Sàn xe được trải thảm lông dày êm ái, kết hợp với cửa sổ trời toàn phần – “panoramic roof” trên nóc tạo cho khoang hành khách ngập tràn ánh sáng tự nhiên, khi cần hoặc có thể lựa chọn đóng lại kín đáo chỉ bằng một nút bấm. Biệt lập với khoang tài xế được ngăn cách bằng màn che có thể thu vào, giúp tạo không gian riêng tư cho người ngồi phía sau.
Chiếc xe và cả người lái đã quá đỗi thân quen với Tiểu Nhi suốt bao năm. Đó là phương tiện đi lại duy nhất của cô và hắn, gắn bó đến mức từng góc nhỏ trong xe cũng mang theo dấu vết quen thuộc. Có lần cô bé ngạc nhiên khi phát hiện chiếc kẹp tóc vô tình để quên trên xe lúc xuống trường đầu tuần, vậy mà đến cuối tuần, khi chiếc taxi ấy lại tới đón, chiếc kẹp vẫn nằm nguyên chỗ cũ, không hề xê dịch. Như thể chiếc taxi này đã nhàn rỗi suốt cả thời gian qua, không có khách trên xe.
Người lái taxi là một người đàn ông châu Á trung niên, dáng cao ráo, phong thái điềm đạm và kín tiếng. Tiểu Nhi hiếm khi bắt gặp ông tháo cặp kính đen khỏi gương mặt, cũng như thấy ông rời bỏ tông màu đen chủ đạo trong những bộ com lê khác nhau, luôn được ông lựa chọn mỗi lần xuất hiện trước mặt hai người.
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, tiếng người lái xe hỏi một cách cung kính qua chiếc loa ẩn trong khoang sau.
– Cô cậu muốn đi đâu ạ?
Hắn chống tay lên bệ tì, điểm nhiên trả lời.
– Bác đưa chúng tôi tới Harrods.
Một tiếng “vâng” ngắn gọn đáp lại. Không hỏi thêm, không cần xác nhận, chiếc taxi chỉ khẽ đổi hướng, di chuyển mượt mà giữa những con phố quen thuộc.
Tiểu Nhi tựa lưng vào ghế, ánh mắt lướt qua ô cửa kính trong suốt. Cảnh vật bên ngoài chậm rãi trôi ngược về phía sau, cảm giác an tâm thân quen bao trùm xuất hiện khi ngồi trong chiếc xe này, cùng người lái xe ấy, như thể mọi thứ đều chỉ thuộc riêng một mình cô bé.
Chiếc xe rời Notting Hill chậm rãi từ tốn. Hai bên đường, những dãy nhà sơn màu pastel đặc trưng hiện ra dưới ánh nắng, những màu sắc đa dạng từ hồng phấn, xanh bạc hà, vàng kem… xếp đều đặn như được ai đó cẩn thận đặt cạnh nhau thành một khối rubic đầy màu sắc. Ban công nhỏ các tòa nhà treo lác đác vài chậu hoa, cửa sổ khép hờ, rèm mỏng lay nhẹ theo gió. Thỉnh thoảng, một quán cà phê góc phố lộ ra với bàn ghế gỗ đặt sát vỉa hè, mùi bánh nướng và cà phê nóng trên mặt bàn, nơi du khách đang thư thái thưởng thức. Đặc trưng của nét văn hóa xứ sở Anh Quốc.
Càng đi sâu vào trung tâm, sắc màu dịu dàng của Notting Hill dần nhường chỗ cho những gam trầm hơn. Đường phố rộng ra, dòng xe đông dần, nhịp sống cũng theo đó mà gấp gáp hơn. Những cửa hiệu thời trang với mặt kính cao rộng phản chiếu ánh nắng và dòng người qua lại, biển hiệu sang trọng treo cạnh nhau san sát. Người đi bộ ăn mặc chỉn chu, bước vội trên vỉa hè, tiếng giày da gõ nhẹ xuống mặt đá xen lẫn tiếng xe cộ đều đều.
Khi chiếc taxi lướt qua những hàng cây ven đường đã bắt đầu trụi lá theo mùa, Tiểu Nhi nhìn thấy các tòa nhà cổ kính bằng đá xám, đường nét trang nghiêm, đứng lặng lẽ giữa nhịp sống hiện đại. Không khí dường như cũng thay đổi, bớt lãng đãng, thêm phần sang trọng và quý phái.
Rồi Harrods hiện ra ở phía xa, đồ sộ và nổi bật. Mặt tiền phủ kín ánh vàng, những chi tiết kiến trúc cầu kỳ ánh lên như được dát vàng dưới bầu trời London sẫm màu. Dòng người tấp nập trước cửa, xe cộ nối đuôi nhau dừng đón khách, tất cả tạo nên một cảm giác phồn hoa rất riêng. Chiếc taxi chậm rãi giảm tốc, dừng lại trước sảnh.
Vừa khi chiếc taxi đỗ trước cửa chính trung tâm mua sắm Harrods, sự thay đổi diễn ra gần như tức thì. Những người bảo vệ mặc áo măng tô, đội mũ kepi đồng điệu với trang phục màu xanh nõn chuối đang đứng rải rác bỗng đồng loạt chú ý, ánh mắt thoáng sững lại trước khi chuyển sang vẻ nghiêm trang khác thường. Không cần trao đổi nhiều lời, họ nhanh chóng tách ra hành động.
