Truyện sex ở trang web truyensextv99.net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Trang web truyensextv68.com là trang web dự phòng của website truyensextv99.net, truyện ở đây update muộn hơn so với truyensextv99.net tầm một ngày.

Truyện sex » Truyện sex dài tập » Thiên bồng nguyên soái – Quyển 4 » Phần 59

Thiên bồng nguyên soái - Quyển 4


Update Phần 60

Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv99.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!

Phần 59: Vĩnh Kết Đồng Tâm

“Hí… khục, thì ra là Tinh quân đại nhân, hạ quan có mắt không thấy núi Thái Sơn còn xin đại nhân lượng thứ. Không biết đại nhân có điều gì cần phân phó, hạ quan nhất định dốc lòng hỗ trợ không ngại khổ cực.”

Mã Diện lập tức giấu hai thanh câu liêm ra sau lưng, bàn tay thô ráp xoa xoa thể hiện điệu bộ nhún nhường xu nịnh hết mức. Chu Cương Liệt chắp tay sau lưng nhàn nhạt đáp lại.

“Ừm, có chút chuyện vặt, nhờ lão tứ ngươi giúp ta dẫn độ một người để nàng thuận lợi thông quan đến Luân Hồi Môn đầu thai chuyển thế, chuyện này không làm khó ngươi chứ?”

Nói đoạn hắn liền chỉ vào linh thể yếu ớt của Hồng Loan đang được bảo vệ phía sau, đầu ngựa thuận theo đó nheo mắt đánh giá một lượt sau đó cười xòa nhe ra hàm răng trắng hếu đều tăm tắp.

“Hí… ồ, không khó, tất nhiên là không khó rồi, vinh hạnh lắm mới được Tinh quân nhờ vả hạ quan sao có thể để ngài thất vọng. Tinh quân đại nhân cứ an tâm, lão tứ ta đảm bảo đưa đến nơi đón đến chốn, tiễn vị bằng hữu kia của ngài tới khi thấy nàng thuận lợi đi qua Luân Hồi Môn mới thôi.”

Mã Diện không chút ngần ngại lập tức gật đầu như trống bỏi, chuyện người tu tiên hay các vị chủ thần nhờ vào quan hệ muốn đưa người thân của họ đi cửa sau tránh khỏi xét xử luận tội ở Địa Phủ tuy không thường xuyên xảy ra những cũng chẳng phải hiếm lạ gì.

Ở đâu mà không có chuyện tham nhũng hối lộ, kể cả phàm tục hay cõi người chết. Chỉ cần người nhờ vả trả ra một cái giá hợp lý, lại lo lót trên dưới đầy đủ thì các vị chủ sự hiển nhiên sẽ mở một mắt nhắm một mắt giả vờ làm lơ dung túng cho linh hồn kia vượt qua xét xử nhanh chóng đầu thai.

Nhưng mà cái giá đó không phải ai cũng có thể tùy tiện trả được, ở Âm Phủ tất nhiên không tiêu loại tiền của nhân gian, bởi vậy chỉ những tu sĩ cao giai mới có thể đưa ra được đồ vật làm các quỷ sai và chủ sự hài lòng. Thường là pháp bảo, pháp khí hoặc những bảo bối mang theo u minh chi khí và âm khí nồng đậm.

Mã Diện là quỷ tướng có chức danh cao thông thường sẽ ít khi nào làm ra hành vi lợi dụng quyền hạn để tham nhũng như thế, nhưng lần này là do Chu Cương Liệt dùng đạo pháp Du Thần Ngự Khí trong tam thập lục biến chỉ mặt điểm tên gọi tới đây thành ra hắn tất nhiên phải nể mặt mà tự mình hành sự.

Còn việc ăn hối lộ hắn cũng không dám nghĩ tới, quan trên có chuyện cần nhờ hắn còn dám đòi người ta trả công hay sao? Lỡ xui rủi đắc tội với tên sát tinh này bị hắn chú ý nhắm tới thì chẳng phải cả đời đều sống trong lo sợ, thôi thì cứ làm hết sức mình, chỉ là đưa đi một linh hồn cũng không phải vấn đề gì nan giải.

