Tôi ngay cả khi ân ái, muốn xuất tinh cũng cần hơn nửa tiếng, mợ chỉ dùng miệng, quả thực là dốc hết toàn lực mới giúp tôi ra được một lần.
– Lan, miệng em bị gì sao, sao thấy ăn uống khó khăn vậy?
Mẹ ở bên cạnh nghi hoặc hỏi.
Khuôn mặt mợ đỏ bừng, cố giấu vẻ xấu hổ nói.
– Chắc bị cảm rồi chị, nên rát họng với đau đầu.
– Uh, mùa này hay bị cảm, em nhớ chưng ít bạc hà với gừng để uống.
– Dà, lát ra vườn em sẽ hái một ít về chưng.
Sau đó mợ quay sang thấy tôi đang cười tủm tỉm, thì vừa thẹn vừa bực, trừng mắt nói.
– Nè, bộ thấy mợ bị cảm cháu vui lắm sao, mà ngồi đó cười tủm tỉm?
Tôi giật mình, vội vàng xua tay.
– Không… không có… cháu chỉ là đang nghĩ tay nghề Đông y của mình có đất dụng võ, để lát nữa cháu hái thuốc rồi chưng cho mợ nhen.
Mợ lườm tôi một cái đầy ẩn ý, sau đó mới nói.
– Như vậy còn tạm được, không uổng công mợ thương cháu.
Nói thật, phụ nữ sau khi mở ra giới hạn của bản thân, thì quả thực càng lúc càng táo bạo, hiện tại mợ ở trước mặt mẹ cũng dám “đùa giỡn” tôi. Đương nhiên, ở trong mắt mẹ, đây chỉ là chuyện mợ cháu vui đùa mà thôi, không có gì phải chú ý cả.
Cả ngày hôm đó diễn ra rất bình thường, tôi qua nhà ông sáu học Đông y một chút, cùng ông sáu nghiên cứu chế tạo sản phẩm mới, dù sao chỉ có mỗi một loại trà Hẹn Ước, tính cạnh tranh và phát triển ngày sau sẽ bị hạn chế rất nhiều.
Tôi đang nhắm đến sản phẩm nước dừa đóng chai của cô út, dự định cải tiến sản phẩm này, pha thêm chút dược liệu làm đẹp da trong nước dừa, đồng thời mày mò công thức chế tạo mấy loại sản phẩm dưỡng nhan trong cuốn sách cổ kia.
… Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: http://truyensextv68.com/hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/
Lúc trước tôi từng nghe mợ Hoàng Lan nói, Công ty mỹ phẩm Quỳnh Hương của ba gặp khó khăn, mới đầu tôi định không quan tâm, nhưng cuối cùng lại không đành lòng. Ông ấy dù sao đi nữa cũng là ba tôi, nếu giúp được, tôi sao có thể đứng nhìn tâm huyết cả đời của ông ấy sụp đổ.
Nhưng buổi chiều, sau khi ăn cơm xong, mẹ lại bất ngờ rủ tôi đi dạo mát ở bờ hồ Trị An.
Hơn nữa chỉ có hai mẹ con.
Trong lòng tôi kích động đến xuýt chút nữa nhảy cẫng lên, mẹ thấy vậy thì đỏ mặt lườm một cái, ánh mắt cảnh cáo, ý là đừng có làm lộ chuyện.
Tôi hiểu ý của mẹ, vì vậy cố nén kích động, vội vàng chạy về phòng thay đồ.
Nhà ngoại ngoài hai chiếc ô tô để cậu và mợ đi làm, thì còn một chiếc xe máy vision nữa, dùng để tiện cho mợ đi chợ, hoặc cậu loanh quanh đâu đó gần nhà.
Mẹ thay một bộ y phục thường ngày, áo thun cao cổ màu đen, quần kiểu ống rộng, nhìn đơn giản nhưng bởi vì dung mạo và dáng người, lại trở nên đẹp đến nao lòng.
