Truyện sex ở trang web truyensextv99.net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Trang web truyensextv68.com là trang web dự phòng của website truyensextv99.net, truyện ở đây update muộn hơn so với truyensextv99.net tầm một ngày.

Truyện sex » Truyện sex ngắn » Thiên thần của tôi không thể có thai » Phần 5

Thiên thần của tôi không thể có thai


Update Phần 5

Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv99.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!

Phần 5

10: 00 AM.

Khu căn hộ cao cấp Thủ Thiêm. Quyên đứng đợi ở sảnh căn Penthouse mẫu tầng 25. Hôm nay cô mặc đúng chuẩn một nữ sale bất động sản chuyên nghiệp: Áo sơ mi lụa màu be mỏng tang, cài kín cổ nhưng lại bó sát, hằn rõ viền áo lót ren đen bên trong. Chân váy bút chì màu đen ôm chặt lấy vòng 3 và đùi, xẻ tà nhẹ phía sau, kết hợp với tất da chân siêu mỏng màu khói.

Nhìn bề ngoài, cô thanh lịch, sang trọng. Nhưng chỉ cô mới biết, bên dưới lớp chân váy chật chội kia, cô không hề mặc quần lót. Đó là thói quen mới một sự chuẩn bị sẵn sàng cho những giao dịch “phi truyền thống”, tay nắm chặt chiếc điện thoại. Màn hình vừa hiện lên tin nhắn của Sang:

“Thành nó vừa gọi anh, giọng hoảng lắm. Bọn giang hồ cho hạn chót là cuối tuần này. Em liệu mà làm việc với lão Hưng. Lão này không dễ ăn đâu, nó thích hành hạ người khác. Đừng để nó chán mà bỏ đi, không là chồng em xong đời đấy.”

Quyên hít sâu, cố nén cơn buồn nôn do lo lắng. Cô không đến đây để bán thân. Cô đến với hy vọng mong manh rằng kỹ năng sale của mình có thể thuyết phục được vị đại gia này xuống tiền một cách nhanh nhất. Cô vẫn muốn giữ lại chút tự trọng cuối cùng trước mặt chồng. Thang máy mở cửa. Ông Hưng bước ra. Đúng như lời đồn, Hưng là một trọc phú bất động sản mới nổi từ những đợt sốt đất nền. Người gã thấp đậm, bụng phệ bia rượu căng tròn sau lớp áo polo hàng hiệu Burberry… Mắt gã híp lại, đeo đồng hồ Rolex vàng chóe, toát lên vẻ kệch cỡm và hợm hĩnh. Quyên cúi đầu chào, nở nụ cười công nghiệp nhưng ánh mắt lại lúng liếng:

“Chào anh Hưng. Em là Quyên, sale phụ trách căn này. Cảm ơn anh đã…”

Hưng phẩy tay cắt ngang, không thèm nhìn mặt cô, đi thẳng vào trong nhà:

“Vào việc đi. Tôi không có nhiều thời gian nghe văn.”

Hưng đi lại trong căn Penthouse rộng lớn, chê bai đủ thứ với giọng điệu khinh khỉnh. Hắn cố tình tạo ra không khí căng thẳng, ngột ngạt.

“Cái view này cũng thường. Trần hơi thấp. Mà cái sàn gỗ này…”

Hắn dừng lại, di di mũi giày da dính đầy bụi đất từ công trình nào đó lên mặt sàn gỗ bóng loáng.

“Dễ bẩn bỏ mẹ. Mới đi có tí mà đã dơ hầy thế này.”

Quyên đi theo sau, cố gắng giữ nụ cười chuyên nghiệp:

“Dạ, sàn này là gỗ sồi nhập khẩu, có lớp phủ chống bám bụi đấy anh. Nếu anh không thích thì bên em có thể hỗ trợ thay đổi…”

Hưng quay lại, nhìn Quyên từ đầu đến chân với ánh mắt soi mói, đánh giá như nhìn một món hàng ế ẩm.

“Tôi không cần thay sàn. Chỉ cần người lau sàn.”

Hắn ngồi phịch xuống bộ sofa đắt tiền, gác đôi giày bẩn lên bàn trà đá Marble, hất hàm về phía vệt bụi bẩn hắn vừa cố tình tạo ra dưới sàn:

“Em Quyên này. Khách hàng là thượng đế đúng không? Thượng đế lỡ làm bẩn sàn rồi. Mau lau đi.”

Quyên sững người. Cô nhìn Hưng, rồi nhìn vết bẩn.

“Dạ… để em gọi tạp vụ lên ngay ạ.”

“Đã bảo không có thời gian. Có tý bẩn em không làm cho nhanh được à?”

Hưng gằn giọng.

“Hay là sale cao cấp, bán nhà chục tỷ nên không phải làm mấy việc tay chân này? Thế thì về. Mất thời gian.”

Hắn làm đứng dậy định bỏ đi. Quyên thắt lại. Hình ảnh Thành bị bọn giang hồ đe dọa hiện lên. Cô không thể để hắn đi.

“Anh… anh chờ chút. Em lau ngay.”

Quyên cắn chặt môi, từ từ khuỵu gối xuống. Trong bộ váy công sở bó sát, cô phải quỳ hẳn hai đầu gối xuống sàn. Cô không có khăn, đành phải rút trong túi xách ra mấy tờ khăn giấy ướt, bò đến chỗ vết bẩn. Hưng ngồi trên ghế, nhịp đùi thích thú nhìn người phụ nữ xinh đẹp, ăn mặc sang trọng đang quỳ gối dưới chân mình, hì hục lau vết giày bẩn của hắn. Tư thế bò khiến chiếc váy của Quyên co lên, lộ ra bắp chân thon thả sau lớp tất da mỏng.

“Chà chà…”

Hưng rít một hơi thuốc lá, nhả khói về phía Quyên.

“Nhìn cái dáng này cũng chuyên nghiệp đấy. Chắc ở nhà cũng hay phải quỳ gối nhỉ?”

Quyên cúi gằm mặt, nước mắt chỉ chực trào ra vì nhục nhã, nhưng cô vẫn cố lau cho sạch.

“Xong… xong rồi thưa anh Hưng.”

Hưng đứng dậy, đi vòng quanh Quyên khi cô vẫn đang quỳ dưới đất. Hắn dùng mũi giày, nâng nhẹ cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Mặt mũi cũng xinh xắn đấy. Nhưng mà trông cứng nhắc quá, không có tí ‘lửa’ nào cả.”

Hắn tặc lưỡi, tỏ vẻ chán nản.

“Căn này tôi thấy chưa ưng lắm. Để về suy nghĩ thêm.”

Quyên hoảng hốt, vội vàng đứng dậy, nắm lấy tay áo hắn:

“Anh Hưng, anh suy nghĩ giúp em. Dự án này đang có chiết khấu tốt nhất tuần này. Nếu anh chốt sớm…”

Hưng gạt tay cô ra, cười khẩy:

“Chiết khấu tiền bạc tôi không quan tâm. Tôi đâu thiếu tiền mà quan tâm đến cái khác.”

Hắn ghé sát tai Quyên, thì thầm, giọng nói sặc mùi dục vọng và đe dọa:

“Thằng Sang nó bảo cưng ‘nhiệt tình’ lắm mà. Sao hôm nay em thấy nhạt thế? Muốn anh đây xuống tiền cọc 20 tỷ ngay trong tuần này thì phải cho tao thấy mày có gì đặc biệt chứ.”

Quyên run rẩy:

“Anh… anh muốn gì ạ?”

Hưng rút trong túi ra một tấm danh thiếp, nhét vào khe ngực áo sơ mi của Quyên. Bàn tay thô bạo của hắn cố tình chạm mạnh vào bầu ngực cô qua lớp áo mỏng. Khiến Quyết giật mình lùi nhẹ lại 1 nhịp…

“Tối mai. 21 giờ. Tại đây. Em dắt anh xem nhà buổi tối có đẹp lung linh không nhé.”

Quyên báo căn hộ không cho khách xem trễ nên nếu muốn phải cho bảo vệ đi theo cùng. Hưng nhìn chằm chằm Quyên nói:

“Anh thích đến xem một mình em giống vầy. Không ồn ào nếu không thì thôi!”

Hưng quay người bỏ đi ra sảnh, Quyên chạy theo sau cố nói:

“Anh Hưng em sẽ… tìm cách cho anh với em đi riêng lên đây tối mai ạ”

Hưng cười nhẹ rồi nói nhỏ:

“Em mặc đồ giống hôm nay nhé mà hôm nay nút áo cài hơi nhiều.”

Hắn vỗ vỗ vào má Quyên hai cái nhẹ, nhưng đầy tính sỉ nhục:

“Nhớ đấy. Đừng làm anh thất vọng. Anh không thích chờ đợi đâu.”

Hưng bỏ đi xuống cùng hai gã vệ sĩ, để lại Quyên đứng một mình giữa căn Penthouse rộng lớn. Cô rút tấm danh thiếp từ ngực ra, tay run lẩy bẩy. Cô biết, tối mai không phải là một buổi bán hàng. Đó là một buổi hiến tế. Và cô chính là vật tế.