Chu Cương Liệt đối với thái độ thành kính của tên mặt ngựa này cũng tạm hài lòng khẽ gật đầu, hắn lại từ trong trữ vật giới chỉ lấy ra một đống đồ vật. Đây đều là pháp khí pháp bảo đẳng cấp từ Địa Tiên tới Kim Tiên đỉnh phong do hắn tùy ý mua được từ cửa hàng hệ thống, tất cả đều mang theo khí tức u minh nồng đậm rất thích hợp cho Minh Quỷ Tộc sử dụng.

Phía sau còn có một rương lớn chứa đầy giấy tiền vàng mã, bên trên mỗi tờ đều chứa một lượng âm khí tinh thuần nhất. Minh Quỷ Tộc hấp thu những đồ vật tràn đầy âm khí này cũng giống như tu sĩ nhân loại sử dụng tiên thạch để tu hành vậy.

Năm đó Chu Cương Liệt đi theo Bồ Đề Tổ Sư cầu đạo không chỉ là học pháp thuật Thiên Cang ba mươi sáu biến, hắn còn từ vị hóa thân Đạo Tổ thỉnh giáo thêm được rất nhiều kiến thức ở tất cả các phương diện. Từ chế phù, luyện đan, rèn khí, trận pháp, khôi lỗi, bào độc…

Khác với những vị sư huynh đệ đồng môn mỗi người chỉ chú tâm vào duy nhất một đạo của riêng mình, Tổ Sư biết hắn là Tinh Chủ tương lai chắc chắn sẽ trở lại Thiên Đình nhậm chức nên ông cũng tiếc công sức truyền dạy toàn bộ tri thức hiểu biết để hắn có thể trở thành một vị thần tiên chuẩn mực tạo phúc cho tam giới.

Trong số đó tất nhiên cũng có cả phần tri thức liên quan tới Minh Giới Địa Phủ, từ các cấp bậc chấp chính cho đến cách vận hành. Đống giấy tiền vàng mã này thực chất đều là phù triện có tác dụng lưu giữ âm khí tinh thuần hỗ trợ cho những tồn tại đặc thù như Minh Quỷ Tộc tu luyện.

Chỉ cần hấp thu một tờ như thế đều là làm ít công to sánh ngang với một năm bế quan tiềm tu hấp thụ những âm khí tạp nham dưới Địa Phủ. Công thức chế tạo loại vàng mã này rất hiếm người biết đến, vậy cho nên một rương này đối với Minh Quỷ Tộc chính là báu vật hiếm có khó cầu.

“Hí… ngọ… ôi, Tinh quân đại nhân… đây, cái này là… ôi ôi thật là quý giá quá rồi, xin hãy cất đi, được làm việc giúp ích cho Tinh quân là vinh dự của lão tứ ta rồi, hạ quan nào dám hướng ngài đòi tiền công.”

Mã Diện xua tay liên tục lắp bắp nói lời khiêm tốn nhưng ánh mắt nhìn đống bảo vật trên đất lại sáng rực không giấu nổi sự thích thú khao khát. Là người của Minh Quỷ Tộc hắn làm sao không biết sự quý giá của đống vàng mã kia, có được nó sẽ giúp hắn tiết kiệm được ít nhất hai trăm năm tu hành khắc khổ.

Ở Minh Giới tu vi càng cao thì chức tước cùng địa vị cũng sẽ theo đó nước lên thuyền lên, đừng nói là hắn, dù Đại Gia Thôi Phán Quan hay Nhị Gia Thiên Sư Chung Quỳ có mặt ở đây nhìn đống bảo vật cùng tiền giấy này cũng sẽ đỏ mắt mà tranh giành a.

“Đừng cố nói lời khiên cưỡng, đây là phần thù lao xứng đáng với công sức của lão tứ ngươi bỏ ra, chỉ cần nhận lấy rồi hỗ trợ tốt cho nàng trên đường tới được Luân Hồi là được.”

Chu Cương Liệt biết tên này đang tỏ ra khiếm tốn nên cũng không để ý chỉ tùy tiện phất tay đẩy đống hậu lễ tới trước mặt. Mã Diện lúc này cũng nở một nụ cười tươi rói thu hết đồ vật vào túi riêng rồi hùng hồn vỗ ngực tuyên bố.

“Hí… ngọ… vậy thì hạ quan cung kính không bằng tuân mệnh, Tinh quân cứ yên tâm, lão tứ ta đã nhận tiền thì nhất quyết sẽ dốc lòng làm việc không để xảy ra sai sót. Nữ nhân này ta đảm bảo chắc rồi.”