Người ta thường nói người đẹp vì lụa, nhưng ở chỗ mẹ, lại như biến thành lụa đẹp vì người. Thấy tôi vẫn nhìn sững sờ, mẹ hơi đỏ mặt gắt một cái.
– Đi thôi, còn đứng ngây ra đó làm gì?
– Vâng vâng, tuân lệnh mẫu hậu.
Tôi gật đầu như gà mổ thóc, sau đó ngồi lên xe máy, ra hiệu mẹ lên xe.
Mẹ ngồi theo kiểu một bên, hơi nghĩ nghĩ, cuối cùng tay mẹ vòng qua eo tôi để cho vững.
Vốn mẹ ngồi kiểu này là để tránh thằng nhóc láu cá như tôi lợi dụng thắng xe, nhưng cuối cùng vẫn không thoát được cảnh ngượng ngùng.
Cảm nhận được bàn tay mềm mại trắng hồng kia ôm lấy eo mình, thân thể tôi hơi run nhẹ, mẹ tự nhiên nhận ra, nên khuôn mặt càng hồng.
Trời đã bắt đầu tối, dưới ánh đèn đường chiếu rọi, chiếc vision chạy chậm trên cung đường đầy cây xanh, tiến thẳng về phía hồ Trị An. Càng đến gần hồ, không khí càng mát mẻ, xe cộ và hàng quán rất đông, mẹ mới nhẹ giọng nói câu đầu tiên khi lên xe.
– Còn nhớ cung đường ra bờ hồ mà lúc nhỏ mẹ thường dẫn con đi không?
– Sao lại quên được, nơi đó vừa mát, cảnh đẹp lại vắng người, không ồn ào đông đúc như những chỗ bị khai thác du lịch khác.
– Uhm…
Mẹ gật đầu, thần sắc ngượng ngùng trông càng thêm xinh đẹp, tiếc là tôi không thấy được.
Xe rẽ qua một con đường bê tông nhỏ hơn, hai bên là rừng cây lâm nghiệp của người dân trong xã nên khá vắng vẻ, khách du lịch từ nơi khác sẽ không đi con đường này để ra bờ hồ.
Nhưng dân bản địa đều biết, từ nơi này đi ra hồ sẽ có một khu đồi khá đẹp, chỉ là phải đi bộ một đoạn ngắn, ở trên cao nhìn xuống, có thể bao quát cả thị trấn du lịch bên dưới.
Nơi đó thường chỉ có mấy cặp đôi trong xã hay lên để hẹn hò, hoặc các nhóm cắm trại có người địa phương làm hướng dẫn viên. Xe đến cuối đường, quả nhiên thấy được tầm chục chiếc xe máy tấp bên lề.
Nhìn thấy nhiều xe máy như vậy, mẹ hơi ngạc nhiên, còn có chút ái ngại.
Tôi thì không quan tâm lắm, khu đồi kia rất rộng, vài chục người ở trên đó có đáng gì, hơn nữa trên đồi không có đèn, ánh sáng mờ nhạt, không đứng gần thì cũng chẳng nhận ra ai.
Có lẽ mẹ cũng nghĩ vậy, nên chỉ hơi ái ngại một chút, liền cùng tôi đi bộ lên đồi.
Xa xa có ánh lửa trại, lờ mờ còn thấy được một vài bóng dáng dựa vào cây, hoặc ngồi tựa đầu vào nhau…
Không gian rất yên tĩnh, thỉnh thoảng nghe được thanh âm rù rì trò chuyện, hoặc tiếng cười khúc khích theo gió truyền tới, nhưng cũng không rõ là đang nói gì.
Hai mẹ con sóng vai đi tới, đột nhiên mẹ hơi loạng choạng, hình như là vấp phải cành cây khô, tôi vội vàng nắm lấy tay mẹ, quan tâm hỏi.