Buổi chiều…

Quyên gọi điện cho Sang, giọng vẫn còn run sau dư âm của sự sỉ nhục ngày hôm nay.

“Sang ơi… hôm qua thất bại rồi. Lão Hưng không vừa đâu. Lão bắt em… làm cái đó nhưng vẫn chưa chịu ký. Em sợ không kịp cứu Thành mất.”

Đầu dây bên kia, Sang im lặng một lúc, rồi tiếng hắn vang lên, nhẹ nhàng và thực tế:

“Anh biết. Anh vừa hỏi con bé nhân viên cũng từng bị lão Hưng ‘chơi’ nát rồi trả lại đây. Nó bảo lão này bị chai sạn cảm xúc rồi. Mấy trò e thẹn, phục vụ kiểu công nghiệp lão không hứng đâu. Lão thích loại đàn bà nhìn thì sang trọng, chính chuyên nhưng bên trong phải cực kỳ dâm dật, phải chủ động hư hỏng thì lão mới phê.”

Sang gằn giọng:

“Quyên, nghe anh. Đêm nay là cơ hội cuối. Quên cái sĩ diện đi. Đêm nay em phải là một con người cao cấp nhất, đắt giá nhất để lão Hưng thèm khát mà xuống tiền. Em làm được không?”

Hình ảnh Thành đang bị chủ nợ dí dao vào cổ hiện lên. Quyên cắn chặt môi đến bật máu:

“Em… em làm được.”

Buổi chiều cô về sớm hơn và Quyên nhắn tin cho Thành:

“Chồng ơi, tối nay công ty tổ chức tiệc mừng công dự án mới trên rooftop bar. Em phải đi tiếp mấy sếp tổng nên về khuya nhé. Chồng ngủ trước đi, đừng chờ em.”

Thành không nghi ngờ gì, chỉ dặn dò vợ uống ít thôi. Quyên bắt đầu chuẩn bị “vũ khí”. Cô chọn chiếc áo sơ mi lụa tơ tằm màu đen mỏng nhất mà cô có loại vải gần như xuyên thấu dưới ánh đèn mạnh. Một chiếc chân váy bút chì đen xẻ tà cao đến tận bẹn. Và bên trong, là bộ nội y “chiến đấu” mà cô mới mua theo gợi ý của Sang. Một set đồ ren lưới màu đen, với áo ngực cúp ngang khoe trọn bầu ngực, quần lót dây có phần lưới xuyên thấu phía trước và khoét rỗng hoàn toàn phần mông phía sau. Kèm theo đó là đai eo kẹp tất và đôi tất lưới đen gợi dục. Cô khoác bên ngoài một chiếc áo trench coat (áo khoác dáng dài) màu be kín đáo, thắt đai gọn gàng, che đậy toàn bộ sự bạo của mình bên trong.

20: 30. Sảnh tòa nhà. Vì văn phòng không cho Quyên mượn thẻ vào căn hộ nên đã đóng cửa, không ai cho mượn chìa khóa Penthouse giờ này. Quyên thử tiến đến chỗ bác bảo vệ già đang trực đêm. Cô dúi vào tay bác tờ 500 ngàn, kèm theo ánh mắt khẩn khoản:

“Bác ơi, cháu có khách VIP đòi xem nhà gấp bây giờ. Khách này quan trọng lắm, chốt được là cứu cả mạng của cháu. Bác cho cháu mượn chìa khóa 45 phút thôi. Cháu hứa, xong việc bán căn hộ này thành công cháu biếu bác 10 triệu uống cà phê.”

Sức nặng của đồng tiền và vẻ mặt xinh đẹp, tội nghiệp của Quyên khiến bác bảo vệ mủi lòng (và tham lam). Ông ta đưa chìa khóa cho cô:

“Nhanh nhé cô cho cô luôn 60 phút đấy. Đừng để ban quản lý biết. Chúc cô thành công nhé.”

21: 00 PM. Đợi một lúc thì Hưng chạy xe xuống hầm rồi liếc mắt nhìn bác bảo vệ đang mở cổng, xe dừng. Hắn bước xuống con G63 trắng tinh, Quyên nhìn chiếc xe rồi khen lấy lòng hắn ta.

Cả hai đi vào sảnh và vào thang máy, Quyên đứng im không nói gì còn lão thì dựa uởn ẹo trong thang máy nhìn ngó cơ thể Quyên và chề mỏ kiểu nhàm chán. Cửa thang máy mở ra tầng Penthouse tối om. Hưng bước ra, vẫn vẻ mặt khinh khỉnh, hơi mùi rượu sau bữa tối. Quyên đi ra trước. Cô vẫn mặc chiếc áo khoác dài kín đáo, chỉ lộ ra đôi giày cao gót.

“Anh Hưng, đến rồi ạ vào thôi anh hen, em tin buổi tối nay sẽ thuyết phục anh hơn sáng hôm qua.”

Hưng hừ mũi:

“Vào việc đi. Tối om thế này xem cái gì? Bật điện lên.”

Quyên mỉm cười bí hiểm, giọng nói lả lướt khác hẳn hôm qua:

“Anh chờ em 30 giây nhé. Để em… chuẩn bị ánh sáng cho anh ngắm kỹ hơn.”

Cô lùi lại phía sau, đứng ngay dưới hệ thống đèn chùm pha lê ở giữa phòng khách. Hưng đứng trong bóng tối, nheo mắt nhìn cô.

“Tách.”

Quyên bấm công tắc điện.

Ánh sáng vàng rực rỡ từ đèn chùm dội xuống. Cùng lúc đó, Quyên cởi đai áo khoác, để chiếc áo trượt khỏi vai, rớt xuống sàn. Hưng sững sờ. Hắn há hốc mồm, điếu xì gà suýt rơi khỏi miệng. Trước mặt hắn không còn là cô sale khúm núm hôm qua. Quyên đứng đó, đầy khiêu khích. Chiếc áo sơ mi lụa đen mỏng tang không cài một nút nào, phanh ra hai bên, phơi bày trọn vẹn bộ nội y ren lưới màu đen cực kỳ khiêu dâm bên trong. Bầu ngực căng tròn bị ép trong chiếc áo lót cúp ngực, khe ngực sâu hun hút đập vào mắt Hưng. Chiếc váy xẻ tà cao đến mức chỉ cần cô nhúc nhích nhẹ là lộ ra phần đùi đeo tất lưới và dây kẹp tất đầy kích thích.

“Thế nào anh Hưng? Ánh sáng này… đã đủ để anh ngắm “nhà” chưa?”

Quyên hỏi, tay vuốt nhẹ dọc theo đường cong cơ thể mình. Hưng nuốt nước bọt ừng ực. Hắn là kẻ lõi đời, nhưng sự thay đổi ngoạn mục từ “gái ngoan” sang “điếm sang” của Quyên khiến hắn bất ngờ và hứng thú tột độ.

“Được. Khá lắm. Quyên làm anh bất ngờ đấy.”

Hưng tiến lại gần, đưa tay định sờ vào ngực Quyên. Nhưng Quyên lùi lại một bước, uyển chuyển tránh né. Cô biết, nếu cho hắn quá dễ dàng, hắn sẽ nhanh chán.

“Ấy, từ từ đã anh. Mình đi xem nhà đã chứ. Để em giới thiệu cho anh những điểm đặc biệt của căn Penthouse này… theo cách riêng của em.”

Quyên bắt đầu dẫn Hưng đi một vòng. Cô đi trước, cố tình đánh hông thật mạnh. Đường xẻ tà váy liên tục mở ra khép vào, để lộ cặp chân dài và phần mông được bó chặt trong chiếc quần lót khoét hậu. Hưng đi sau, mắt dán chặt vào cái mông đang mời gọi đó. Hắn thèm khát, muốn lao vào ngay, nhưng sự tò mò về “trò chơi” của Quyên giữ chân hắn lại. Hắn muốn xem con mồi này còn giở được trò gì. Họ đi qua phòng khách, ra ban công, vào phòng bếp. Ở mỗi nơi, Quyên đều dùng giọng điệu chuyên nghiệp để giới thiệu, nhưng cơ thể cô lại uốn éo, tạo dáng những tư thế gợi dục nhất, cọ xát ngực vào các món đồ nội thất đắt tiền để khiêu khích Hưng. Nhưng Hưng vẫn chỉ đứng nhìn, cười khẩy, không vồ vập. Hắn đang thưởng thức sự tuyệt vọng được che đậy bằng vẻ lẳng lơ của cô. Quyên nhận ra Hưng vẫn đang vờn mình. Thời gian 20 phút trôi qua. Cô không thể chờ đợi thêm nữa. Cô cần một cú nổ để đánh sập lý trí của gã trọc phú này.

Cô dừng lại trước khu vực Bếp đảo đá Marble trắng.

“Anh Hưng, anh thấy không? Mặt đá này rất lạnh, rất cứng… nhưng lại rất hợp để làm những món nóng bỏng.”