“Vậy tốt, ngươi chờ thêm một lát.”

Nói đoạn Chu Cương Liệt lại quay về nhìn lấy Quan Tùng vẫn đang tâm tâm niệm niệm quỳ ở trước mặt Hồng Loan, khuôn mặt ủ dột tràn đầy bi thương cùng phức tạp. Hắn khẽ vỗ nhẹ lên vai gã nam nhân si tình này nhắc nhở.

“Đến giờ rồi, linh hồn Hồng Loan không thể tồn tại ở dương thế quá lâu, cũng nên để nàng rời đi thôi nếu không sẽ không kịp nữa.”

Chu Cương Liệt triệt tiêu đi quang tráo bảo hộ, lại tiện tay dùng quy tắc chi lực điểm nhẹ lên mi tâm của Hồng Loan lưu lại một đạo ấn ký vô hình vô ảnh mà chỉ có hắn mới cảm ứng được. Ấn ký này dù xuyên qua luân hồi vẫn sẽ theo nàng vĩnh viễn, tương lai muốn tìm lại hắn chỉ cần kích hoạt nó liền sẽ xác định rõ vị trí mà nàng đã chuyển thế tới.

Hắn nhìn vào khuôn mặt thành thục động lòng người của mỹ nhân kia thêm một lúc sau đó xoay người đi nơi khác để lại không gian riêng tư cho Quan Tùng, hai người có lẽ còn rất nhiều lời để nói với nhau, tiếc là tình huống của Hồng Loan hiện tại chỉ có thể nghe chứ chưa chắc tiếp thu được gì.

Quan Tùng quỳ sụp trước linh thể Hồng Loan, bóng hình nàng mỏng manh như sương khói hư ảo đến mức tưởng chừng chỉ một cái chạm nhẹ cũng đủ khiến nàng tan biến. Đôi mắt hắn đỏ rực, tim như bị ngàn vạn mũi dao sắc lạnh đâm xuyên, từng nhát từng nhát xé toạc tâm can, dằn vặt hắn trong nỗi đau bi thương khôn xiết.

“Ta… ta phải làm sao đây, Hồng Loan… ta không nỡ xa nàng.”

Hắn nhìn nàng, cổ họng khô khốc gằn ra từng chữ đầy bi thống, thê tử yêu dấu ngày nào giờ chỉ còn là một linh hồn mờ nhạt, khuôn mặt vô cảm, đôi mắt trống rỗng không còn nét dịu dàng từng khiến hắn say đắm.

Nỗi đau ấy bóp nghẹt lồng ngực khiến hơi thở hắn trở nên run rẩy, từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má mang theo vị mặn chát của hối hận và uất nghẹn. Hắn cắn chặt môi, răng nghiến vào da thịt đến bật máu, vị tanh nồng tràn đầy khoang miệng hòa lẫn với lệ như thể cả linh hồn hắn cũng đang rỉ máu theo từng nhịp tim đau đớn.

Hắn vẫn quỳ đó, thân hình cao lớn giờ co ro như một kẻ sắp điên loạn vì tình, không dám vươn tay chạm vào linh thể yếu ớt của Hồng Loan, sợ rằng chỉ một cử động khinh suất cũng sẽ khiến nàng tan biến vĩnh viễn.

Đầu hắn gục sát xuống đất, mái tóc đen rối bời dính bết vào vầng trán đẫm mồ hôi, bộ dáng thê thảm như một kẻ đã mất đi tất cả chỉ còn lại sự tuyệt vọng và đau thương chất chồng.

Nửa khắc thời gian trôi qua, chậm rãi mà tàn nhẫn như thể thiên địa đang cười nhạo số phận bi ai của hắn. Cuối cùng, Quan Tùng chống tay từ từ ngẩng đầu, đôi mắt mờ đục ngập lệ dần trở nên quyết tuyệt như một lưỡi kiếm vừa được mài sắc, sáng lạnh và không chút do dự.

Hắn mở miệng, giọng nói khàn đặc lầm bầm như tự nói với chính mình, lại như lời thề khắc cốt ghi tâm.