Tấm biển cấm dừng quá năm phút còn đặt sát lề đường lập tức bị nhấc gọn sang một bên, động tác dứt khoát nhưng tuyệt đối không gây tiếng động thừa thãi. Một người bảo vệ bước nhanh ra hiệu cho các phương tiện phía sau giảm tốc, người còn lại đã kịp thời tiến đến sát cửa xe, đứng chờ sẵn với tư thế ngay ngắn. Cửa xe đã được một bảo vệ già mở ra, cúi người hạ thấp, giọng nói lễ độ:
… Chào quý khách…
Hắn bước xuống xe trước, dáng vẻ ung dung, bình thản như thể những cảnh tượng thế này đã quá quen thuộc với hắn từ lâu. Ngay sau đó, hắn quay lại, đưa tay ra một cách trịnh trọng, cử chỉ khoan thai và quý phái chẳng khác nào một quý ông đúng nghĩa, đón Tiểu Nhi bước xuống.
Tiểu Nhi thoáng đỏ mặt khi đặt tay mình vào tay hắn. Phong thái mang hơi hướng hoàng gia ấy hoàn toàn đối lập với vẻ lề mề, xuề xòa thường ngày của hắn, khiến cô không nhịn được bật cười, ngỡ rằng hắn đang cố tình làm trò cho vui.
Khi cả hai đã đứng hẳn trên nền đá, hắn khẽ cúi người, đưa tay sang một bên, hướng về phía sảnh lớn với dáng dấp y như một nhân viên lễ tân chuyên nghiệp. Giọng hắn nghiêm nghị mà vẫn giữ được nét tao nhã:
… Xin mời, tiểu thư…
Bác tài xế taxi cũng bước xuống, người bảo vệ già mở cửa xe lúc nãy thấy vậy, vội bước đến nhận chìa khóa xe bằng thái độ kính cẩn.
Một cái gật đầu nhẹ được trao đổi giữa hai người không lộ liễu. Chiếc taxi được dẫn đánh gọn sát bên lề, đỗ ngay chỗ hắn và Tiểu Nhi vừa xuống chỉ một hai bước chân. Nơi vị trí mà du khách đang đứng túm tụm xầm xì một đặc quyền cả cuộc đời nhiều người chưa từng gặp.
Những chiếc xe ô tô đằng sau đều bị chặn lại, bảo vệ trung tâm cúi người nói nhỏ, rất nhanh họ quay đầu rẽ ngược hướng khác. Không ai phàn nàn hay dám thắc mắc.
Trong chốc lát, khu vực trước cửa Harrods được dọn ra trống trải như thể chiếc taxi ấy chưa từng bị giới hạn bởi bất kỳ quy định nào. Chiếc xe lặng lẽ đỗ đó, nơi con đường luôn cấm đỗ xe hàng thập kỷ nay. Còn những người bảo vệ thì đã lui về vị trí, tiếp tục giữ ánh mắt bao quát xung quanh cẩn trọng, như thể khoảnh khắc vừa rồi chỉ là một nghi thức thầm lặng dành riêng cho hai vị khách vừa bước xuống.
Cánh cửa lớn của Harrods mở ra. Hắn và Tiểu Nhi bước vào, theo sau là bác tài xế taxi. Ánh sáng bên trong tràn ra, phủ lên hai người một lớp sắc vàng ấm áp. Người tiếp tân đứng ngay lối vào đã cúi đầu chào từ trước khi họ kịp bước qua ngưỡng cửa, ánh mắt kính cẩn nhưng tuyệt đối không lơ là xung quanh.
Tiểu Nhi bước vào trong, lòng bàn tay vẫn còn cảm nhận rõ ấm áp từ tay hắn. Rồi hắn buông tay cô ra đứng chếch nửa bước phía sau, như trả lại cho cô quyền tự do giữa không gian xa hoa ấy. Nhưng Tiểu Nhi biết rõ, chỉ cần cô quay đầu lại, hắn vẫn sẽ ở đó ung dung, bình thản, và quen thuộc đến lạ lùng, giữa một thế giới mà với cô, mọi thứ đều đang quá đỗi choáng ngợp trước mắt.
Bác Lương tài xế vẫn đeo kính râm bám sát theo sau cùng hai bảo vệ ngoài cổng. Tiểu Nhi vô thức quay đầu lại. Ánh mắt cô lướt qua ông ấy.
… Bác cũng vào cùng ạ… Cô bé buột miệng hỏi khẽ.
Bác Lương khẽ gật đầu, giọng nhẹ nhàng lịch thiệp.
… Tôi ở gần thôi, xin cô cứ tự nhiên.
Chỉ một câu nói ngắn ngủi, nhưng đủ để Tiểu Nhi không thắc mắc. Cô bé quay lại phía trước, ánh mắt mở to quan sát sảnh lớn trải dài, những quầy trưng bày lấp lánh ánh đèn, mùi hương sang trọng lan nhẹ trong không khí. Tiếng bước chân vang lên trên nền đá bóng loáng, hòa cùng tiếng thì thầm của khách mua sắm và âm thanh nhạc nền du dương.