Vừa nói, Quyên vừa từ từ đưa tay lên vai. Cô cởi bỏ chiếc áo sơ mi lụa đen, ném nó xuống sàn. Giờ đây, phần thân trên của cô chỉ còn lại chiếc áo lót ren đen quyến rũ. Cô ưỡn ngực về phía Hưng, hai tay chống lên bàn đá lạnh, mông cong lên. Hưng hít một hơi sâu, bước tới gần hơn. Quyên lại di chuyển. Cô dẫn hắn vào Phòng làm việc.

“Ở đây, anh có thể ký những hợp đồng triệu đô. Nhưng để ký được… thì đối tác phải biết ‘mở’ lòng.”

Cô đứng dựa vào chiếc bàn làm việc gỗ sồi, tay đưa xuống hông.

“Roẹt.”

Cô kéo khóa chiếc chân váy bút chì, để nó rơi tuột xuống chân. Hưng gần như nín thở. Trước mắt hắn là Quyên trong bộ dạng kích dục nhất: Chỉ còn lại set nội y đen với đai kẹp tất và tất lưới. Đặc biệt, khi cô quay lưng lại, chiếc quần lót khoét rỗng phía sau phơi bày trọn vẹn bờ mông trắng ngần, không có gì che chắn.

Hưng không chịu nổi nữa. Hắn gầm lên, lao tới túm lấy eo Quyên. Quyên biết cá đã cắn câu. Nhưng cô vẫn chưa cho hắn thỏa mãn ngay. Cô vùng nhẹ ra, chạy về phía bộ ghế sofa da bò tót giữa phòng khách… nơi hôm qua hắn đã bắt cô lau sàn. Cô leo lên ghế, nằm ngửa ra, tạo dáng mời gọi nhất. Hai chân đeo tất lưới dang rộng, để lộ vùng tam giác mật chỉ được che đậy mờ mờ qua lớp lưới mỏng phía trước của chiếc quần lót.

“Anh Hưng… đến đây đi. Hãy kiểm tra chất lượng của bộ sofa này… và của em.”

Hưng lao tới như một con thú đói. Hắn không cởi quần áo mình, chỉ vội vàng kéo khóa quần, lôi “cây hàng” đang cương cứng cực độ ra. Hắn nhảy lên ghế, đè nghiến lấy Quyên. Hắn không hôn môi, mà cúi xuống cắn mạnh vào cổ, vào ngực Quyên qua lớp áo ren. Tay hắn thô bạo vạch ngang phần lưới mỏng ở đũng quần lót của cô.

“Phập!”

Hắn phun nước bọt xuống lồn cô rồi cho cặc chây chét nước bọt và thúc một cú thật mạnh, lút cán vào bên trong Quyên mà không cần dạo đầu.

“Á…”

Quyên hét lên vì đau và vì sự xâm nhập đột ngột. Cảm giác bị lấp đầy bởi gã đàn ông quyền lực này vừa đáng sợ vừa mang lại khoái cảm kỳ lạ của sự sa ngã. Hưng bắt đầu dập liên hồi. Hắn nắm lấy hai bầu ngực của Quyên, nhào nặn như muốn bóp nát chúng. Chiếc ghế sofa da đắt tiền kêu cọt kẹt dưới sức nặng và sự cuồng nhiệt của hai cơ thể.

Trong cơn mê loạn của khoái cảm và đau đớn, Quyên vẫn nhớ nhiệm vụ của mình. Cô bám chặt lấy vai Hưng, thở hổn hển vào tai hắn, bắt đầu bài “quảng cáo” điên rồ nhất đời mình:

“Ư… ư… Anh thấy không… cái ghế này… êm không anh… Á… Da bò thật đấy… độ đàn hồi tốt lắm… chịu lực tốt lắm… ư… giống như em vậy…”

Hưng nghe cô vừa rên rỉ vừa bán hàng, hắn càng hưng phấn tợn. Hắn tát nhẹ vào má cô:

“Con đĩ này! Mồm mép giỏi lắm! Bán hàng kiểu này thì bố thằng nào chịu nổi!”

Hắn thúc mạnh hơn, sâu hơn. Quyên cong người lên, đầu óc quay cuồng. Cô biết thời khắc quyết định đã đến. Cô quàng chân kẹp chặt lấy hông Hưng, thì thầm lời mời gọi chí mạng:

“Sướng không anh… Mua căn này đi anh… Bắn vào đi anh… Bắn vào Lồn em đi anh… đụ mạnh đi anh ơi…”

“Đ. M, mày định bẫy bố mày à?”

Hưng gầm lên, và ngay trước khi dòng tinh dịch nóng hổi phóng ra, hắn thô bạo rút phắt “cây hàng” đang căng cứng ra khỏi cơ thể Quyên.

“Phụt… phụt… phụt…”

Dòng chất lỏng trắng đục bắn ra mạnh mẽ. Không phải vào bên trong, mà bắn tung tóe lên bụng dưới phẳng lì, lên chiếc quần lót ren lưới và vương vãi lên cả bộ sofa da bò tót đắt tiền. Quyên hụt hẫng, nằm thở dốc, nhìn đống “sản phẩm” nhầy nhụa dính trên da thịt mình. Cô ngước mắt nhìn Hưng, hoang mang:

“Anh Hưng… sao anh không… em đã bảo em an toàn mà…”

Hưng đứng dậy, vừa thở hổn hển vừa kéo quần lên, nhếch mép cười khinh bỉ thay đổi giọng mày tao vồi Quyên:

“An toàn cái con cặc. Bố mày lăn lộn bao năm nay, đo tin con nào hết. Lỡ mày gài tao có bầu rồi tống tiền, hay quay ra báo công an bảo tao hiếp dâm thì sao? Tao đo ngu.”

Hắn nhìn Quyên đang nằm tênh hênh trong bộ dạng tơi tả, nhơ nhuốc nhưng đầy khêu gợi. Hắn biết mình đã nắm được thóp cô ta.

“Mày muốn tao ký hợp đồng mua cái nhà 35 tỷ này chứ gì? Được thôi. Nhưng cái giá đêm nay chưa đủ.”

Hưng rút một điếu thuốc, châm lửa, phả khói vào mặt Quyên:

“35 Tỷ đéo phải lá mít. Tao bỏ tiền ra, tao phải được cái gì xứng đáng hơn một lần ‘chịch’ vội vàng thế này chứ.”

Quyên ngồi dậy, co ro, cố lấy tay che đi phần ngực đang phập phồng:

“Ý anh là sao…”

Hưng gạt tàn thuốc xuống sàn, giọng lạnh lùng ra điều kiện:

“Tao sẽ mua căn này. Nhưng với một điều kiện: Mày là ‘quà tặng kèm’ không thời hạn. Bất cứ khi nào tao đến căn Penthouse này, mày phải có mặt để phục vụ tao. Không lý do, không từ chối. Tao muốn đụ mày lúc nào, ở đâu trong cái nhà này là quyền của tao. Cho đến khi nào tao chán thì thôi.”

Quyên chết lặng. Đây không phải là bán một lần, đây là bán mình làm nô lệ tình dục dài hạn.

“Nhưng… nhưng em còn có chồng… em không thể lúc nào cũng…”

“Thế thì miệng mày không biết nói xạo à?”

Hưng cắt ngang, quay lưng hút thuốc.

“Tao không ép. Mày tự chọn.”

Hình ảnh Thành tuyệt vọng hiện lên. Quyên không còn đường lui. Cô cắn răng, nước mắt ứa ra:

“Được… em đồng ý. Anh ký đi… em sẽ làm theo ý anh.”

Hưng quay lại, cười đắc thắng:

“Mồm nói không có giá trị. Anh cần bằng chứng. Một cái bảo hiểm để đảm bảo em không trở mặt.”

Hưng rút chiếc điện thoại đời mới nhất ra, bật chế độ quay video, đèn flash sáng rực. Hắn chĩa thẳng camera vào Quyên.

“Nằm xuống. Ngửa ra. Dang rộng chân tay ra cho tao.”

Hắn ra lệnh. Quyên lúng túng khi thấy hắn cầm đt và quay video cô do dự rồi cũng phải ngoan ngoãn nằm ngửa ra trên ghế sofa. Bộ nội y sexy, dây kẹp tất lả lơi, và đặc biệt là những vệt tinh dịch của Hưng vẫn còn dính bết trên bụng và ngực cô, phản chiếu ánh đèn flash loang lổ. Một cảnh tượng vừa diễm lệ vừa nhục nhã tận cùng. Hưng tiến lại gần, dí sát camera vào mặt Quyên, rồi lia xuống cơ thể cô, thu trọn hiện trường của cuộc đụ nhau vừa rồi. Hắn móc “cây hàng” vẫn còn bán cương cứng, dính tinh trùng ở đầu khấc ra ngoài.

“Bây giờ, mày vừa bú và vệ sinh cặc cho tao, vừa nhìn vào camera và nói rõ thỏa thuận của chúng ta. Nói sai một từ, tao hủy kèo.”