– Mẹ có sao không, cẩn thận chút, hôm nay hơi tối, để con bật đèn flash nhen? Mẹ xua tay cười nói.
– Đừng, chẳng lẽ con quên luật bất thành văn ở quê mình, vào đây mà bật đèn, sẽ bị người ném đá đó.
Lúc này tôi mới nhớ ra, bật cười nói.
– Hì hì, con quên mất nơi này là chỗ hẹn hò bí mật…
Nói đến đây tôi đột nhiên dừng lại, mẹ cũng ngừng cười, xấu hổ cúi đầu, tiếp tục đi về phía trước.
Tay mẹ bị tôi nắm, mẹ hơi vùng vằng như muốn hất ra, nhưng tôi bất chợt nắm chặt hơn, mẹ hơi run một chút, cuối cùng không nói gì, để mặc tôi nắm tay mẹ, hai người lại sóng vai lên đồi.
Không ai biết lúc này tim tôi đã đập nhanh như trống trận, thậm chí trên tay đã đổ mồ hôi, hay có chút run rẩy, từng chi tiết đều nói rõ lòng tôi đang kích động như thế nào.
Chẳng lẽ mẹ đã chấp nhận làm bạn gái của tôi?
Có một giây phút tôi nghĩ như vậy, nhưng rất nhanh, ý nghĩ ảo tưởng này bị tôi gạt bỏ. Hơn ai hết tôi thừa hiểu, đây là chuyện hoang đường, nếu thật dễ dàng như thế, thì mẹ đã không phải là mẹ rồi.
Chỉ là một nụ hôn, mà mẹ còn kéo cả tuần, nếu tôi không…
“Kiên quyết đòi nợ”, có lẽ mẹ đã cố tình quên rồi.
Bởi vì quá kích động, tôi lại không nhận ra, tay mẹ cũng hơi run, khuôn mặt thì đỏ bừng vì ngượng.
Cảm giác hồi hộp, còn có chút kích động cùng mong đợi kia, đã bao lâu rồi nàng không cảm nhận được?
Là lần đầu hẹn hò với người đàn ông bội bạc kia, hay lần đầu tiên nàng bởi vì hơi men, không kiềm chế được bản thân, cuối cùng lầm lỡ…
Nhưng có một chuyện nàng xác định, đó là loại cảm giác này, chỉ xuất hiện khi nàng và người kia còn chưa cưới, sau khi cưới, cảm giác đó đã không còn nữa…
Đi đến một nơi vắng, xung quanh không có ai, ánh lửa trại ở xa xa kia cũng trở nên mờ nhạt, tôi và mẹ cùng ngồi bên một gốc cây, nhìn xuống thị trấn sáng ngời bên dưới.
Mẹ muốn rút tay lại lần nữa, nhưng tôi vẫn nắm chặt, sau vài lần không được, cuối cùng mẹ chịu thua, chỉ lườm tôi một cái, rồi đưa mắt nhìn về phương xa. Tôi một tay nắm lấy bàn tay trắng nõn mịn màng của mẹ, tay còn lại thử thăm dò vuốt vuốt mu bàn tay, mẹ hơi run lên, bàn tay hơi siết chặt tay tôi.
Thấy mẹ không ngăn cản, tôi cứ thế vuốt vuốt, đồng thời nói chuyện để đánh lạc hướng.
– Quê mình phát triển nhanh quá mẹ nhỉ, lúc còn nhỏ, khu phía dưới chẳng có mấy cái nhà.
– Uhm, mẹ còn nhớ lúc nhỏ con hay trốn tới khu này hái quả dại, làm ông bà ngoại lo đến gọi cả xóm đi tìm. Mới đó mà đã gần mười năm rồi…
Thần sắc mẹ đầy vẻ hồi ức, không biết nghĩ đến chuyện gì, mà ánh mắt dần dần trở nên mờ mịt.
Thấy mẹ đột nhiên sững sờ nhìn về phía trước, tôi hỏi.