Hắn vẫn đi phía sau cô bé nửa bước, không thúc giục, không dẫn dắt vội vàng, chỉ lặng lẽ hiện diện như một điểm tựa vô hình. Tiểu Nhi chợt nhận ra, giữa nơi xa hoa này, điều khiến cô bé an tâm nhất không phải ánh đèn hay những món đồ đắt giá mà là cảm giác quen thuộc ấy, âm thầm theo sát phía sau, đủ gần để cô bé không lạc lối.
Hai người một nam, một nữ ăn vận lịch sự hối hả chạy đến bên hắn. Tiểu Nhi mải nhìn khung cảnh sang trọng của trung tâm mua sắm, nên không biết đến sự xuất hiện của hai người nọ sau lưng.
Hắn thì thầm gì đó, người phụ nữ gật gật ra vẻ đã hiểu, tiến lên phía trước. Trong khi người nam nhân quay lại nói khẽ với hai bảo vệ. Họ nhanh chóng đi lên trước một cách khẩn trương.
Tiểu Nhi khẽ giật mình khi nhận ra bên cạnh đã có thêm người. Người phụ nữ đứng sát bên cô, nở một nụ cười lịch thiệp, giọng nói được hạ thấp vừa đủ để chỉ hai người nghe thấy.
Tiểu Nhi quay đầu nhìn hắn, ánh mắt mang theo ý dò hỏi. Hắn chỉ mỉm cười, khẽ gật đầu như một lời đồng ý. Thấy vậy, cô bé liền theo sự hướng dẫn của người phụ nữ kia, bước đi chậm rãi về phía trước.
Hắn quay sang nhìn bác Lương khẽ ra lắc đầu. Tức khắc chỉ thấy ông ta gật nhẹ rồi lặng lẽ rẽ sang hướng khác.
Đi được vài nhịp, Tiểu Nhi vội quay quay đầu nhìn lại. Phía sau, hắn vẫn ung dung bước tiếp, dáng vẻ thư thả bên cạnh người đàn ông mặc vest, khoảng cách không xa cũng không gần. Chỉ khi nhìn thấy cảnh ấy, cô bé mới thật sự yên tâm, tiếp tục đi theo người phụ nữ dẫn lối dẫn trước mặt.
Cả bốn người đi đến một cầu thang cuốn. Hai bên thành thang được ốp những mảng phù điêu màu vàng sa mạc, chạm khắc hình các vị thần Ai Cập cổ đại, ký tự tượng hình và hoa văn linh thiêng kéo dài bất tận theo nhịp chuyển động đi lên. Ánh đèn hắt từ phía dưới làm những đường nét ấy nổi lên rõ ràng, vừa uy nghi vừa huyền bí, như thể cả một nền văn minh cổ xưa đang lặng lẽ mở ra trước mắt.
Những bậc thang kim loại trượt đi êm ái giữa không gian phủ sắc vàng hoang sơ, phản chiếu ánh sáng lên trần và tường xung quanh. Mỗi bước di chuyển giống như đang tiến sâu hơn vào một hành lang thời gian, nơi sự xa hoa hiện đại của Harrods giao thoa với vẻ tráng lệ cổ kính của Ai Cập hàng nghìn năm trước. Tiếng vận hành của thang cuốn nhỏ đến mức gần như tan biến, nhường chỗ cho cảm giác trang nghiêm tĩnh mịch khó gọi thành lời.
Những bậc thang dẫn lối, tự động đưa lên sảnh tầng một, không còn đơn thuần là đi từ tầng này sang tầng khác. Ánh mắt khách tham quan như bị cuốn theo những hình chạm khắc nối tiếp nhau, những gương mặt thần Anubis bất động nhưng đầy quyền lực đưa ánh mắt từ trên cao nhìn xuống. Những biểu tượng cổ xưa mang hơi thở của sa mạc và kim tự tháp. Không gian xung quanh dường như chậm lại, khiến mỗi giây trôi qua đều mang màu sắc của một nghi lễ huyền bí.
Khi bước chân chạm lên tầng một, Tiểu Nhi thoáng ngẩn ngơ như vừa tiến vào một thế giới khác. Không gian trước mắt mở ra rực rỡ và choáng ngợp ánh đèn trắng xóa phản chiếu lên những mặt kính cao rộng, khiến mọi thứ trở nên lấp lánh đến mức cô bé phải chớp mắt một cái mới kịp thích nghi.
Hai bên là những cửa hiệu thời trang danh tiếng xếp nối nhau, mỗi mặt tiền như một sân khấu được dàn dựng công phu. Ma – nơ – canh khoác lên mình những bộ trang phục tinh xảo đứng lặng sau lớp kính trong suốt, đường cắt may sắc sảo, chất liệu mềm mại đến mức chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta muốn chạm vào.
Tiểu Nhi vốn không có khái niệm hay kiến thức sâu rộng về thời trang, nhưng việc sống và học tập trong ngôi trường nữ sinh danh giá bậc nhất West Heath cũng khiến cô bé ít nhiều nhận ra giá trị và danh tiếng của những bộ trang phục bày biện trước mắt.
Ở trường nội trú West Heath, cô bé từng thấy không ít bạn học ăn mặc chỉn chu, những buổi dạ tiệc nơi trang phục được nhắc đến như một thứ ngôn ngữ ngầm. Khi ấy, Tiểu Nhi chỉ đứng ngoài quan sát, thoáng nghe qua theo cảm giác nhiều hơn là để tâm đến chúng. Và lúc này, giữa Harrods cảm giác đó lại quay trở về rõ ràng hơn.