Hắn ấn đầu dương vật vào miệng Quyên. Quyên há miệng, ngậm lấy nó. Mùi vị tanh nồng của tinh trùng hắn và nước nhờn cuộc giao hợp vừa rồi xộc vào mũi cô.

“Bắt đầu nói!”

Hưng ra lệnh. Quyên vừa ngậm thứ đó trong miệng, vừa ngước đôi mắt ầng ậc nước nhìn vào ống kính vô hồn. Giọng cô nghẹn ngào, méo mó vì vướng víu, nhưng vẫn phải nói rõ từng từ:

“Ưm… ọc… Tôi là… Quyên… Sale bất động sản… Hôm nay… tôi tự nguyện quan hệ với anh Hưng… ưm… để đổi lấy việc anh Hưng mua căn hộ 35 tỷ này ưm… ưm…”

Hưng thúc nhẹ vào họng cô, nhắc nhở:

“Tiếp đi. Phần quan trọng nhất đâu?”

Quyên nuốt khan, nước mắt chảy dài xuống:

“Và tôi cam kết… ọc… kể từ hôm nay… tôi sẽ là người phục vụ tình dục riêng cho anh Hưng… bất cứ khi nào anh ấy yêu cầu tại căn nhà này… cho đến khi anh ấy chán… Đây là… ọc… sự tự nguyện hoàn toàn… để đổi lấy hợp đồng…”

“Tốt. Bú mạnh vào. Chốt hợp đồng đi con đĩ.”

Hưng cười khoái trá, tay cầm điện thoại quay cận cảnh cái miệng nhỏ nhắn của Quyên đang lên xuống phục vụ hắn, trong khi hắn nắm tóc cô giật nhẹ theo nhịp. Sau khoảng 5 phút hành hạ Quyên trước ống kính để lưu lại bằng chứng nhục nhã nhất, Hưng xuất tinh lần 2 rồi mới chịu rút ra. Hắn tắt video, lưu lại cẩn thận vào thư mục ẩn.

Hắn kéo quần lên, vỗ vỗ vào má Quyên nhào bóp cái mỏ vừa làm vệ sinh con cặc cho hắn:

“Ngoan lắm. Video này tao giữ. Mày mà lệch sóng là cả cái Sài Gòn này biết mày là loại gì, chồng mày cũng đo sống nổi đâu. Mai mang hợp đồng qua bên tao ký và chuyển cọc.”

Hưng bỏ đi, để lại Quyên nằm trơ trọi trên chiếc ghế sofa đắt tiền, giữa đống hỗn độn của thể xác và nhân phẩm. Cô đã cứu được chồng, nhưng cái giá phải trả là bán linh hồn mình cho quỷ dữ, với một bản án chung thân làm nô lệ tình dục cho kẻ nắm giữ đoạn video định mệnh đó. Hưng đã đi khỏi. Căn Penthouse rộng lớn trở lại sự im lặng chết chóc. Quyên ngồi dậy trên chiếc ghế sofa da bò tót đắt tiền. Cô nhìn xuống vệt tinh dịch loang lỗ đang khô dần trên lớp da nâu, bên cạnh là chiếc quần lót ren lưới bị kéo dãn. Cô không khóc nữa. Nước mắt dường như đã cạn kiệt trong lúc bị Hưng ép quay đoạn video nhục nhã kia. Giờ đây, trong cô chỉ còn lại sự trống rỗng và một sự tỉnh táo đến lạnh người. Cô đứng dậy, bước vào nhà vệ sinh. Cô dùng khăn giấy ướt lau qua loa những vết bẩn trên đùi và bụng. Chiếc quần lót bị dãn thun không thể mặc lại được nữa, cô vo tròn nó lại, nhét sâu vào đáy thùng rác. Cô mặc lại chiếc chân váy bút chì, bên trong hoàn toàn trống trơn. Cô khoác chiếc áo trench coat màu be dài trùm qua gối, thắt đai chặt lại như một lớp áo giáp che đậy sự nhơ nhuốc bên trong. Cô soi gương, vuốt lại mái tóc rối bời, tô lại chút son đỏ để che đi đôi môi hơi sưng vì phải phục vụ Hưng quá lâu. Trong gương không còn là người vợ tần tảo lo cho chồng nữa. Đó là gương mặt của một kẻ vừa bán linh hồn để đổi lấy sự tồn tại.

Quyên bấm thang máy xuống sảnh. Đã gần 11 giờ đêm. Bác bảo vệ già đang gà gật ở quầy trực, thấy Quyên đi ra thì giật mình tỉnh dậy, ánh mắt dò xét xen lẫn tò mò khi thấy cô đi xuống một mình sau gần 2 tiếng đồng hồ. Quyên bước tới, khuôn mặt lạnh tanh không cảm xúc. Cô đặt chiếc thẻ từ chìa khóa lên bàn.

“Xong việc rồi bác. Cảm ơn bác đã hỗ trợ.”

Cô rút trong ví ra một xấp tiền polymer mệnh giá 500 ngàn… đủ 10 triệu như đã hứa. Cô đặt nó lên bàn, đè chiếc thẻ từ lên trên.

Mắt bác bảo vệ sáng rực lên. Ông ta vồ lấy xấp tiền, đếm vội, miệng cười toe toét lộ hàm răng ám khói thuốc:

“Ái chà, cô uy tín quá. Chắc là khách chốt rồi hả cô? Lần sau có vụ gì ‘ngon’ thế này cứ ới bác nhé, bác kín tiếng lắm.”

Quyên nhìn nụ cười tham lam của lão già, cảm thấy buồn nôn nhưng trên mặt chỉ nhếch một nụ cười khinh bỉ:

“Vâng. Chắc chắn sẽ còn nhiều dịp phiền bác.”

Cô quay lưng bước nhanh ra cửa, bắt một chiếc taxi đêm để về nhà. 12: 00 AM. Quyên mở cửa căn hộ của hai vợ chồng. Phòng khách tối om, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ tivi đang bật kênh bóng đá nhưng không có tiếng. Mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi. Thành nằm co quắp trên ghế sofa, vẫn mặc nguyên bộ đồ công sở nhăn nhúm từ sáng. Dưới sàn là vài lon bia rỗng lăn lóc. Anh đã ngủ say, tiếng ngáy khe khẽ vang lên, trên mặt vẫn còn hằn nét lo âu, mệt mỏi vì nợ nần.

Quyên đứng đó, nhìn người chồng mà mình vừa hy sinh tất cả để cứu. Trước đây, cô sẽ thấy thương xót, sẽ chạy lại đắp chăn, pha nước giải rượu cho anh. Nhưng đêm nay, cô chỉ đứng nhìn. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng: Sự thương hại pha lẫn một chút coi thường.

“Anh ngủ ngon thế này… là nhờ em vừa phải quỳ gối bú liếm cho thằng khác đấy, Thành ạ.”

Quyên nghĩ thầm, một nụ cười chua chát nở trên môi.

Cô không đánh thức anh. Cô lẳng lặng đi vào phòng ngủ, đóng cửa lại. Thế giới của cô và Thành từ đêm nay đã chính thức tách làm đôi, dù vẫn sống chung một mái nhà.

Quyên vào phòng tắm, khóa trái cửa. Cô không tắm ngay mà ngồi xuống bồn cầu, rút điện thoại ra gọi cho Sang. Chuông reo hai hồi, Sang bắt máy ngay lập tức, giọng tỉnh táo như đang chờ sẵn:

“Alo, sao rồi em? Về đến nhà chưa?”

Giọng Quyên bình thản đến mức chính cô cũng ngạc nhiên:

“Em về rồi. Thành đang say ngủ ngoài sofa.”

“Tốt. Thế… lão Hưng thế nào? Chốt chưa?”

Sang hỏi, giọng điệu nôn nóng của một kẻ môi giới chờ chia phần.

“Chốt rồi. 35 tỷ. Mai lão sẽ cho kế toán làm thủ tục chuyển cọc.”

Quyên trả lời ngắn gọn.

“Tuyệt vời! Em giỏi lắm Quyên ơi. Anh biết em làm được mà. Thế… lão có làm khó dễ gì không?”

Quyên im lặng vài giây, nhớ lại đoạn video nhục nhã kia. Cô biết mình không thể giấu Sang, hắn là đồng minh duy nhất của cô trong vũng bùn này.

“Hơn cả khó dễ, Sang ạ. Lão bắt em làm đủ trò… Và lão quay lại video rồi.”

Đầu dây bên kia Sang khựng lại một chút, rồi chửi thề khe khẽ:

“Đ. M, thằng cáo già. Nó quay video em đang làm gì?”

“Video em đang ngậm hàng lão trong mồm, và tự miệng nói ra cam kết sẽ làm nô lệ tình dục cho lão bất cứ khi nào lão muốn ở căn Penthouse đó, để đổi lấy hợp đồng.”

Giọng Quyên lạnh băng.

“Em chính thức bán mình rồi, Sang.”