– Mẹ, mẹ nghĩ gì mà thất thần vậy?
Mẹ thu hồi ánh mắt, quay qua nhìn tôi, ánh nhìn này làm tôi có chút luống cuống. Bởi vì trong ánh mắt đó bao hàm rất nhiều cung bậc cảm xúc, có giây phút tôi cảm thấy mình thật tồi tệ, thậm chí ước gì thời gian quay trở lại, để những chuyện kia chưa từng xảy ra.
Nhưng rất nhanh, ý nghĩ muốn bảo vệ chăm sóc mẹ như một người đàn ông thực thụ lại bùng lên, che đậy tất cả những ý niệm khác.
Không, tôi nhất định phải thành người đàn ông của mẹ, chăm sóc yêu thương mẹ cả đời, để mẹ không còn chịu bất kỳ nỗi buồn nào nữa.
Như Tuyết nhìn con trai, vốn nàng còn mang theo chút hy vọng, muốn dùng ánh mắt tràn đầy tình mẫu tử đánh động con trai, để nó quay đầu, không còn những ý niệm bậy bạ kia nữa.
… Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: http://truyensextv68.com/hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/
Mới đầu thấy được vẻ day dứt của con trai, nàng còn vui mừng, nhưng chưa được bao lâu, tất cả đều bị vẻ kiên định thay thế, làm nàng chỉ có thể thở dài, cảm xúc phức tạp nói.
– Mẹ chỉ nghĩ, dù con lớn như thế nào, dù bao nhiêu năm trôi qua, con mãi mãi là đứa con trai mà mẹ yêu thương nhất, con nhớ không?
Tôi cũng nhìn mẹ, ánh mắt kiên định như không gì có thể lay chuyển, nhỏ giọng nói.
– Mẹ, mẹ còn nhớ con từng hứa với mẹ điều gì không? Là con nhất định sẽ không để mẹ bị ai làm tổn thương một lần nữa, con nhất định chăm sóc mẹ, ở bên mẹ cả đời… cũng để mẹ cam tâm tình nguyện làm bạn gái của con…
Ánh mắt Như Tuyết càng thêm mờ mịt, nàng nhớ đến cảnh mình bị người đàn ông tệ bạc kia đánh, là con trai liều mình thay nàng chịu cú đá trời giáng kia.
Nàng nhớ đến cái ngày kinh hoàng ấy, Quang Tuấn trốn trại, chỉ một chút… chỉ một chút nữa thôi, là nàng đã bị xâm hại.
Khi đó, người nàng nghĩ tới đầu tiên, mong chờ xuất hiện đầu tiên lại không phải người đàn ông tệ bạc kia, mà là con trai, thậm chí còn hét lên lời hứa của con trai với mình. Nàng nhớ mãi hình ảnh con trai phát điên đánh người, nhờ từng lời nói nó nói ra lúc đó, nhớ cái ôm ấm áp lại an toàn khi ở trong vòng tay kia…
Cũng nhớ rõ cái cảm giác động tình khi đó.
– Mẹ, con yêu mẹ, mãi mãi yêu mẹ…
Thân thể Như Tuyết run lên, giống như cam chịu, lại giống như buông xuôi tất cả, nàng nhắm mắt lại, khóe mắt chảy ra hai hàng thanh lệ.
Thân thể tôi run càng mạnh, đầu từ từ nhích tới, muốn hôn lên đôi môi đỏ thắm mê người kia.
Đột nhiên, từ hướng lửa trại ở xa xa, vang lên một tiếng hét lớn, còn có tiếng hô hoán sợ hãi.
Cả tôi và mẹ đều đồng thời giật mình, mẹ vội vàng đẩy tôi ra, khuôn mặt đỏ bừng như táo chín, đưa mắt nhìn về nơi lửa trại.
– Hình như bên kia xảy ra chuyện gì rồi?
Lòng tôi quả thật rất muốn chửi thề, nhưng cũng quay đầu qua nhìn, ánh mắt nhíu lại.