“Hồng Loan, kiếp này ta không thể cho nàng hạnh phúc viên mãn, thời gian bên nhau không bằng thời gian xa cách, là ta nợ nàng. Kiếp sau, kiếp sau nữa và muôn kiếp khác, ta nguyện sẽ bồi tiếp, bù đắp cho nàng.”

“Phu thê chúng ta sống đồng tình đồng sàn, thác đồng quan đồng quách, Nại Hà Kiều ta sẽ dắt nàng qua, Bỉ Ngạn Thang ta sẽ cùng nàng uống. Dù kiếp sau có đầu thai thành gì, ta cũng sẽ tìm được nàng.”

“Thân ta đã tàn, vợ ta đã chết, sống tạm bợ dù thành tiên cũng có ý nghĩa gì.”

Nói đoạn, không biết từ khi nào trên tay phải Quan Tùng đã xuất hiện một lợi trảo sắc bén, lưỡi trảo lấp lánh ánh kim tỏa ra từng trận sát khí lẫm liệt như muốn xé rách cả không gian âm hàn xung quanh.

Không chút chần chừ, hắn hướng thẳng vị trí trái tim mình tàn nhẫn đâm xuống. Năm ngón trảo xuyên thủng lồng ngực lòi hẳn ra phía sau lưng tạo thành một lỗ máu ghê rợn. Huyết dịch đỏ thẫm ồ ạt tuôn trào nhuộm đỏ cả mặt đất dưới chân. Thân thể hắn run rẩy yếu ớt ngã sấp xuống, máu vẫn không ngừng chảy hòa lẫn vào đất đá như một lời thề cuối cùng dành cho người thê tử đã mất.

“Hí… A! Chuyện… chuyện này… Tinh quân, hắn… hắn kìa…”

Mã Diện chứng kiến mọi chuyện từ đầu tới cuối lúc này cũng giật mình tri hô, hắn đối với việc kẻ trước mặt tự sát vì tình cũng không nảy sinh quá nhiều cảm xúc nhưng người này hình như có quan hệ với vị Tham Lang Tinh Quân kia nên mới hảo ý lên tiếng nhắc nhở.

Chu Cương Liệt lúc này mới từ từ quay đầu lại, nhìn thấy Quan Tùng nằm trong vũng máu, sinh cơ đang từng chút một nhanh chóng trôi đi, dưới đất là từng mảnh vụn của quả tim nóng hổi đã bị chính tay kẻ si tình kia tự mình chấn nát.

Trên mặt hắn lại không có biểu cảm gì bất ngờ cho lắm, chỉ hơi nhíu mày trầm ngâm. Kỳ thực vừa rồi khi nghe Quan Tùng nói ra những lời tuyệt mệnh đó Chu Cương Liệt đã biết tên này có ý định muốn tự tận. Lúc lợi trảo vừa được tế ra hắn có dư thời gian để ra tay ngăn cản nhưng trước sau lại cái gì cũng không làm.

Người chết đã chết, người sống cũng hoàn toàn tâm như tro tàn vậy thì việc gì phải cưỡng cầu cứu giúp. Để hai người cùng nắm tay nhau đi hết đoạn đường Hoàng Tuyền cuối cùng có lẽ cũng là một kết cục tốt, Hồng Loan sẽ có người theo bên cạnh bầu bạn chăm sóc.

Sau thêm ít phút, Quan Tùng cuối cùng cũng hoàn toàn tắt hẳn sinh cơ, thân xác lạnh đi, từ trong thi thể một đầu linh hồn mờ ảo từ từ bước ra, lập tức tiến đến dang tay ôm chầm lấy Hồng Loan.

“Nương tử… cuối cùng một lần nữa ta lại có thể chạm vào nàng rồi… chúng ta sẽ cùng nhau xuống cửu tuyền, cùng nhau đầu thai chuyển thế. Kiếp sau ta vẫn sẽ ở bên nàng, bù đắp lại tất cả những tiếc nuối mà kiếp này chúng ta còn lỡ dở.”

Giọng hắn run run tràn đầy yêu thương, Hồng Loan thì từ đầu tới cuối vẫn không hề phát sinh chút dao động cảm xúc nào thân hình như tạc tượng đứng yên mặc cho hắn ôm vào lòng.