Sang thở hắt ra, nhưng rồi giọng hắn nhanh chóng trở lại vẻ thực dụng tàn nhẫn:

“Thôi được rồi. Đã lỡ phóng lao thì phải theo lao. Nó nắm đằng chuôi thì mình phải chịu. Ít nhất thì Thành cũng được cứu, và em cũng có hoa hồng khủng. Giờ em tắm rửa nghỉ ngơi đi. Sáng mai anh sẽ qua đón em sớm, chúng ta đến công ty lão Hưng để ký hợp đồng và lấy tiền cọc. Nhớ ăn mặc cho đẹp vào, giờ em là ‘hàng’ của lão rồi đấy.”

Quyên cúp máy. Cô đứng dậy, nhìn mình trong gương phòng tắm. Cô bắt đầu cởi bỏ lớp áo khoác, rồi đến chiếc áo sơ mi lụa nhàu nhĩ. Cô đứng trần trụi dưới ánh đèn, nhìn những vết bầm tím mờ mờ trên ngực và đùi do Hưng để lại. Cô mở vòi hoa sen. Nước nóng xối xả vào người. Cô bắt đầu kỳ cọ, mạnh bạo như muốn lột đi lớp da vừa bị vấy bẩn, chuẩn bị cho ngày mai – ngày cô chính thức bước vào thế giới của những kẻ săn mồi với tư cách là một món hàng đắt giá.

Sang ném chiếc điện thoại sang một bên gối sau khi cúp máy với Quyên. Màn hình tắt ngấm, trả lại căn phòng ngủ cao cấp ở Thảo Điền thứ ánh sáng mờ ảo của đèn ngủ đầu giường. Hắn thở hắt ra một hơi, đầu óc vẫn đang quay cuồng với thông tin vừa nhận được. Quyên đã sập bẫy hoàn toàn. Lão Hưng cáo già hơn hắn tưởng, không chỉ chơi một lần mà còn trói buộc Quyên bằng một cái “hợp đồng nô lệ” có ghi hình.

“Khốn kiếp thật, nhưng mà… kích thích vãi.”

Sang nghĩ thầm, một nụ cười nửa miệng nhếch lên trong bóng tối. Hắn nhìn xuống phía dưới chân mình. Một cô gái trẻ là một em sinh viên sugar baby hắn nuôi để giải khuây đang quỳ. Cô nàng mặc một chiếc váy ngủ lụa satin màu đỏ rượu, hai dây mảnh trễ xuống vai, phơi bày tấm lưng trần trắng nõn. Cô ta đang chúi đầu vào háng Sang, cần mẫn phục vụ. Từ góc nhìn của Sang, hắn chỉ thấy mái tóc dài xõa tung và cái mông tròn lẳn đang chổng cao về phía mặt hắn, lắc lư nhè nhẹ theo nhịp đầu lên xuống.

“Chụt… chụt… ọe…”

Tiếng bú mút ướt át và thi thoảng tiếng nôn khan khe khẽ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Cô gái đang cố gắng nuốt trọn lấy dương vật đang cương cứng của Sang vào sâu trong họng.

Sang nằm ngửa, một tay gác sau đầu, tay kia hắn không để yên. Bàn tay thô ráp luồn xuống dưới cái váy ngủ lụa mỏng manh, chạm vào vùng giữa hai đùi cô gái. Cô ta không mặc quần lót.

Hắn thọc hai ngón tay vào “cô bé” đang ướt sũng của cô nàng. Hắn ngoáy mạnh, thô bạo như đang khuấy một ly cà phê. Cô gái rên lên ư ử trong họng, vừa bị nghẹn ở trên, vừa bị kích thích ở dưới, khiến cái mông càng cong lên cao hơn, cọ vào mặt Sang. Trong khi thân xác đang được chăm sóc bởi một người đàn bà khác, đầu óc Sang lại chỉ nghĩ về Quyên. Hắn hình dung ra cảnh tượng mà Quyên vừa kể: Cô vợ kiêu sa của bạn thân hắn, quỳ gối trong căn hộ triệu đô, miệng ngậm đồ chơi của lão già Hưng, mắt nhìn vào camera và tự nhận mình là nô lệ tình dục.

Ý nghĩ đó khiến máu trong người Sang sôi lên. Dương vật trong miệng cô gái bên dưới giật nảy một cái, cứng hơn bao giờ hết.

“Cái video đó…”

Sang lẩm bẩm.

Hắn biết giá trị của đoạn video đó. Nó không chỉ là bằng chứng để Hưng khống chế Quyên. Nó là một quả bom nguyên tử. Nếu nó lọt ra ngoài, Thành sẽ mất mặt, Quyên sẽ thân bại danh liệt, và lão Hưng cũng sẽ gặp rắc rối lớn với pháp luật và truyền thông. Trong đầu Sang bắt đầu hình thành những kịch bản. Hắn không muốn cứu Quyên khỏi tay Hưng ít nhất là chưa phải lúc này. Hắn thích nhìn cô sa ngã, thích nhìn cô bị biến thành con điếm của giới thượng lưu. Nhưng hắn không muốn Hưng là kẻ duy nhất nắm đằng chuôi.

“Mình phải có được cái video đó.”

Sang tự nhủ. Hắn chưa rõ sẽ dùng nó để làm gì. Có thể là để tống tiền ngược lại lão Hưng khi cần? Có thể là để ép Quyên phải phục tùng mình vô điều kiện hơn nữa, bắt cô diễn lại chính xác cảnh đó với mình? Hay đơn giản chỉ là để lưu vào bộ sưu tập bệnh hoạn cá nhân, để thủ dâm mỗi khi nghĩ về việc mình đang kiểm soát vợ của bạn thân? Dù mục đích là gì, Sang biết, kẻ nắm giữ đoạn video đó mới là ông chủ thực sự của cuộc chơi này. Và hắn không thích làm kẻ đứng thứ hai. Sự hưng phấn từ những toan tính đen tối và khoái cảm thể xác dồn lên đỉnh điểm. Sang không chịu nổi nhịp điệu chậm chạp này nữa.

“Nhanh lên! Sâu vào con đĩ nhỏ!”

Hắn gầm lên, bàn tay đang thọc trong âm đạo cô gái rút phắt ra, nắm chặt lấy mông cô ta, bóp mạnh đến mức in hằn dấu tay. Tay kia hắn túm lấy tóc cô gái, giật ngược đầu cô ta xuống, ép cái miệng nhỏ nhắn phải nuốt sâu hơn nữa, lút cán đến tận cổ họng.

“Ọc… ọc… ư…”

Cô gái giãy giụa yếu ớt, nước mắt trào ra, nhưng không thể thoát khỏi bàn tay sắt của Sang.

Sang rướn người lên, thúc mạnh hông vào mặt cô gái, đâm sâu vào vòm họng cô ta những cú cuối cùng đầy bạo lực. Hắn nhắm mắt lại, trong đầu không phải hình ảnh cô gái đang phục vụ mình, mà là hình ảnh Quyên đang quỳ trước camera của Hưng.

“Phụt…”

Sang rùng mình, bắn thẳng dòng tinh dịch nóng hổi vào sâu trong họng cô gái. Hắn giữ chặt đầu cô ta, ép cô phải nuốt xuống tất cả, không cho rơi vãi một giọt nào. Hắn thở hắt ra, buông tay. Cô gái ngã vật ra giường, ho sặc sụa, mặt đỏ bừng.

Sang không quan tâm. Hắn với lấy bao thuốc lá trên tủ đầu giường, châm một điếu. Hắn rít một hơi sâu, nhả khói lên trần nhà, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. 8: 30 AM. Sang đỗ chiếc Mercedes trước sảnh chung cư đón Quyên. Cô bước ra, thần thái lạnh lùng, che giấu sự rệu rã bên trong sau đêm kinh hoàng. Hôm nay, cô mặc một bộ trang phục được Sang lựa chọn kỹ lưỡng, dựa trên “gu” của Hưng mà hắn nắm được. Đó là một chiếc váy ngắn liền thân (mini dress) họa tiết kẻ sọc xám (grey plaid) mang hơi hướng công sở nhưng lại cực kỳ gợi cảm. Thiết kế cúp ngực ôm chặt lấy vòng một, phần thân dưới hơi xòe nhẹ với những nếp gấp tinh tế, ngắn vừa đủ để khoe trọn đôi chân thon dài. Chiếc váy có hai dây áo bản to màu xám vắt qua vai, tạo vẻ ngoài tương đối kín đáo, lịch sự. Tuy nhiên, điểm nhấn chết người nằm ở phần vai ẩn bên dưới lớp vải xám đó, lấp ló viền ren trắng tinh khôi của chiếc áo lót Corset nâng ngực bên trong. Một sự kết hợp giữa vẻ ngoài nghiêm túc và sự lẳng lơ ngầm. Sang nhìn Quyên, gật đầu hài lòng:

“Tốt. Nhìn vừa có vẻ trí thức, vừa gợi đòn. Lão Hưng thích kiểu ‘ngoan cố’ thế này lắm. Lên xe đi, đến giờ diễn rồi.”