Sau một quãng đi dọc hành lang dài, Tiểu Nhi chợt nhận ra bầu không khí xung quanh có gì đó khác lạ. Những ánh mắt của người qua lại bắt đầu lộ rõ hướng về phía sau lưng cô bé, dừng lại lâu hơn mức bình thường. Có người khẽ nghiêng đầu thì thầm, có kẻ đưa tay chỉ trỏ rất nhanh rồi lại vội vàng thu về, như sợ bị bắt gặp.
Tiểu Nhi hơi nghiêng đầu, cuối cùng cũng quay nhìn về phía sau. Giữa dòng người ăn vận sang trọng, hắn vẫn điềm nhiên bước tới, dáng cao nổi bật, thần thái bình dị đến mức xuề xòa, quần short – áo phông. Trong khi người đàn ông mặc vest với logo của trung tâm Harrods hiện rõ nổi bật đi cạnh hắn, giữ khoảng cách vừa đủ, dù hai tay khúm núm kín đáo nhưng rõ ràng.
Trong khi điều quan trọng nhất tại Harrods là khách hàng khi bước vào phải tuân thủ quy tắc ăn mặc trang trọng, lịch sự. Tuyệt đối cấm mặc quần cộc, dép lê thì hôm nay, sự xuất hiện của hắn với dáng vẻ trái quy định giữa không gian tráng lệ ấy, lại khiến những ánh mắt tò mò không thể không dừng lại.
Vượt qua những ánh mắt soi mói dọc theo từng bước chân, cả bốn người cuối cùng dừng lại trước một cửa hàng nội y sang trọng. Mặt tiền cửa kính sáng lấp lánh, trưng bày những bộ đồ tinh xảo được sắp xếp như tác phẩm nghệ thuật, mỗi thứ đều toát lên sự xa hoa, quyến rũ nhưng đầy tinh tế.
Trước cửa đã có sẵn nhân viên chờ, còn bên trong cửa hàng vắng lặng, không một bóng khách nào. Người phụ nữ nhẹ nhàng đưa tay ra, lịch thiệp mời Tiểu Nhi bước vào. Cô bé chợt ngập ngừng quay đầu nhìn hắn, trong khi hắn vẫn ung dung bước đi, thái độ dửng dưng.
Bên ngoài, người đàn ông mặc vest giữ khoảng cách, đứng ý tứ từ xa cùng hai bảo vệ, ánh mắt hướng ra chỗ khác.
Hắn đút hai tay vào túi quần, đưa mắt ngắm nhìn từng món nội y trang hoàng trước mặt. Tiểu Nhi vẫn ngại ngùng không dám bước vào. Người phụ nữ dường như nhận ra ẩn ý, nhẹ nhàng nói nhỏ.
– Em cứ vào chọn đồ đi, để cậu ấy đi cùng em. Không sao đâu… Khách hàng nữ khi vào đây đều có nam giới đi cùng, đó là điều hết sức bình thường thôi.
Tiểu Nhi nghe vậy, lặng lẽ thở phào, đôi má vẫn ửng hồng, nhưng cảm giác e dè phần nào được xua tan, cô bé bước chậm vào trong, theo sát phía sau là những nhân viên cửa hàng. Người phụ nữ thì đứng lại ngoài cửa.
Tiểu Nhi bước từng bước nhỏ vào bên trong, ánh mắt không rời khỏi những bộ nội y trưng bày tinh xảo, đắt đỏ. Mỗi bộ đều mang một vẻ đẹp khác nhau.
Hắn và cô bé mỗi người một góc hoàn toàn đối lập. Tiểu Nhi thì chốc chốc liếc nhìn hắn, trong khi hắn lại thản nhiên quan sát từng món đồ với sự tỉ mỉ, kỹ càng, như đang lựa chọn cho chính mình.
Chợt hắn quay sang, hồn nhiên hỏi oang oang.
– Tiểu Nhi, size ngực em bao nhiêu?
Tiểu Nhi giật mình, mặt lập tức đỏ bừng. Cô quay sang nhìn nhân viên đứng bên cạnh, rồi lúng túng cúi đầu, không dám đáp lời.
Người phụ nữ nhanh nhẹn bước tới, nghiêng người nói khẽ, như thì thầm với cô bé. Tiểu Nhi khẽ gật đầu, theo sát cô ta bước vào phòng thay đồ, vẫn còn nét ngượng ngùng. Hắn đứng lại, ngẩn ngơ, ánh mắt nhìn theo mà không khỏi thắc mắc trước thái độ rụt rè bất thường của cô bé lúc này.
Một lúc sau, Tiểu Nhi cùng người phụ nữ bước ra khỏi phòng thay đồ. Khuôn mặt cô bé vẫn đỏ bừng, mắt chỉ dám len lén liếc nhìn hắn. Người phụ nữ dẫn đường đi thẳng đến bên nhân viên, nói vài lời nhỏ, ngay lập tức họ tỏa ra khắp các gian hàng, kiểm tra từng mẫu một cách cẩn thận.
Những bộ áo bra được mang xuống để đối chiếu size. Có những mẫu vừa vặn hoàn hảo, trong khi một số phải được lấy từ kho dự trữ. Từng chi tiết được xem xét kỹ lưỡng, từng màu sắc, chất liệu, đường cắt, tất cả đều phải phù hợp, như thể chuẩn bị cho một lựa chọn vừa chính xác vừa hoàn hảo nhất dành cho Tiểu Nhi.
