã ra được mẫu thử nghiệm, chờ bên Viện kiểm tra họ đưa ra báo cáo chất lượng sản phẩm xong, là chúng ta có thể bắt đầu. Vị trí nhà máy mới con cũng có ý định rồi, qua năm con sẽ trình bày với các chú.
– Là cái nước dừa dưỡng nhan kia ấy hả, chú có nghe ông cụ nói qua, tuy không ngon bằng trà Hẹn Ước, nhưng được cái mới lạ, có tác dụng tốt cho sức khỏe, giá thành lại rẻ, có thể để khách hàng có thêm nhiều lựa chọn. Mà nghe con nói, hình như định chọn quê nội làm nơi đặt nhà máy đúng không?
– Còn tính cho chú bất ngờ, không nghĩ tới ông sáu nói hết cho chú rồi.
– Ha ha, ông cụ nhà chú vừa nghiên cứu được sản phẩm mới, đã không nhịn được khoe khoang rần rần rồi, muốn không biết cũng không được.
Sau đó chú Lâm lại trầm tư.
– Chỉ là nguồn cung từ Tam Quan có đáp ứng đủ không, dù sao nơi đó chú trọng vào dừa lấy dầu hơn. Tôi cười cười.
– Thật ra con chỉ định thử nghiệm ở Tam Quan trước, xem xem phản ứng của thị trường, với tạo việc làm cho bà con quê nội, nếu sản phẩm được thị trường tiếp nhận, chúng ta lại mở dây chuyền sản xuất mới ở Bến Tre.
– Ồ, không ngờ con còn tính chu đáo như vậy, vậy thì không có vấn đề gì rồi, qua năm chú sẽ đích thân đi Bình Định một chuyến để khảo sát.
– Dạ, như vậy thì quá tốt, con cảm ơn chú.
Trò chuyện với chú Lâm xong, tôi mới về nhà ngoại, định chào ông bà để về lại thành phố, thì chuông điện thoại reo.
Là số của bà nội, tôi hơi kinh ngạc, không biết bà gọi mình làm gì, chẳng lẽ lại hỏi khi nào về quê ăn tết?
Nhưng mấy hôm trước đã gọi rồi, thậm chí mẹ còn lựa lời xin lỗi, nói năm nay không thể về quê được, chỉ có tôi sẽ về trước tết để đón giao thừa với ông bà.
Tôi còn nhớ lúc ấy bà nội rất buồn, muốn nói gì đó với mẹ, nhưng cuối cùng chỉ cười gượng rồi thôi.
– Alo, cháu nghe nè nội.
– Hu hu, anh hai, anh hai về cứu mẹ em đi, mẹ em bị người xấu ức hiếp, hu hu hu…
Nhưng đầu dây bên kia lại không phải bà nội, mà là bé Sương.
Nghe giọng nó khóc nức nở, tôi giật nảy mình, vội vàng hỏi.
– Có chuyện gì vậy Sương, sao em lại khóc, mẹ em bị làm sao?
Bé Sương khóc càng to hơn, tiếng nói lúc được lúc không.
– Hu hu hu, ba… ba bỏ mẹ con em, lấy tiền của mẹ đi mất rồi… nhiều người tới đòi tiền mẹ lắm… hu hu… có cả mấy cô chú của em nữa… họ hung dữ lắm, đòi đánh cả mẹ, muốn đuổi ông bà và mẹ con em ra khỏi nhà… bà nội khóc đến ngất luôn rồi, đang phải nhập viện…
– Cái gì?
Tôi hoảng hồn, vội vàng nói.
– Được được, em đừng khóc, anh hai về ngay. Sau khi tắt máy, tôi vội gọi cho cô út, nhưng không được, lúc này mới nhớ số mình bị cô chặn.
Hết cách, tôi chỉ có thể gọi cho ba.
– Alo, ba, ba có nghe chuyện của vợ chồng cô út không? Nghe bé Sương nói bà nội nhập viện rồi.
Bên kia, nghe tôi hỏi, ba trầm giọng nói.
– Ba có nghe, cũng đã nói với cô út con, có lẽ sau tết ba sẽ về quê để đón ông bà nội với mẹ con nó vào thành phố…
– Bà nội nhập viện, ba không về thăm sao, cũng gần tết rồi…
– Công ty đang rất bận, chiều nay ba còn phải qua Cam một chuyến để mở kênh phân phối mới với đối tác, không thể về quê được.
Nghe ba nói, tôi kinh ngạc đến há hốc mồm, chỉ là mở một kênh phân phối, lại để ba đích thân đi, hơn nữa còn vì vậy không để ý đến bà nội đang nằm viện.
– Ba, bà đang nằm viện, với cô út như vậy, ba không thể dời…
– Không được, lần hợp tác này rất quan trọng, công ty của ba đang gặp nhiều vấn đề trong chuỗi cung ứng…
Ba nói rất nhiều, nhưng tôi gần như không nghe lọt vào tai, mà hỏi.