9: 00 AM. Trụ sở tập đoàn của Hưng. Phòng làm việc của Hưng rộng thênh thang, view toàn cảnh thành phố, nội thất gỗ mun sang trọng. Không khí lạnh lẽo của điều hòa và quyền lực bao trùm.

Hưng ngồi sau chiếc bàn làm việc lớn, đang xem tập hồ sơ mua bán căn hộ. Hắn ngẩng lên, ánh mắt lướt qua Sang rồi dừng lại ở Quyên. Hắn nhếch mép cười khi thấy bộ dạng “kín đáo giả tạo” của cô.

“Ngồi đi hai đứa.”

Hắn hất hàm. Sang và Quyên ngồi xuống ghế đối diện. Sang bắt đầu vào việc chuyên môn, giải thích các điều khoản hợp đồng và thủ tục giải ngân 20 tỷ tiền cọc để cứu Thành. Hưng nghe lơ đãng, tay xoay bút. Hắn nhìn Quyên chằm chằm, không kiêng nể. Khi Sang vừa dứt lời, Hưng đột ngột lên tiếng, cắt ngang dòng chảy công việc:

“Hợp đồng thì ổn rồi đấy. Nhưng mà… hình như nhân viên sale hôm nay mặc hơi nóng thì phải? Anh thấy em nó có vẻ nóng và không thoải mái, cần bật lạnh thêm không?”

Quyên giật mình, hiểu ngay ý đồ của Hưng. Hắn muốn cô thể hiện sự phục tùng ngay tại đây, trong môi trường công sở nghiêm túc này, trước mặt Sang. Sang đá nhẹ chân Quyên dưới gầm bàn, ra hiệu:

“Làm đi.”

Quyên hít một hơi sâu, nén sự nhục nhã xuống đáy lòng. Cô chậm rãi đưa hai tay lên vai. Trước ánh mắt hau háu của Hưng và cái nhìn đánh giá của Sang, cô từ từ kéo tuột hai dây áo màu xám xuống khỏi vai rũ xuống để chúng trễ nải xuống bắp tay. Hành động này ngay lập tức phơi bày trọn vẹn phần áo lót ngực của chiếc váy, đẩy cao đôi gò bồng đảo trắng nõn. Viền ren trắng của chiếc áo lót bên trong lộ ra rõ mồn một, tương phản mạnh mẽ với màu xám của chiếc váy, tạo nên một hình ảnh cực kỳ khiêu khích.

“Thế này… em đã mát mẻ hơn liền ạ, thưa chủ tịch?”

Quyên hỏi, giọng cố giữ vẻ bình thản nhưng run rẩy nhẹ.

Hưng cười lớn, đập tay xuống bàn cái rầm:

“Tuyệt vời! Rất biết nghe lời. Anh thích.”

Hắn cầm bút lên, ký toẹt vào văn bản chuyển tiền.

“Tiền đã đi rồi đấy. Nhớ liệu mà nghe máy khi anh gọi.”

Hưng ký xong, có điện thoại quan trọng nên phẩy tay đuổi khéo:

“Anh bận họp. Hai đứa về đi. Khi nào cần sẽ gọi cho Quyên.”

Sang và Quyên bước ra khỏi phòng chủ tịch. Vừa đóng cửa lại, Sang lập tức thay đổi thái độ. Hắn nắm chặt lấy cổ tay Quyên, kéo cô đi xềnh xệch dọc hành lang.

“Đi theo anh.”

“Đi đâu? Về ngân hàng à?”

Quyên hỏi, chưa kịp hoàn hồn sau màn hạ mình vừa rồi.

“Về cái gì mà về. Em vừa làm anh nứng điên lên trong đấy. Cái kiểu kéo áo xuống khoe vú đó… Mẹ, anh phải ‘xả’ ngay bây giờ.”

Sang nhìn quanh, thấy biển báo nhà vệ sinh nam ở cuối hành lang. Hắn không chần chừ, đẩy Quyên vào trong và chốt cửa lại. May mắn là giờ này nhà vệ sinh vắng tanh. Không gian chật hẹp, nồng mùi thuốc tẩy và nước hoa xịt phòng rẻ tiền. Sang ép Quyên vào tường gạch men lạnh toát.

“Thằng Hưng nó được hưởng cái lồn của em tối qua rồi. Hôm nay đến lượt anh.”

Sang không hôn môi. Hắn thô bạo kéo chiếc váy ngắn của Quyên tốc ngược lên quá hông. Bên dưới, Quyên chỉ mặc một chiếc quần lót dây lọt khe mỏng manh. Sang gạt phăng nó sang một bên, không thèm cởi hẳn. Hắn kéo khóa quần, lôi “cây hàng” đang cương cứng nãy giờ ra. Hắn nhổ một bãi nước bọt vào tay, bôi qua loa rồi đâm thẳng vào Quyên từ phía trước.

“Phập!”

“Ưm…”

Quyên cắn môi, chịu đựng cú thúc bất ngờ. Cô bám tay vào vai Sang để giữ thăng bằng.

Sang dập liên hồi, mạnh bạo và gấp gáp. Hắn vừa làm vừa nhìn xuống bộ ngực đang bị o ép trong chiếc váy trễ vai của Quyên. Hắn đưa tay bóp mạnh một bên ngực, nghiến răng:

“Cái vú này… giờ là hàng dùng chung của anh với Thành giờ thêm lão Hưng rồi đấy. Sướng không em? Làm để cứu chồng sướng không?”

Quyên không trả lời, chỉ biết nhắm mắt, đầu đập nhẹ vào tường theo nhịp thúc của Sang. Cô bắt đầu phê khi con cặc Sang đã trơn và cọ xát trong lồn mình, bịt miệng lại phục vụ Sanf vì có công giúp cô. Cô mặc kệ cho Sang đụ trong cái nhà vệ sinh công ty này, như một sự giải tỏa sau những căng thẳng tột độ. 10 phút sau, Sang gầm lên, bắn thẳng vào bên trong Quyên như một thói quen “lấp đầy” mà họ đã thiết lập từ sau chuyến Phú Quốc. Hắn rút ra, kéo quần lên, thở hắt ra thỏa mãn:

“Xong. Về thôi. Chiều nay tiền về tài khoản công ty Thành. Em về chuẩn bị đồ ăn tối nay vào vai người vợ đảm đang đi.”

Quyên chỉnh lại váy áo, kéo dây áo xám lên vai che đi phần nội y ren trắng, vuốt lại tóc tai. Cô bước ra khỏi nhà vệ sinh nam, trở lại làm một nữ nhân viên công sở bình thường, nhưng bên trong cơ thể cô đang chứa tinh trùng của gã bạn thân chồng, và linh hồn cô thì đã thuộc về một bản hợp đồng nô lệ. Chiều hôm đó, điện thoại Thành reo vang. Đầu dây bên kia, giọng Sang hồ hởi:

“Thành! Sống rồi bạn ơi! Tiền về tài khoản rồi. Tao vừa ký lệnh giải ngân xong để tất toán cho bên chủ nợ. Mày thoát nạn rồi!”

Thành hét lên sung sướng, như người chết đuối vớ được cọc. Anh cúp máy, gọi cho Quyên đang ngồi thẫn thờ trên sofa:

“Vợ ơi! Mình sống rồi! Thằng Sang nó lo được rồi! Anh không phải đi tù nữa!”

Quyên cố nặn ra một nụ cười tươi tỉnh nhất có thể, dù lòng cô đang quặn thắt khi nghĩ đến cái giá phải trả cho tin vui này cái video nhục nhã đang nằm trong tay Hưng.

“Thật hả anh? Tốt quá rồi… Em biết anh Sang sẽ giúp mình mà.”

“Phải ăn mừng! Tối nay anh gọi Sang qua nhà. Mình làm bữa tiệc linh đình. Thằng bạn tốt này anh phải trả ơn nó xứng đáng!”

Thành hào hứng tuyên bố. Tối hôm đó trong căn hộ của họ. Thành vui quá chén, uống liên tục, miệng không ngớt lời ca ngợi Sang là ân nhân cứu mạng. Đến gần nửa đêm, Thành đã say mềm, đi đứng lảo đảo. Anh khoác vai Sang, rồi quay sang nhìn Quyên người vợ xinh đẹp đang mặc chiếc váy ngủ lụa mỏng manh ngồi bên cạnh. Trong cơn say, cái “máu cuckold” thích nhìn vợ ân ái với người khác lại trỗi dậy, cộng thêm lòng biết ơn, Thành lè nhè:

“Sang… mày là anh em tốt nhất của tao. Hôm nay mày cứu tao một mạng… Tao không biết lấy gì đền đáp…”

Anh đẩy nhẹ Quyên về phía Sang:

“Vợ tao… tối nay là của mày. Quyên, em nghe rõ chưa? Đêm nay phải chiều thằng Sang cho tới bến. Nó muốn gì em cũng phải làm. Coi như thay mặt anh trả ơn nó.”