Sau khi đã chọn lựa đúng size, nhân viên cửa hàng xếp gọn gàng các mẫu nội y trước mặt cho Tiểu Nhi lựa chọn. Cô bé cẩn thận lật xem mác áo. Rồi lại xếp sang bên cạnh. Vài lần như thế hắn bỗng bực mình, gắt nhẹ.
– Em cứ mang vào thử hết cả đi. Đừng nhìn mỗi tem nhãn như thế…
Tiểu Nhi giật mình, thấy hắn có vẻ khó chịu, cô bé vội thanh minh.
– Ở đây chỉ cho thử 1 – 2 chiếc một lần thôi ạ… quy định là thế.
Hắn quay ngoắt nhìn sang người phụ nữ cùng nhân viên, ánh mắt có vẻ khó chịu. Người phụ nữ vội đến bên Tiểu Nhi, cười trấn an. Trong khi các nhân viên bán hàng thì mặt mũi tái nhợt.
… Em cứ mang vào thử hết một lượt đi ạ! Còn vài gian hàng nữa đang chờ em tham quan. Hơn nữa, đây là sản phẩm tri ân khách hàng may mắn, đồng giá 10 bảng tất cả, nên đừng bận tâm đến giá trên mác ạ.
Hắn bước đến bên, cầm lên tất cả, kéo tay cô bé đi nhanh về phía phòng thử đồ. Tiểu Nhi tá hoảng phản xạ la lên.
– Không… sao lại vào đó?
Hắn đứng sững lại, nhìn Tiểu Nhi một cách khó hiểu. Tiểu Nhi cúi gằm mặt… Hắn nghiêm giọng hỏi lại.
– Em bảo anh đừng vào đó á…
Tiểu Nhi không đáp, tim đập dồn dập vì bối rối trước thái độ có phần gay gắt của hắn. Cô chỉ biết cúi đầu, bàn tay vẫn bị hắn nắm chặt, không dám cựa quậy.
Hắn nhíu mày, hướng ra phía người phụ nữ vẫy tay có ý gọi lại. Cô ta nhăn mặt tự chỉ tay vào mình như muốn xác nhận, rồi vội xua tay, nói nhanh.
… Vậy em cứ thử đồ đi nhé. Chị sang gian hàng bên kia để sắp xếp, tiện chờ em.
Xong cô ta ngoắc tay ra hiệu cho mấy cô nhân viên ra ngoài cùng mình.
Nhanh chân chạy tót đi không ngoái lại nhìn. Cánh cửa kính ngay lập tức đóng lại. Tấm bảng hiệu “Closed” được xoay ngược ra phía ngoài.
Hắn ngửa bàn tay Tiểu Nhi ra, đặt hết đống áo Bra lên tay cô, cánh tay bé nhỏ của cô bé không cầm sao hết, rơi cả xuống sàn. Hắn thờ ơ không đoái hoài bước đi thẳng. Tiếng Tiểu Nhi thảng thốt vang lên, nhỏ nhẹ chỉ đủ mình hắn nghe thấy.
– Chồng…
Ngay sau đó, tay còn lại của cô vội vã níu lấy hắn, kéo mạnh về phía phòng thay đồ.
Hắn giữ nguyên vẻ mặt lạnh băng, mặc cho cô gái nhỏ bé của mình kéo đi. Vừa bước vào phòng thay đồ, hắn liền thả người ngồi phịch xuống ghế sofa, dáng vẻ hờ hững đến vô tâm. Tiểu Nhi cẩn thận đặt toàn bộ những chiếc áo đang ôm trong tay xuống chiếc bàn phủ lông mềm mại, sang trọng nằm giữa căn phòng kín đáo.
Xong xuôi, cô bé lại vội vã chạy ra ngoài nhặt nốt những chiếc áo đã rơi lúc trước, mang tất cả trở vào. Khi cánh cửa khép lại phía sau, Tiểu Nhi không quên xoay khóa, tách hẳn không gian riêng tư ấy khỏi thế giới ồn ào bên ngoài.
Tiểu Nhi thản nhiên cởi bỏ hai khuya chiếc quần yếm. Lập tức không còn dây đỡ an toàn, rơi nhanh xuống sàn. Để lộ đôi chân dài thẳng tắp cùng chiếc quần chíp trắng tinh khôi, ôm trọn vòng eo mới hình thành.
Chiếc áo sơ mi lần lượt từng chiếc cúc được bung ra, Một chiếc áo bra trắng khác Tiểu Nhi mặc ở nhà đang lấp ló. Tiểu Nhi vắt nhẹ chiếc áo sơ mi lên thành ghế. Cô chọn lấy một cái áo Lace Orchid Bandeau Bra ướm trước ngực nhìn qua gương rồi đứng bên hắn, ngập ngừng hỏi lí nhí.
– Chồng… vợ mặc cái này hợp không?
Hắn không nhìn, thản nhiên gật đầu không ý kiến. Tiểu Nhi biết hắn đang giận, cô bé thở dài lựa cái khác lên, đứng sát mặt hắn hỏi tiếp.
– Còn… cái này thì sao ạ?
Hắn mân mê nhìn ngón tay, không thèm ngước lên, thờ ơ đáp.
– Được…
Cô đặt chiếc áo vừa cầm xuống bàn, đứng lặng một lúc rồi lại cúi gằm mặt, hai tay xoa xoa ngập ngừng.