– Qua bên đó xem thử, lỡ có người cần giúp đỡ…
Thấy tôi im lặng, mẹ lại nhắc nhở, sau đó định đứng dậy…
Tôi vội vàng kéo mẹ xuống.
– Mẹ, mẹ ở đây chờ con, con qua xem thử có chuyện gì không, trời tối, bên đó lại không biết xảy ra chuyện gì, lỡ có nguy hiểm…
– Không được, một mình con qua đó mẹ càng lo…
– Không nhưng nhị gì cả, ngoan ngoãn ở đây chờ con, không được chạy lung tung đấy, con còn chưa kịp đòi nợ đâu.
Nói xong không chờ mẹ phản ứng, tôi véo mũi mẹ một cái, sau đó cười hì hì chạy đi.
Còn mẹ thì sững sờ tại chỗ, qua một lát mới như mất hồn đưa tay lên sờ mũi mình, sau đó khuôn mặt đỏ bừng, khẽ gắt một cái.
– Cái thằng nhỏ này, lại dám đùa giỡn mình như vậy, ngứa da sao… Qua một lúc, nghe được bên kia lại vang lên tiếng chửi bới, tiếng hét, lòng nàng càng lo lắng, không nhịn được đứng dậy chạy qua.
Bởi vì đi vội vàng, trời lại tối, không nhìn thấy đường, nên vấp phải một rễ cây, làm nàng ngã nhào xuống.
– Ôi…
Như Tuyết kêu lên đau đớn, vội vàng lấy điện thoại ra soi, thì thấy cổ chân bị trặc rồi…
Lại nói bên tôi, bởi vì tố chất thân thể tốt, mắt lại tinh, nên dù trên đồi ánh sáng lờ mờ, tôi vẫn có thể đi nhanh, chẳng mấy chốc đã tới khu vực lửa trại.
Chỉ thấy lúc này xung quanh đống lửa trại, đang có hai nhóm người đang giằng co, dưới đất còn nằm một thanh niên tầm 24…
25 tuổi, kính cận bị vỡ méo lệch, mũi chảy máu, ôm mặt kêu rên.
Rải rác còn có mấy chiếc điện thoại bị rơi, có cái vẫn đang trong chế độ quay phim, có cái thì màn hình bị vỡ, nhìn rất lộn xộn.
Xung quanh đã dựng vài lều du lịch, một nhóm sáu người, tính cả thanh niên đeo kính nằm dưới đất là hai nam bốn nữ, đều tầm 24 đến 25 tuổi, nhìn cách ăn mặc hẳn là khách đi cắm trại dã ngoại.
Nhóm còn lại là bốn thanh niên kiểu bụi đời, tuổi đều không lớn, chỉ tầm 18 – 20, đứa thì nhuộm tóc, đứa thì xăm mình, miệng hút thuốc, lời nói ngả ngớn, thậm chí còn động tay lôi kéo, trêu chọc bốn cô gái bên kia.
– Này cô em, đi chơi với tụi anh một chút không, bảo đảm bao phê…
– Tránh ra, đừng động vào tôi, tôi đã báo công an, mấy anh đừng có làm bậy.
– Xì, tụi bay giả ngây thơ con mẹ gì, rủ lên này cắm trại, chẳng phải là muốn chịch nhau ngoài trời, tìm cảm giác kích thích sao, giả vờ thanh cao cho ai xem?