Nói xong câu đó, Thành gục xuống bàn ăn, ngáy khò khò. Sang nhìn Quyên, nụ cười chiến thắng hiện rõ trên môi. Hắn nâng ly rượu lên:

“Nghe lệnh chồng chưa, em yêu? Đêm nay… là đêm của chúng ta.”

Sang dìu Thành vào ghế sofa ngủ, vứt anh nằm vật ra một bên. Thành ngủ say như chết, không biết trời đất gì nữa. Sang quay lại thấy Quyên đang dọn dẹp và đi ra từ bếp. Sang đi theo bế Quyên và hun môi cô ngấu nghiến Quyên cũng đáp lại không thua kém vừa hun vừa đi vào phòng ngủ khóa trái cửa phòng ngủ. Hắn nhìn Quyên đang đứng cạnh giường, ánh mắt cô long lanh vì chút men rượu và sự kích thích khi chồng đang không có mặt.

“Lại đây.”

Sang ra lệnh, giọng trầm khàn. Quyên bước tới. Sang không nhẹ nhàng nữa. Hắn thô bạo xé toạc chiếc váy ngủ lụa của cô, khiến nó rách toang một đường dài.

“Cái váy này vướng víu quá. Đêm nay em phải trần chuồng phục vụ anh, ngay tại giường chồng em.”

Cơ thể Quyên phơi bày dưới ánh đèn ngủ vàng vọt. Những vết bầm tím mờ mờ trên đùi do Hưng để lại tối qua vẫn còn đó. Sang nhìn thấy, hắn cúi xuống, liếm lên những vết đó, thì thầm đầy ghen tuông và chiếm hữu:

“Hôm qua lão già đó hành hạ em lắm đúng không? Nhìn cái lồn này đi, chắc bị lão đụ cho sưng lên rồi. Đêm nay, để anh ‘chữa lành’ cho nó.”

Sang lột sạch quần áo mình, lộ ra cơ thể vạm vỡ và “cây hàng” đã cương cứng từ lúc nghe Thành “trao vợ”.

“Bò lên giường. Chổng mông về phía anh. Quay mặt nhìn vào thành giường đi.”

Quyên ngoan ngoãn bò lên giường. Cô chống tay xuống nệm, nâng cao hông, phơi bày cái lồn ướt át của mình ra sau. Cô quay đầu lại, nhìn khuôn mặt của Sang chỉ cách mình vài gang tay. Cảm giác khoái cảm bệnh hoạn của cô dâng trào. Sang quỳ phía sau. Hắn nhổ nước bọt vào tay, bôi trơn qua loa rồi nắm lấy eo Quyên, thúc mạnh một cái lút cán. Âm thanh da thịt va chạm khô khốc vang lên.

“Phập!”

“Á… ư… sâu quá… anh Sang…”

Quyên rên lên, đầu cô chúi xuống gối. Sang bắt đầu nhịp dập liên hồi. Hắn vừa đụ vừa dùng tay đánh mạnh vào mông Quyên.

“Đét! Đét! Đét!”

Mông thịt trắng ngần rung lên theo từng cú đánh.

“Rên to lên! Cho chồng em nghe! Nói cho nó biết ai đang đụ em ngay trên giường của nó!”

Sang gầm gừ, dí sát mặt vào tai Quyên. Quyên bị kích thích tột độ bởi sự bạo lực và bối cảnh này. Cô vừa rên vừa nói trong hơi thở gấp gáp, nước dãi chảy ra mép gối:

“Ư… ư… sướng… anh Sang đang chơi em… chồng ơi… bạn thân chồng đang đụ vợ chồng này… sâu quá… nát lồn em rồi…”

Sang sướng điên người. Hắn nắm tóc Quyên giật ngược ra sau, ép cô ngửa mặt lên trần nhà, nhìn vào biểu cảm phê pha, mắt trợn ngược của cô.

“Con đĩ dâm đãng này. Em thích bị bạn chồng đụ lắm đúng không? Cái lồn này sinh ra là để cho anh đụ mà.”

Tiếng bạch bạch bạch dồn dập vang vọng khắp căn phòng, hòa cùng tiếng ngáy đều đều của người chồng bị cắm sừng ngay bên cạnh. Sau một hồi giã gạo tư thế Doggy, Sang lật ngửa Quyên lại. Hắn nắm lấy hai cổ chân cô, gác lên vai mình, ép hai đầu gối cô chạm vào ngực. Tư thế này khiến “cô bé” mở rộng tối đa và dương vật có thể đi vào sâu nhất. Sang cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Quyên. Hắn đâm vào chậm rãi nhưng sâu thăm thẳm, chạm tới tận cổ tử cung.

“Ư… hự… thốn… anh ơi… chạm nóc rồi…”

Quyên nhăn mặt vì thốn nhưng lại quàng tay ôm chặt lấy cổ Sang, kéo hắn xuống hôn ngấu nghiến. Hai cái lưỡi quấn lấy nhau điên cuồng. Sang vừa hôn vừa thúc mạnh.

“Chóp… chép…”

Tiếng nước nôi ướt át vang lên rõ mồn một. Dịch nhờn của Quyên chảy ra lênh láng, ướt đẫm ga giường cưới. Sang dứt nụ hôn ra, nhìn xuống khuôn mặt đầm đìa mồ hôi và dục vọng của Quyên. Hắn thở hổn hển, bắt đầu dirty talk để đẩy cao trào:

“Nhìn em bây giờ đi Quyên. Có còn giống bà chủ nhà sang trọng không? Hay giống một con phò đang khát tình? Hả?”

Quyên lắc đầu quầy quậy, tóc bết vào trán:

“Em là đĩ… em là con đĩ của các anh… Đụ mạnh nữa đi anh… đừng dừng lại… mạnh… mạnh đi”

“Thằng Thành nó không biết giữ vợ… để anh dùng hộ nó. Anh sẽ dùng nát cái lồn này của em. Đêm nay anh không cho cưng ngủ đâu.”

Sang tăng tốc độ tối đa. Những cú thúc như búa tạ khiến cả chiếc giường rung lên bần bật. Quyên không còn rên thành tiếng nữa, cô chỉ há miệng thở dốc, mắt trợn lên, toàn thân co giật từng cơn…

“Anh… anh Sang… em ra… em sắp ra… ớ… ớ…”

Cảm nhận được vách âm đạo của Quyên đang co thắt dữ dội kẹp chặt lấy mình, Sang cũng gầm lên như thú hoang. Hắn không rút ra. Hắn thúc một cú cuối cùng thật sâu, ghì chặt người xuống, ép sát vào cơ thể Quyên.

“Phụt… phụt… phụt…”

Dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh bắn thẳng vào tử cung Quyên. Hắn bắn rất nhiều, rất lâu, như muốn trút hết mọi sự chiếm hữu và dồn nén vào bên trong người vợ của bạn thân. Quyên ưỡn cong người đón nhận, bụng dưới cô thót lại, cảm giác ấm nóng lan tỏa khắp cơ thể. Cô ôm chặt lấy Sang, móng tay cào xước lưng hắn trong cơn cực khoái. Cả hai nằm im lìm, dính chặt lấy nhau, thở dốc. Mồ hôi của hai người hòa vào nhau. Bên cạnh đó Thành trở mình một cái, lầm bầm vài tiếng trong mơ rồi lại ngủ tiếp, hoàn toàn không hay biết gì về trận mây mưa kinh hoàng vừa diễn ra ngay bên cạnh mình. Sang rút ra. Một dòng hỗn hợp trắng đục từ từ chảy ra từ cửa mình Quyên, loang lổ trên chiếc ga giường cưới màu kem. Sang nhìn “tác phẩm” của mình, cúi xuống hôn lên trán Quyên một cái đầy thỏa mãn:

“Ngoan lắm. Nghỉ 5 phút thôi nhé. Đêm nay còn dài lắm. Chồng em đã dặn là phải chiều anh ‘overnight’ cơ mà.”

Quyên mỉm cười mệt mỏi nhưng đầy mãn nguyện. Cô nép vào lòng Sang, chờ đợi hiệp tiếp theo ngay trên chiếc giường tội lỗi này. Đúng như lời tuyên bố “overnight”, Sang không cho Quyên ngủ. Năm phút nghỉ ngơi ngắn ngủi trôi qua nhanh chóng. Hắn lại lay cô dậy, tiếp tục lao vào cuộc vui ngay. Suốt đêm đó, căn phòng ngủ nồng nặc mùi mồ hôi và dục khí. Sang như một con thú không biết mệt. Hắn xoay Quyên đủ mọi tư thế trên chiếc giường rộng lớn, khai thác triệt để cơ thể cô.

3: 30 AM…

Hắn bắt cô quỳ gối ở mép giường, mặt úp xuống nệm, để hắn đứng phía sau thúc những cú thô bạo vào sâu bên trong. Quyên chỉ biết cắn chặt gối để không hét lên vì quá kích thích.

3: 45 AM…

Khi Quyên đã mệt lả, hắn nằm nghiêng ôm cô từ phía sau (tư thế úp thìa), vừa di chuyển chậm rãi vừa luồn tay xoa nắn hai bầu ngực căng tròn. Hắn thì thầm những lời tục tĩu về việc cô là con điếm của riêng hắn đêm nay.