– Chồng… đã nhìn đâu mà biết được hay không.
Hắn chẳng buồn trả lời, đứng dậy một cách lạnh lùng, toan bước ra cửa. Tiểu Nhi hoảng hốt giữ tay hắn lại.
– Chồng… vợ xin lỗi…
Tiểu Nhi ôm chầm lấy hắn, hôn túi bụi lên cổ hắn, miệng thống thiết thanh minh.
… Lúc nãy… không phải vợ có ý đuổi chồng đâu. Chỉ là… chồng từng nói không muốn để mọi người biết chuyện của chúng ta. Khi thấy chồng vào cùng vợ trong phòng thay đồ, vợ sợ… sợ người ta sẽ để ý, sẽ biết mất…
Cô nói đến đó thì chậm lại, trán khẽ tựa vào ngực hắn, mắt rưng rưng đỏ hoe. Hai tay cô ôm lấy hắn thật chặt…
– Hơn nữa vợ sợ… mình nhỡ mồm xưng hô vợ chồng theo phản xạ. Đến lúc đó sẽ không biết mọi người nghĩ thế nào. Nên vợ đành kìm nén không dám mở miệng.
Tiểu Nhi cắn môi, nước mắt lăn dài xuống má. Vai cô bé run run, vòng tay càng siết chặt hơn. Hắn vẫn lặng thinh, rồi từ từ đi về phía ghế sofa, mang theo cả Tiểu Nhi vẫn đang ôm hắn bên người. Hắn ngồi xuống ghế, Tiểu Nhi trèo lên ngồi hẳn lên đùi hắn. Cô ôm đầu hắn vào lòng, nói trong nức nở…
– Chồng… Vợ biết lỗi rồi…
Sống mũi hắn dính chặt vào lớp lót mềm mềm của chiếc áo Tiểu Nhi, khiến hắn khó thở. Hắn quay mặt sang ngang, làm Tiểu Nhi tưởng hắn vẫn giận. Cô bé giữ mặt hắn quay lại. Rồi hôn hắn trọn vẹn. Lưỡi cô cố gắng lách hàm răng hắn để tìm vào bên trong.
Hấn giờ giống như đang bị một cô bé cưỡng hôn một cách công khai. Hắn ú ớ, nước miếng của Tiểu Nhi chảy đầy khoang miệng hắn. Hông cô bé không biết vô tình hay hữu ý lại di di bên dưới đũng quần hắn một cách đầy khêu gợi.
Miệng Tiểu Nhi thơm tho, hắn vẫn cố mím môi không chịu để cô chiếm tiện nghi. Nhất quyết không hé răng. Tiểu Nhi mãi không chạm được vào môi hắn, cô bé rời môi ra, nhìn hắn chau mày. Nước mắt đã cạn khô từ lúc nào.
– Chồng há miệng ra nhanh. Không vợ cắn cho phát đấy.
Hắn mím chặt môi, lúc lắc cái đầu, hành động y như đứa trẻ cố chấp. Tiểu Nhi thấy thế cũng bật cười không kìm lòng được. Cô bé lại dùng miệng cuốn lấy môi hắn. Tiếng hắn rên lên ư ử bất lực, bàn tay buông thõng dần đưa lên xoa nhẹ bờ eo Tiểu Nhi.
Tiếu Nhi chợt nhổm lên nhìn vội xuống dưới. Đũng quần hắn bắt đầu hư hỏng cộm lên thấy rõ. Tiểu Nhi nghĩ tới cảnh hắn lại chuyển bị nổi máu dê, liền đề phòng bước nhanh xuống dưới thảm sàn.
Thế nhưng trái lại hắn chỉ ngồi im không động đậy. Tiểu Nhi có chút hụt hẫng, cô bé thở dài. Rồi lặng lẽ cởi nhanh chiếc áo lót của mình. Hắn cũng chẳng bận tâm tới cơ thể chỉ còn mỗi chiếc quần chíp của Tiểu Nhi, ánh mắt hắn nhìn ngó ra khoảng không nào đó.
Tiểu Nhi cắm cúi thử rất nhanh… Hối hả như lo hết giờ. Hắn chợt đứng dậy hướng ra cửa. Không nhìn cô lấy một lần, thản nhiên nói.
– Em cứ từ từ mà thử, không ai dám giục em đâu. Kể cả em có ngủ ở đây đến tối cũng được. Khi em đã vào đây thì đố ai dám bước vào nữa đấy.
Tiểu Nhi hốt hoảng chạy lao ra, lần nữa cô bé lại muốn giữ hắn lại. Bầu ngực cô bé khẽ rung rinh theo từng bước chân hấp tấp. Tiểu Nhi đến sát bên hắn, ôm lấy hắn từ phía sau. Ép chặt gương mặt mình vào lưng hắn. Giọng thủ thỉ van xin.
– Chồng ơi… đừng đi mà. Ở lại với đi, lựa áo cho vợ được không? Vợ sợ không chọn vừa ý chồng lắm.
Hắn vẫn lặng thinh, không đáp. Tiểu Nhi càng lo lắng hắn giận chưa nguôi. Cô bé không biết làm sao để hắn dịu lại. Nhớ lại lúc hắn cứng đầu chịu trận lúc nãy, bàn tay cô nhóc lại lần mò ra phía trước. Quả đúng hắn vẫn đang bức bối chưa được giải tỏa. Ngón tay Tiểu Nhi lại xoay tròn, vuốt nhẹ. Hắn rốt cuộc cũng phải ngửa cổ nấc lên một tiếng.