Mã Diện ở một bên nhìn thấy cảnh này cũng chỉ lắc đầu tặc lưỡi, từ lỗ mũi to lại phì phì thở ra một đoàn sương mờ đầy cảm thán.

“Hí… ngọ… ôi, tình cảm trần thế… thật là rắc rối, đời người còn dài sao phải như vậy chứ?”

Chu Cương Liệt không có bình luận gì thêm, nhìn một màn phu thê tình thâm đến chết không rời này hắn chỉ khẽ lắc đầu, cũng hiểu rõ ý định của Quan Tùng. Tên này sớm đã có ý muốn cùng Hồng Loan chết chung, cùng nàng đi vào Luân Hồi làm lại một đời khác.

Nếu để một mình nàng đầu thai chuyển kiếp dù sau này có tìm về cũng chỉ là một đoá hoa tương tự trong trần thế, không thể là nàng của trước kia. Vậy nên hắn cũng quyết định từ bỏ kiếp này, không còn vướng bận khúc mắc về tiền kiếp hậu kiếp, hai người gặp nhau phía sau Luân Hồi kết nên mối duyên mới, kết cục như vậy xem như trọn vẹn cả đôi đường.

Chu Cương Liệt tôn trọng quyết định này của hắn, thay vì nhìn tên kia trong bộ dáng nửa điên nửa dại cả ngày sầu khổ quỵ lụy không bằng để hắn cùng nàng chết đi sẽ tốt hơn.

Hai đoàn linh hồn sau một phen ôm ấp sớm đã tách ra nhưng tay vẫn nắm chặt như thể sợ lạc mất nhau, Quan Tùng gãi gãi đầu gượng gạo nở một nụ cười giải thoát.

“Xin lỗi tiền bối, đây là con đường mà tại hạ đã chọn, không có nương tử ta dù sống hay thành tiên cũng không còn nghĩa lý gì. Tạ ơn tiền bối thời gian qua đã giúp đỡ, kiếp sau có duyên tương ngộ tại hạ vẫn nguyện vì ngài mà hiến sức trâu ngựa quyết không hai lòng.”

Chu Cương Liệt bĩu môi nhìn tên kia đầy ngán ngẩm, lại thở hắt ra một hơi bi thán sau đó bước tới.

“Ài… Thôi được rồi, bổn tôn cũng không phải là người hẹp hòi. Tiễn phật thì phải tiễn tới Tây Thiên, đã giúp người thì đành giúp cho trót vậy.”

Nói xong hắn lại lần nữa vung tay, động tác thong dong nhưng mang theo một luồng đạo vận huyền diệu như thể thiên địa cũng phải dao động trước pháp thuật sắp thi triển. Trong lòng bàn tay hắn, một quang đoàn rực rỡ hiện lên lấp lánh như ánh trăng rằm kèm theo triện tự kim sắc lấp lóe, từ từ ngưng tụ thành một chữ “Duyên” rực rỡ, tỏa ra linh quang ấm áp như chứa đựng cả nhân quả luân hồi.

Chu Cương Liệt đưa tay, động tác nhanh như chớp giật từ vị trí trái tim của hai linh hồn Quan Tùng và Hồng Loan kéo ra hai sợi chỉ mảnh màu đỏ rực, mỏng manh như tơ tằm lại lấp lánh ánh sáng huyền bí.

Hành động này diễn ra quá nhanh, đến nỗi Quan Tùng cũng chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy lồng ngực nhói lên một cái như thể linh hồn bị chạm vào tận sâu thẳm. Hắn ngẩng đầu ánh mắt mờ đục đầy kinh ngạc, nhưng Hồng Loan vẫn đứng đó, linh thể vô cảm, đôi mắt trống rỗng không chút phản ứng như con rối bị thao túng bởi số mệnh.

Chu Cương Liệt chẳng thèm để ý đến vẻ ngỡ ngàng của Quan Tùng. Đôi tay hắn thoăn thoắt khéo léo như người dệt lụa, chắp hai đầu sợi chỉ đỏ mong manh lại với nhau rồi buộc chặt bằng một nút thắt huyền diệu như thể đang kết nối hai mảnh nhân quả đứt gãy.