– Đúng vậy, mấy em nhìn hai thằng kia ôm yếu như thế, còn không bằng theo anh, bảo đảm không dưới 30 phút…
– Ha ha ha…
Cả bốn thằng đều cười hô hố, nhất là khi ánh mắt nhìn về phía một cô gái đứng phía sau cùng, cả đám đều không nhịn được nuốt nước miếng, có xung động muốn làm liều, dù ở tù cũng đáng. Cô gái kia dáng người cao ráo, là cao nhất trong bốn bạn nữ, thậm chí còn nhỉnh hơn cả thanh niên bên cạnh, nhìn hẳn tầm 1m67, làn da trắng hồng, khuôn mặt mang nét đẹp đằm thắm nhẹ nhàng, ánh mắt vốn lung linh đầy vẻ trí thức, lúc này lại lo lắng sợ hãi, đang cố hất tay thanh niên xăm trổ ra, nước mắt đã chảy dài trên má.
Khi tôi tới, lần đầu bắt gặp ánh mắt kia, cũng không nhịn được sinh ra cảm giác đau lòng, muốn giang tay che chở.
– Con mẹ nó, tụi bay tính làm gì đó?
Nhìn thấy tên xăm trổ kia muốn giơ tay bóp ngực cô gái này, tôi vừa ngạc nhiên vừa tức giận.
Ngạc nhiên là vì bây giờ là thời đại nào rồi, lại còn dám có kẻ chơi trò lưu manh, muốn sàm sỡ người khác như thế này.
Còn tức giận, bất kỳ ai nhìn thấy cảnh như vậy mà không phẫn nộ?
Vì vậy tôi không chút do dự gầm lên, sau đó phi nhanh tới, tung một đạp vào bên hông của tên xăm trổ.
Tên này cũng khá to con, khuôn mặt bặm trợn, trên tay còn có mấy vết sẹo, nhìn là biết thường đánh nhau, nhưng bị tôi đá bất ngờ, đừng nói lúc này hắn chỉ lo sàm sỡ, dù có tập trung cũng chưa chắc đỡ được.
Vì vậy ở trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, tên xăm trổ này kêu lên một tiếng thảm thiết, ẩn ẩn còn nghe được tiếng xương gãy, thân thể bay ra xa hơn 1m, nằm lăn lộn trên đất không đứng dậy nổi.
Chuyện đánh đấm như thế này, trong võ đường thầy Trình đã dạy nhiều lần, một khi đánh với đối thủ có số lượng đông hơn, thì ra tay không được chần chờ, hơn nữa còn phải đánh chỗ hiểm, để đối thủ mất sức phản kháng.
Nếu không một khi bị đánh hội đồng, vậy thì dù có giỏi võ mấy cũng tiêu đời.
Vì vậy sau khi hạ gục tên xăm trổ, ba thanh niên còn lại vẫn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra, tôi đã thốc một cú đấm vào chấn thủy của tên tóc vàng bên cạnh.
– Hự…
Trong miệng hắn đang ngậm điếu thuốc, lúc này điếu thuốc cùng mật đắng hòa lẫn phun ra, mặt còn vàng hơn tóc, nằm gục xuống thở không ra hơi, ngay cả kêu rên cũng không nổi.
– Dm mày muốn chết… Lúc này hai tên còn lại đã hoàn hồn, một thằng trong đó rút dao bấm từ bên hông ra, chẳng có lề lối nào đâm tới.
Nhưng ở trong mắt người không học võ, cảnh này lại quá nguy hiểm.
Cô gái đẹp nhất kia kinh hãi hét lên.
– Cẩn thận…
Chỉ là còn chưa nói xong, tay của thằng này đã bị tôi khóa lại, vặn 180 độ, hơi kéo thân thể nó về phía trước, sau đó gối phải thúc mạnh lên khủy tay.
Rắc…
Xương trật khớp vặn vẹo, lộ rõ ràng ra ngoài.
– Á…
Tiếng hét thê lương này, nghe thôi đã khiến người rùng mình ớn lạnh, nói gì tới nhìn trực tiếp.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Hành trình khó khăn |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Đụ máy bay, Đụ mẹ ruột, Truyện loạn luân, Truyện sex cô giáo, Truyện sex ngoại tình |
| Tình trạng | Update Phần 66 |
| Ngày cập nhật | 23/01/2026 08:59 (GMT+7) |