Tiểu Nhi như nắm được thóp hắn, bàn tay chuyển động nhanh hơn. Cô vừa xóc vừa xoa, thân thể mảnh mai yếu ớt vậy mà cũng kéo được hắn lùi về đến chiếc ghế sofa một cách nhẹ nhàng. Hắn ngoan ngoãn như con mèo nhỏ bị rút đuôi, bất lực để mặc cô bé mười ba tuổi sai khiến.
Cô bước lên phía trước, đẩy hẳn ngồi phịch xuống ghế. Nhìn khuôn mặt hắn đang nhắm nghiền đờ đẫn, Tiểu Nhi thích thú vô cùng. Cô nhoài lên hôn khắp khuôn mặt hắn, bất giác đôi môi hắn cũng cam chịu phải hé mở đầy nhục dục bộc phát.
Hắn ngửa cổ nuốt ừng ực từng dòng nước từ khóe miệng cô bé truyền sang, trong khi hai bàn tay của Tiểu Nhi cuống quýt cởi cúc khóa quần short của hắn thật nhanh. Hắn mê muội không còn cảm nhận được xung quanh là đâu nữa, chỉ biết tự mình cũng gấp gáp lột luôn chiếc quần phụ họa với Tiểu Nhi.
Trong căn phòng thử đồ năm sao tại Trung tâm Harrods sang trọng bậc nhất London, một người thanh niên tuổi trạc hai mươi ba cùng với cô bé tuổi teen mới lớn, đang vội vã lột bỏ y phục cho nhau. Hơi thở đầy dâm dục tràn ngập bầu không gian chốn phồn hoa xa xỉ. Chiếc quần của hắn đã nằm một góc, trong khi chiếc áo lót thiếu nữ dậy thì cũng lăn lóc trên sàn nhà.
Tiểu Nhi bên trên trần trụi đang chậm rãi quỳ xuống, hắn ngồi ngửa cổ dựa hẳn vào thành ghế sofa đón nhận những kích thích vuốt ve từ bàn tay cô bé đã không còn ngây thơ, trong trắng. Dưới chân hắn là một người phụ nữ đầy hoang dại theo bản năng của một cô gái đã được nếm trái cấm. Tiểu Nhi nhìn chiếc dương vật của hắn đang rỉ ra những dịch nhờn nơi lỗ sáo. Cô bé ngập ngừng ngước lên nhìn hắn một chút ửng hồng. Rồi hít một hơi lấy hết dũng khí, Tiểu Nhi đưa nhè nhẹ đầu lưỡi mình chạm vào. Tiếng hắn rên lên đầy sung sướng, dường như càng cổ vũ cho Tiểu Nhi có thêm can đảm. Há miệng ngậm sâu dương vật hắn. Một tiếng la thất thanh. Hắn nhăn nhó bấu mạnh tay xuống mặt da sofa.
– Ối… răng của vợ… Đau quá…
Tiểu Nhi giật mình cuống quýt, cô bé đưa vội tay lên bịt miệng hắn. Nét mặt sợ hãi nhìn ngay ra cửa.
– Chồng ơi… ngoài kia vẫn có nhân viên đấy! Nhỏ tiếng thôi…
Hắn thở hắt ra một hơi. Mặt mũi phừng phừng đầy hoả diệm, bế thốc cô nằm lên chiếc ghế sofa rộng rãi. Hai mắt hắn đỏ ngầu đầy ham muốn. Chiếc quần chíp bị hắn thô bạo lột ra không thương tiếc. Tiểu Nhi hãi hùng toan giữ tay hắn, nhưng chiếc lưỡi của hắn đã trám vội vào âm hộ cô bé. Mút sạch dâm thuỷ đang ướt nhẹp nơi cửa mình Tiểu Nhi. Chiếc quần dễ dàng tuột khỏi đôi chân dài.
Một tiếng kêu sảng khoái từ đôi môi xinh xắn của cô bé vang lên. Hắn đặt cô nằm nghiêng, gác hẳn một chân lên ghế, vục mặt vào húp xùm xụp hột thịt nhỏ của Tiểu Nhi đang săn cứng. Tiểu Nhi nằm tráo đầu đuôi với hắn, dương vật hắn hùng dũng đang ở rất gần trước mặt cô như mời gọi. Tiểu Nhi mắt mờ đi, hai tay như người mất hồn, ấn nhẹ bờ mông hắn lại gần phía mình. Khúc thịt to lớn của hắn bỗng nằm trọn trong khoang miệng cô. Chiếc lưỡi không ngừng làm theo cảm nhận bên dưới cửa mình của Tiểu Nhi, y hệt hắn đang làm với cô.
Hắn gẩy lên hột le, cô cũng gẩy nhẹ đầu sáo của hắn. Hắn xoay tròn mồng đốc – Tiểu Nhi cũng xoay tròn đầu rùa.
Những tiếng chùn chụt, hơi thở nhồm nhoàm vang lên đều đặn. Tiểu Nhi không cần kỹ năng, không cần kinh nghiệm. Cô mút dương vật hắn một cách bản năng, đầy tự nhiên của người phụ nữ. Hắn cũng điên cuồng không kém, chiếc lưỡi hắn di chuyển khắp mọi nơi, chọc sâu cả vào lỗ bướm, ngoáy mạnh mẽ như muốn thay cho dương vật mình muốn được đút vào.