Chữ “Duyên” trong lòng bàn tay hắn bỗng bùng lên hào quang ấm áp, ánh sáng dịu dàng lan tỏa rồi triện tự kim sắc ấy bóc tách ra từng mảnh nhỏ, hóa thành vô số đốm sáng lấp lánh chậm rãi dung nhập vào vị trí mối nối của hai sợi tơ linh hồn, như mưa phùn thấm vào đất khô cằn, hoàn mỹ mà không chút dấu vết.

“Xong xuôi!”

Chu Cương Liệt hô lên một tiếng, ngón tay khẽ búng, sợi tơ đỏ kia lập tức biến mất như chưa từng tồn tại hòa vào hư không không một dấu vết.

Quan Tùng vô thức đưa tay sờ lên lồng ngực mình nhưng chẳng thấy gì lạ. Tuy nhiên, trong sâu thẳm linh hồn hắn cảm nhận được một sự liên kết vô hình huyền diệu như thể giữa hắn và Hồng Loan đã được gắn kết bởi một mối dây nhân duyên bất diệt.

Mối liên kết ấy khiến hắn cảm nhận được sự hiện diện của nàng, rõ ràng và chân thật, như thể dù cách xa trăm núi nghìn sông hắn vẫn có thể tìm thấy nàng, không bao giờ lạc lối. Đây không phải ấn ký truy tung tầm thường mà là mối duyên vương vấn vô hình của phu thê đạo lữ sâu đậm đến mức vượt qua cả ngăn cách của sinh tử luân hồi.

“A! Tiền bối… đây… đây là chuyện gì?” Quan Tùng tròn mắt kinh thán.

“An tâm, một chút thủ đoạn nho nhỏ giúp phu thê các ngươi khi chuyển thế đầu thai không bị lạc nhau giữa hồng trần mà thôi.” Chu Cương Liệt phủi phủi tay hờ hững đáp.

Lời của hắn tuy nghe rất nhẹ nhàng tùy tiện nhưng lọt vào tai Mã Diện đang đứng một bên hóng hớt thì lại gây ra chấn động không khác gì sét đánh ngang tai khiến đầu ngựa thất thố đến nỗi há hốc cái mõm dài trợn mắt tròn xoe.

Cái này mà gọi là thủ đoạn nho nhỏ hay sao? Rõ ràng là đạo pháp chí thâm tác động vào cả nhân quả luân hồi, đem duyên số của đôi đạo lữ kia gắn kết với nhau vĩnh viễn. Dù hai người có trải qua bao nhiêu kiếp nhân sinh sợi dây nhân duyên đó sẽ không bao giờ đứt, không cần ký ức tiền kiếp, đời nào cũng có thể tìm thấy nhau giữa hồng trần vạn trượng.

Đạo pháp ảnh hưởng tới nhân duyên này không phải thủ bút thường thấy của vị Nguyệt Lão kia hay sao? Sao lại xuất hiện trên người của Tham Lang Tinh Quân? Mã Diện đầu to như cái đấu cảm thấy hôm nay hình như mình đã nhận quá nhiều cú sốc rồi.

Quan Tùng tuy không rõ tiền bối đã thi thuật gì lên người mình nhưng nghe nói có thể giúp hắn và Hồng Loan kiếp sau không thể lạc mất nhau nhiêu đó đã quá đủ. Hắn mừng rỡ như điên liên tục hướng về phía Chu Cương Liệt rối rít tạ ơn, lòng trung thành lại dâng cao thêm một bậc.

Tất nhiên Chu Cương Liệt làm sao biết được đạo pháp se duyên của Nguyệt Lão, môn thuật hắn vừa thi triển có tên là Vĩnh Kết Đồng Tâm do hắn tự sáng tạo ra thông qua quá trình cảm ngộ thấu triệt huyền diệu từ Sắc Dục Bổn Nguyên kết hợp với tiên pháp dưỡng hồn của đạo gia.

Khi thi triển có thể đem một phần tinh túy nhất trong hồn tâm của hai người kết nối lại với nhau, sau đó dùng đạo tắc nhân duyên gia cố mối nối giúp nó bền chặt vĩnh viễn không bao giờ đứt đoạn.

Được Vĩnh Kết Đồng Tâm se duyên thì dù có uống xuống Bỉ Ngạn Thang quên hết ký ức tiến vào Luân Hồi Môn bao nhiêu lần họ vẫn sẽ tìm được nhau. Làm tới mức độ này Chu Cương Liệt hắn cũng xem như hết lòng hết dạ rồi.