– Vậy chuyện của cô út thì sao, dượng Hải nợ bao nhiêu tiền mà người ta đến nhà đòi tiền cô út?
– Thằng súc vật đó, không chỉ lấy hết tiền lương công nhân và tiền hàng của con nhỏ, còn vay mượn bên phía nhà nó mấy tỉ, ngoài ra còn nợ xã hội đen hơn bốn tỷ, tính hết lại cũng gần chục tỷ rồi… công ty đã đóng cửa mấy ngày nay, công nhân thì kéo tới nhà đòi lương, haii… nên ba mới tính để mẹ con nó với ông bà vào thành phố, còn cái nhà đó, bán đi để trả lương công nhân…
– Ba, đó là từ đường của nhà mình, sao có thể bán được?
– Ba… ba cũng hết cách, hiện tại ba cũng không có nhiều tiền như vậy…
Tôi giật mình, chỉ gần 10 tỷ, con số này đâu có lớn đến mức để tổng giám đốc của Công ty mỹ phẩm Quỳnh Hương như ba phải nói là hết cách.
Chẳng lẽ công ty của ba thật khó khăn như vậy sao? Tôi còn định hỏi thêm, nhưng ba đã nói có việc bận, rồi tắt máy.
Trong lòng thở dài, mở điện thoại xem xem có chuyến bay nào ra Phù Cát trong ngày không, nhưng đều hết, chuyến sớm nhất phải trưa mai, còn không bằng đi xe khách.
Nhưng may là còn chuyến ra Chu Lai và 11h trưa, giờ về Tân Sơn Nhất đi luôn hẳn kịp, sau đó lại bắt xe về Tam Quan, chỉ khoảng 120km, như vậy tầm 4h chiều là có thể có mặt ở nhà nội.
Tôi nhanh chóng đặt vé, rồi chạy về nhà ngoại lấy túi đồ, nói với ông bà là bà nội nằm viện, nên phải về quê gấp.
Nghe vậy, ông bà ngoại cũng lo lắng, bảo tôi cứ đi đi, còn nhờ hỏi thăm với mua ít yến gửi cho bà nội.
Trên đường về thành phố, tôi gọi cho mẹ, không có nói chuyện cô út nợ nần để mẹ khó xử, chỉ nói bà bị bệnh, nên tôi về sớm, dù sao cũng sắp nghỉ tết, chỉ còn học hai hôm nữa mà thôi.
– Con nhớ thay mẹ chăm sóc bà, nếu có chuyện gì cần, thì sớm gọi cho mẹ, mẹ sẽ sắp xếp về quê chăm bà.
– Dạ… Dù ba mẹ đã ly hôn, nhưng hết tình còn nghĩa, đối với nhà nội, mẹ vẫn còn rất nhiều tình cảm, nếu không phải sợ tết về sẽ gặp ba, nói không chừng còn có vợ nhỏ và con riêng của ba, thì mẹ cũng sẽ sắp xếp thời gian về thăm ông bà nội và cô út.
Sau khi kết thúc cuộc gọi với mẹ, tôi nghĩ nghĩ, lại gọi cho chú Lâm.
– Alo, chú Lâm, chú chuyển từ tài khoản công ty qua tài khoản của cháu 3 tỷ nhen, cháu có việc cần. Với đừng nói cho ông ngoại, đây là việc riêng của con.
Tuy Công ty nước giải khát Tuyết Vũ lợi nhuận trong năm qua cực lớn, nhưng tất cả tiền lời, các cổ đông đều nhất trí đầu tư mở rộng, chỉ nhận tiền lương chức vụ mà thôi.
Hơn nữa vì tôi chưa đủ 18 tuổi, ông ngoại không cho phép tôi dùng tiền công ty, ông bảo chờ tôi tốt nghiệp, không cần giám hộ nữa, thì muốn như thế nào cũng được.
Đây còn là vì ông ngoại thấy tính tình tôi chuẩn chỉnh, không ăn chơi đua đòi, chứ không cũng chưa chắc đã để tôi nắm tiền sớm như vậy.
– Hả, cháu cần nhiều tiền như vậy làm gì, có chuyện gì gấp sao? Tôi nghĩ nghĩ, cuối cùng kể lại chuyện của cô út cho chú nghe, sau khi nghe xong, chú Lâm thở dài.
– Cô út của cháu chú cũng gặp mấy lần, không nghĩ tới số nó lại khổ như vậy, được rồi, chú sẽ dùng tiền riêng chuyển cho cháu mượn, không cần lấy tiền công ty làm gì cho rắc rối, nếu thiếu cứ bảo chú, chú sẽ xoay giúp.
– Dạ, con cảm ơn chú.
… Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: http://truyensextv68.com/hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/
… Vừa bước xuống xe taxi, tôi liền thấy hàng xóm xung quanh nhìn vào chỉ trỏ, có người thở dài, có kẻ cười trên nỗi đau của người khác, xì xào bàn tán, làm tôi cũng thở dài ngao ngán.
Làng quê là vậy, có những chuyện hết lòng đùm bọc lẫn nhau, nhưng cũng có những chuyện hóng hớt ghen ghét, không muốn nhà người khác sống tốt hơn mình.
Trong cái xã, thậm chí cả huyện này, nhà nội cũng xem như…
“Thế gia” mới nổi, con trai là tổng giám đốc công ty lớn, gia thế của con dâu càng ghê gớm, còn con gái dù không xuất sắc bằng anh trai, nhưng đẹp người đẹp nết, cũng mở được một công ty nhỏ hơn trăm công nhân.
Cháu nội thì càng không cần phải nói, thỉ cả Đường lên đỉnh Olympia đấy, vào chung kết cơ mà, trong xã này ai không ghen tị?
Nhưng trên đời chẳng có gì là thập toàn thập mỹ, con trai, con gái, con dâu, cháu nội đều nổi bật, nhưng lại có thằng con rể chẳng ra gì.
Ham mê cờ bạc, nợ nần chồng chất, cặp bồ bên ngoài không nói, ngay cả dòng họ bên đó cũng khốn nạn không kém, ai đời con mình nợ tiền bỏ trốn theo nhân tình, lại kéo đến nhà con dâu đòi nợ, đổ thêm dầu vào lửa, thử hỏi có khốn nạn không?
Nghe thôi đã thấy tức ói máu.
– Anh hai, hu hu…
Bé Sương đang ở trong nhà cùng một bà cô họ hàng, thấy tôi vào thì vừa khóc vừa chạy ra.
Tôi bế con bé lên, nhẹ vỗ về nó.
– Ngoan, đừng khóc, anh hai về rồi, anh hai sẽ đuổi hết người xấu đi, được không?
– Dạ, người xấu nhiều lắm, ông bà nội, chú thím cũng là người xấu, em không muốn nhìn thấy họ nữa.
– Uhm uhm, anh hai sẽ đuổi đi hết.
Lúc này bà cô họ hàng đi ra, thần sắc lo lắng thấy rõ, nhưng vẫn cố nặn nụ cười.
– Vũ về rồi hả cháu, vào trong nhà rồi nói.
– Dạ! Tôi để hành lý xuống, qua phòng ông nội xem một chút, thấy ông đang ngủ thì không làm phiền, ra ngoài trò chuyện cùng bà cô kia.
Sau khi nghe bà cô kể lại đại khái sự tình, tôi cuối cùng cũng rõ, trong mắt không khỏi lóe lên vẻ tức giận.
Thì ra sau khi dượng Hải ôm tiền lương công nhân và tiền nguyên vật liệu bỏ trốn theo nhân tình, thì cha mẹ cùng người nhà của dượng Hải kéo vào đòi nợ, nói dượng Hải vay của anh em ngoài đó hơn 2 tỷ, yêu cầu cô út phải trả cho chồng.
Chuyện dượng Hải vay tiền ngoài đó, cô út không hề hay biết, nhưng họ cứ nằng nặc nói là vợ chồng cô cùng vay, giờ dượng bỏ trốn thì cô út phải trả.
Không chỉ vậy, họ còn kích động công nhân đình công, kéo tới nhà đòi tiền, nếu không nhờ có công an sớm can thiệp, thì có lẽ cô út đã bị đánh rồi.
Ngoài ra còn có một đám dân giang hồ kéo tới đòi nợ, số tiền lên đến 4 tỷ, khiến bà nội chịu không nổi cú sốc mà ngất xỉu.
– Giờ bà nội cháu đang ở bệnh viện nào vậy bà năm?
– Nội con được chuyển lên tuyến trên, đang ở bệnh viện tỉnh.
– Dạ, bà năm ở nhà trông bé Sương với ông nội giúp cháu nhen, cháu vào bệnh viện tỉnh thăm bà nội một chút, sáng mai cháu sẽ về.
– Uhm, con đi đi, chuyện ở nhà cứ để bà năm lo, không sao đâu.
– Dạ, con cảm ơn bà năm.
Nói rồi tôi quay sang bé Sương, xoa đầu nó nói.
– Em ở nhà nghe lời bà năm, anh vào bệnh viện thăm bà nội, mai anh hai về, nhớ chưa?
– Dạ!
Bé Sương dù còn nhỏ nhưng rất hiểu chuyện, vâng lời gật đầu.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Hành trình khó khăn |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Đụ máy bay, Đụ mẹ ruột, Truyện loạn luân, Truyện sex cô giáo, Truyện sex ngoại tình |
| Tình trạng | Update Phần 66 |
| Ngày cập nhật | 23/01/2026 08:59 (GMT+7) |