Bàn tay hắn bóp mạnh cặp mông Tiểu Nhi, cô bé không thấy đau đớn, trái lại càng phấn khích hơn. Miệng ú ớ kêu la trong khi đang lấp đầy chiếc xúc xích khổng lồ. Hắn như phát cuồng, nhấp nhấp vào miệng Tiêu Nhi như đang địt vào âm hộ cô bé. Tiểu Nhi nhíu mày bởi kích thước khổng lồ cùng chiều dài quá khổ của hắn đâm sâu vào cuống họng nhỏ nhắn. Cô bé cố dùng tay để chặn bụng hắn lại, nhằm ngăn cản những cú thọc như búa bổ vào mồm mình. Nước dãi của cô bé chảy không ngừng trào ra khóe môi.
Hắn sướng, đê mê… đầy kích thích. Lưỡi hắn quét sâu xuống bên dưới, chạm cả vào lỗ hậu môn của Tiểu Nhi. Hắn ngoáy mạnh vào trong, không quan tâm sự sạch sẽ vốn có của bản thân. Tiểu Nhi lúng túng, vội vã nhả vội dương vật hắn ra, hú lên một tiếng man dại. Cô bé không còn lý trí để biết mình đang ở đâu, hay quan tâm có ai xung quanh mình nữa không. Chỉ biết bản năng kêu gào thảm thiết.
– Úi… chồng ơi… chồng làm gì vợ thế?
Hắn thọc sâu, ngoáy nhanh, tay bóp mông Tiểu Nhi chặt hơn, đẩy sát vào miệng mình có thể nhất. Tiểu Nhi nhăn nhó rên rỉ, nước mắt trào ra vì sung sướng, bàn tay cô không còn sức để giữ eo hắn, trong khi hắn vẫn nhấp nhổm chỉ muốn chọc sâu dương vật của mình vào miệng Tiểu Nhi.
Tiểu Nhi lúc này chìm trong cơn giày vò dữ dội, những kích thích như cơn lũ tràn bờ liên tục dâng lên, cuộn xoáy trong tâm trí cô. Ánh mắt trở nên lạc thần, mơ hồ dõi theo cảnh vật xung quanh, tựa như kẻ đang say nắng đến mất phương hướng. Giữa không gian công cộng ấy, cảm giác lén lút, vụng trộm bao trùm lấy cả hai, và trớ trêu thay, chính ý nghĩ đó lại càng khiến khoái cảm trong cô bé lan tỏa mạnh mẽ nhiều hơn.
Tiểu Nhi ngập chìm trong cực lạc, đôi môi há hốc như kẻ ngây dại không còn lý trí. Hậu môn cô bé được hắn chăm sóc no đủ, nhưng sâu thẳm nơi nào đó cô vẫn thấy thiếu thốn, trống vắng. Bản năng giống cái trong cô bé mười ba trỗi dậy. Cô dùng sức tàn cuối cùng, nhoài lên khỏi chiếc đệm. Hắn ngỡ ngàng nhìn cô, tưởng mình khiến cô đau đớn. Hắn hỏi vội vã.
– Chồng… làm vợ đau à?
Tiểu Nhi mặt đỏ như gấc, lắc đầu không trả lời. Cô bé nghiến răng lật hắn nằm ngửa ra. Nhưng sức lực không đủ. Cô đành thều thào van xin, bày tỏ mong muốn.
– Chồng ơi… cho dương vật của chồng vào bướm vợ đi… vợ thèm quá, vợ muốn quá…
Hắn hốt hoảng, co rúm người lại theo phản xạ. Lắc đầu từ chối…
– Đừng vợ ơi… vợ sẽ đau đấy, của chồng to lắm, không vào được đâu.
Tiểu Nhi lúc này như lên cơn điên dại, lưỡi cô đã lè hẳn ra theo hơi thở bị kìm nén. Mắt cô đã mờ đi, không còn quan tâm lời hắn nói nghĩa là gì nữa. Cô chỉ biết bản năng cầm lấy khúc thịt trước mặt, nhoài lên muốn ngồi vào đó, để nó chọc thật sâu, lấp đầy khoảng trống cô bé đang phải chịu đựng.
Hắn lấy tay che kín bộ hạ của mình, hãi hùng trước sự dâm dục của Tiểu Nhi đang nổi lên. Hắn vẫn không ngừng ngăn cản cô bằng mọi cách.
– Vợ ơi… để về nhà đi, chỗ này người ta sắp vào đấy…
Tiểu Nhi lắc đầu tỏ ý mặc kệ… Cô lấy hết hơi sức chốt hạ với hắn một câu, khiến hắn xám ngoét mặt mày.
– Chồng làm vợ đến mức này, chồng không đút vào là vợ tự dùng tay kích thích đấy. Tất cả là tại chồng… làm vợ hư hỏng quá rồi.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Em gái nuôi loli |
| Tác giả | Tiểu Thiên |
| Thể loại | Truyện sex ngắn |
| Phân loại | Truyện Loli, Truyện sex phá trinh |
| Tình trạng | Update Phần 6 |
| Ngày cập nhật | 15/01/2026 05:46 (GMT+7) |