Hắn quay lại trước người Mã Diện vẫn còn đang mắt chữ A mồm chữ O hoang mang ngơ ngác, trên tay không biết khi nào lại xuất hiện thêm hai hòm chứa đầy giấy tiền vàng mã.

“Ừm… khụ… lão tứ, tình huống hiện tại ngươi cũng thấy rồi đấy, vậy phiền ngươi lại tiện đường dẫn thêm một người nữa nhé, số vàng mã này ngươi cứ nhận lấy, có thể chia một ít cho lão tam cùng cấp dưới khi đó hành động sẽ thuận lợi hơn.”

Chu Cương Liệt khẽ ho khan nhỏ giọng nhắc nhở, Mã Diện đảo mắt vòng quanh rồi nhe răng cười hề hề đem hai rương giấy tiền thu cất, thao tác vô cùng thuần thục. Đã có một người đi cửa sau, giờ lại thêm tới một người cũng là tiện tay mang đi mà thôi đâu phải chuyện đại sự, hắn tội gì mà không nhận.

“Hí… ngọ… hề hề, Tinh quân đại nhân cứ tin ở ta, ngài chỉ cần lên tiếng lão tứ ta sao có thể không nể mặt, giờ lại còn có kim tệ hỗ trợ che mắt trên dưới, hạ quan đảm bảo hai vị phu phụ tình thâm kia sẽ một đường an toàn thuận lợi chỉ cần nửa ngày liền có thể tiến vào Luân Hồi chuyển sinh kiếp mới.”

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Danh sách truyện cùng bộ:
Thiên bồng nguyên soái – Quyển 1
Thiên bồng nguyên soái – Quyển 2
Thiên bồng nguyên soái – Quyển 3
Thiên bồng nguyên soái – Quyển 4 (Update Phần 60)
Thông tin truyện
Tên truyện Thiên bồng nguyên soái - Quyển 4
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Truyện bóp vú, Truyện sex phá trinh, Truyện xuyên không
Tình trạng Update Phần 60
Ngày cập nhật 30/10/2025 05:33 (GMT+7)

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Thiên đường - Tác giả Hara
Sáng hôm sau... Khác với mọi ngày, hôm nay trông Linh có vẻ tươi tắn hơn một chút, ít ra là đã bớt đi cái không khí trậm lặng vô hồn, thay vào đó, em rất vui vẻ trả lời mấy câu hỏi của lũ bạn đang bu xung quanh, đa phần là về mấy món quà mà bọn con trai tặng. Cách đó không xa, Hoàng cũng đang...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện sex học sinh
Gạ tình cô giáo Hân
Cố gắng để làm dịu con cặc tôi xuống thì bất ngờ chị bước ra từ phòng tắm trên người là bộ đầm màu đen dài qua gối kiểu đơn giản nhưng trông thân hình của chị thì không đơn giản tí nào vòng nào ra vòng đó, và còn hình như chị không mặc áo ngực, nên tôi có thể thấy rõ hai cái đầu...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện sex cô giáo Truyện sex có hình ảnh
Giấc mơ của người chồng Cuckold - Tác giả DoubleCat2K
Tin đồn Bí thư Tấn Lộc chơi vợ người khác vẫn làm tôi hứng vãi, cảnh cấp trên dùng quyền lực đụ vợ cấp dưới cứ ám ảnh, thỉnh thoảng khiến tôi kích động. Hôm đó, tôi tiếp ông chủ Đức Anh ở văn phòng, một gã ngầu vãi, quy mô kinh doanh ngang bố vợ tôi, thuộc hàng đại gia top đầu...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện bóp vú Truyện bú cặc Truyện sex cuckold
Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top 100 truyện sex hay nhất

Top 4: Cô giáo Mai
Top 5: Cu Dũng
Top 14: Số đỏ
Top 22: Thằng Đức
Top 25: Gái một con
Top 30: Thằng Tâm
Top 41: Cô giáo Thu
Top 43: Vụng trộm
Top 52: Xóm đụ
Top 66: Diễm
Top 72: Tội lỗi
Top 74: Dì Ba
Top 76: Tình già
Top 77: Tiểu Mai
Top 79: Bạn vợ
Top 85: Mợ Hiền
Top 90: Tuyết Hân