4: 00 AM…

Sang lật ngửa Quyên ra. Cô đã không còn sức kháng cự, nằm im như một con búp bê vải rách nát, hai chân dang rộng một cách vô thức. Cửa mình cô sưng đỏ, ướt nhẹp, mở rộng sau nhiều giờ bị cày xới. Sang dồn toàn bộ sức lực còn lại cho cú chốt hạ. Hắn bắn một lượng tinh dịch khổng lồ lần thứ tư trong đêm vào sâu trong tử cung cô.

“Chứa hết đi em… Của anh đấy… giữ cho kỹ vào.”

Xong việc, Sang lăn ra ngủ ngay lập tức vì kiệt sức, nằm vật ra ở phía bên giường Quyên nằm giữa toàn thân đau nhức, bên dưới nhớp nháp, ướt sũng vì hỗn hợp dịch tình. Cô thiếp đi ngay lập tức vào một giấc ngủ mê mệt, không mộng mị.

5: 00 AM…

Quyên mới chỉ chợp mắt được chút. Ánh sáng mờ mờ của bình minh bắt đầu len lỏi qua khe rèm. Thành cựa mình tỉnh dậy. Đầu anh đau như búa bổ vì cơn say đêm qua, cổ họng khô khốc.

Anh lờ mờ nhớ lại bữa tiệc tối qua, nhớ mang máng mình đã cao hứng bảo vợ “chiều” bạn thân. Anh đi vào phòng ngủ, thì thấy Sang đang ngủ say ở mép giường bên kia. Còn Quyên vợ anh đang nằm ngửa ngay cạnh anh, trần trụi hoàn toàn, trong một tư thế đầy mời gọi. Bản năng đàn ông buổi sáng trỗi dậy. Cơn “chào cờ” khiến Thành cảm thấy rạo rực dù người vẫn còn mệt mỏi. Anh nhìn cơ thể vợ, thấy những vết đỏ mờ mờ trên ngực và đùi dấu tích của Sang đêm qua, nhưng cơn nứng khiến anh bỏ qua tất cả.

Anh nghĩ thầm:

“Chắc đêm qua hai đứa nó cũng vui vẻ một chút rồi ngủ. Giờ đến lượt mình.”

Thành xoay người, đè lên Quyên. Cô đang ngủ say vì kiệt sức, bị sức nặng của chồng đè lên thì giật mình ú ớ. Cô hé mắt ra, thấy khuôn mặt của Thành.

“Ưm… chồng… em mệt…”

Giọng cô thều thào, không ra hơi.

“Ngoan, chiều anh một tí. Sáng sớm hứng quá.”

Thành hôn qua loa lên môi vợ, tay lần xuống dưới. Khi ngón tay Thành chạm vào cửa mình Quyên, anh khựng lại một chút vì ngạc nhiên. Nó… quá ướt. Không chỉ là ẩm ướt tự nhiên khi mới ngủ dậy, mà là ướt sũng, nhớp nháp, trơn tuột. Một chất lỏng sền sệt, ấm nóng tràn ra ngay khi anh vừa chạm vào.

Thành biết và trong cơn nứng anh cũng không muốn phân tích kỹ rằng đó chính là “sản phẩm” của Sang vừa mới xả vào cách đây chưa lâu, vẫn còn đang ứ đọng bên trong và chưa kịp chảy hết ra ngoài.

“Em ướt thế? Mới sáng ra đã nứng rồi à?”

Thành cười khen, tưởng vợ mình hứng tình.

Quyên không còn sức để giải thích hay chối từ. Cô quá mệt mỏi sau một đêm bị giày vò. Cô chỉ nằm im đó, nhắm mắt lại, phó mặc cơ thể mình cho người đàn ông thứ hai.

“Muốn làm gì thì làm cho nhanh đi…”

Cô nghĩ trong đầu một cách tê liệt. Thành không cần dạo đầu. Nhờ lượng “bôi trơn” khổng lồ có sẵn của Sang, anh đâm dương vật vào một cách dễ dàng đến mức trơn tuột.

“Phập… ướt quá vợ ơi… sướng…”

Thành bắt đầu di chuyển. Vì Quyên hoàn toàn thụ động, nằm im như khúc gỗ, nên Thành phải tự mình làm mọi thứ. Anh nắm lấy hông vợ, thúc những cú mạnh và sâu. Cảm giác của Thành lúc này cực kỳ kích thích. Bên trong Quyên vừa rộng do bị Sang nong cả đêm nhưng lại cực kỳ trơn và ấm nóng, ôm trọn lấy dương vật anh, tạo ra những tiếng chọp chọp ướt át mỗi khi anh rút ra đâm vào. Anh đang “lướt” trên những gì bạn thân mình để lại mà không hề hay biết. Quyên nằm đó, đầu óc trống rỗng. Cô cảm nhận được có một thứ gì đó lại đang ra vào cơ thể mình, nhưng các dây thần kinh cảm giác ở vùng kín dường như đã tê liệt vì hoạt động quá công suất. Cô chỉ thấy hơi tức bụng mỗi khi Thành thúc sâu.

“Cái ‘thùng rác’ này… ai muốn xả vào thì xả…”

Một ý nghĩ tự hạ thấp bản thân thoáng qua trong đầu cô. Được khoảng 10 phút, Thành gồng người lên, thở hắt ra. Anh ghì chặt lấy Quyên, thúc vài cú cuối cùng rồi xuất tinh.

“Ư… ứ… ra rồi…”

Dòng tinh dịch của người chồng được bắn vào, hòa lẫn vào hỗn hợp tinh dịch của người tình đang có sẵn bên trong. Tử cung Quyên một lần nữa đón nhận, trở thành một bể chứa chung của hai người đàn ông trong cùng một buổi sáng.

Thành rút ra, nằm vật xuống bên cạnh, thở dốc thỏa mãn.

“Sướng thật. Vợ anh là nhất.”

Quyên vẫn nằm im tư thế cũ, không nhúc nhích. Từ cửa mình cô, một dòng chất lỏng hỗn tạp trắng đục, nhiều hơn lúc trước, từ từ rỉ ra, chảy xuống ga giường đã ố bẩn. Cô chìm lại vào giấc ngủ mê mệt, kết thúc một đêm dài và một buổi sáng đầy tội lỗi và nhơ nhuốc.


Còn tiếp…

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Thông tin truyện
Tên truyện Thiên thần của tôi không thể có thai
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex ngắn
Phân loại Truyện bóp vú
Tình trạng Update Phần 5
Ngày cập nhật 28/11/2025 03:45 (GMT+7)

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Người đàn bà khốn khổ
Tôi sẽ là cô dâu đẹp nhất trên trần đời… Nghĩ đến đó mà tim tôi cứ bồi hồi, nôn nao, không biết những gì chờ đợi mình khi về làm dâu nhà ấy? Tôi yêu tất cả những gì có trong Tuấn, nhớ giọng nói trầm ấm, gương mặt đầy ngạo nghễ nhìn xuống cuộc đời của anh. Anh có cặp mắt quyến...
Phân loại: Truyện sex ngắn Truyện sex bạo dâm Truyện sex Full Truyện sex phá trinh
Cô bạn nấm lùn - Tác giả Tozora Darking
Ưmmm... Ơơơ... Ơơơơơ... ơơơơ... Ummmm, ummmm *rột rột* tiếng tên đàn ông kia đang húp nước lồn cô gái. Hắn húp lấy húp để lên mu lồn cô gái... Ưmmm... ơ... ưm... cô gái nhắm mắt rên rỉ. Lưng cô dứa sát gốc cây, mu ưỡn ra phía trước để tên đàn ông kia bú... Ngon thế! *Rột rột rột* hắn...
Phân loại: Truyện sex ngắn Truyện sex bao cao su Truyện sex học sinh
Đụ gái dâm đang có thai
Chào các anh em đồng dâm, hôm nay mình xin mạn phép gửi tới anh em một trong những kí ức đẹp nhất trong cuộc đời săn máy bay của mình. Hi vọng anh em đọc và sẽ chia sẻ được với những gì mình kể ra sau đây. Có lẽ anh em chưa biết, với dòng máu luôn chảy nơi đầu cặc mỗi khi nghĩ đến những...
Phân loại: Truyện sex ngắn Đụ máy bay Truyện sex có thật Truyện sex Full
Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top 100 truyện sex hay nhất

Top 4: Cô giáo Mai
Top 5: Cu Dũng
Top 14: Số đỏ
Top 22: Thằng Đức
Top 25: Gái một con
Top 30: Thằng Tâm
Top 41: Cô giáo Thu
Top 43: Vụng trộm
Top 52: Xóm đụ
Top 66: Diễm
Top 72: Tội lỗi
Top 74: Dì Ba
Top 76: Tình già
Top 77: Tiểu Mai
Top 79: Bạn vợ
Top 85: Mợ Hiền
Top 90: Tuyết Hân