Truyện sex ở trang web truyensextv99.net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Trang web truyensextv68.com là trang web dự phòng của website truyensextv99.net, truyện ở đây update muộn hơn so với truyensextv99.net tầm một ngày.

Truyện sex » Truyện sex dài tập » Thiên bồng nguyên soái – Quyển 4 » Phần 57

Thiên bồng nguyên soái - Quyển 4


Update Phần 60

Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv99.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!

Phần 57: Luân Hồi Địa Phủ

Quan Tùng dù trong lòng đã sớm có câu trả lời nhưng nghe xong cũng không khỏi ngỡ ngàng thất thố, hai chân hắn run run gần như sắp khụy xuống, khuôn mặt nhăn nhó đau lòng gấp bội phần.

Chu Cương Liệt cũng chỉ có thể lắc đầu thở hắt ra một hơi tiếc nuối, ở vai trò là chủ nhân hắn đối với Hồng Loan cũng đã làm hết sức mình, nhưng mệnh số kiếp này của nàng đã tận, dù cố chấp cứu vớt cũng chỉ là kéo dài thêm sự đau khổ mà thôi.

Hắn biết tình cảm của Quan Tùng đối với nàng lớn hơn bất cứ thứ gì, duyên nợ của hai người này vốn đã sớm cạn từ lâu, đều là do hắn một tay cứu về. Năm đó Hồng Loan vì nôn nóng đột phá nguyên anh kỳ dẫn đến thất bại bị phản phệ thân tử đạo tiêu, Quan Tùng không chấp nhận được cái chết của thê tử từ đó trở thành Liệm Quan Nhân vác theo quan tài cõng nàng đi khắp nơi tìm cách cứu chữa.

Tại Vô Phong Cốc hắn hữu duyên gặp được Chu Cương Liệt, được ban cho một viên Lập Mệnh Đan giúp cho nàng khởi tử hoàn sinh. Nhưng tình huống năm đó hoàn toàn khác với hiện tại, Quan Tùng khi phát hiện nương tử đã kịp thời bảo trì hoàn chỉnh thi thể, linh hồn tuy tổn hao nhưng căn bản vẫn đầy đủ, lại được ôn dưỡng tẩm bổ. Nhờ vậy mới được Lập Mệnh Đan cứu trở về.

Tình huống bây giờ so với năm đó còn tệ hơn gấp bội, thân xác Hồng Loan đã không còn, linh hồn bị họ Hạ Hầu kia thô bạo cưỡng ép rút khỏi thân xác lại dùng thủ đoạn tra xét sưu tập ký ức dẫn đến tổn thương chí mạng không còn trọn vẹn, dù có vạn viên Lập Mệnh Đan cũng không thể cứu về nổi.

Còn về phương pháp dùng Dưỡng Hồn Lập Thể Đan tái tạo thân xác lẫn linh hồn cũng không khả quan, đan dược loại này chỉ có tác dụng với hồn phách hoàn chỉnh như ba tỷ muội Hiên Viên kia. Đối với Hồng Loan linh hồn tàn khuyết dù có trọng lập lại cũng chỉ là một người ngốc mang phế thể yếu đuối bệnh tật còn vô pháp tu hành, nếu để nàng sống một cuộc đời không trọn vẹn như vậy chẳng thà là chết đi còn hơn.

Chu Cương Liệt tiến tới đặt tay lên vai Quan Tùng vỗ vỗ mấy cái đầy an ủi, hắn tuy không phải người tốt lành gì nhưng đối với đoạn tình cảm chung thủy của đôi phu thê mệnh khổ này cũng vô cùng xót xa đồng cảm.

Chính bởi vì mối duyên nợ khó dứt này nên năm đó hắn dù đã thu Hồng Loan làm tình nô vẫn cho phép Quan Tùng cùng theo bên cạnh, không chỉ vì tình thú khi thông dâm thê tử trước mặt trượng phu.

Gã này định lực cũng rất khá, dù bị quy tắc nón nô cùng phong tục sắc dục của thôn Hoang Lĩnh tác động nhưng hắn vẫn thủy chung chỉ ân ái cùng thê tử của mình, chưa từng vượt rào ve vãn bất kỳ cô gái nào khác. Còn về phía Hồng Loan, hắn lại rất phóng khoáng để nàng tự do cùng bất cứ nam nhân nào thao địt.

Một người chồng tốt như vậy nhưng số mệnh lại quá trớ trêu để hắn phải hai lần tiễn đưa nữ nhân của mình. Chu Cương Liệt giọng trầm trầm an ủi khuyên giải.

“Thế gian không có điều gì là thập toàn thập mỹ theo ý mình cả, cố níu giữ quá khứ chỉ khiến nàng ấy càng nhận thêm nhiều thống khổ mệt mỏi mà thôi. Nghĩ theo hướng tích cực, trước đó ngươi nghĩ Hồng Loan đã vẫn lạc hoàn toàn, thế nhưng rốt cuộc lại có cơ hội cứu lấy một tia tàn hồn giúp nàng luân hồi, thế chẳng phải là vạn hạnh trong bất hạnh rồi sao?”

Quan Tùng chỉ quỳ ở đó, nét mặt cực độ bi thống dằn xé nhưng lại không hề rơi giọt nước mắt nào. Khi nghe Chu Cương Liệt nói xong hắn mới dần yên tĩnh lại, ánh mắt đạm bạc như đã đưa ra quyết định cuối cùng. Ít phút sau hắn từ từ mở miệng giọng khàn đặc hỏi.

“Tiền bối, hơn trăm năm nay Hồng Loan cùng ta đã đi khắp nơi, trải qua vô vàn kỷ niệm nhân sinh, để nàng thỏa sức sống theo bản chất của mình. Chúng ta giết không ít người, cũng vì Hồng Loan lạc thú mây mưa nhiều nơi tổ chức dâm hội thác loạn, những cái này liệu có ảnh hưởng gì tới việc bình phán công tội ở Địa Phủ hay không?”

“Nếu vì những hành vi dâm loạn đã xảy ra ở nhân gian nàng bị ghép tội đày đọa xuống minh ngục chịu cực hình tra tấn ngàn vạn năm, vậy Hồng Loan làm sao có thể chịu nổi.”

Chu Cương Liệt khẽ gật gù, tình huống này hắn cũng đã tính qua, chuyện dâm nhạc thác loạn ở trần gian hắn xem như bình thường nhưng nếu đặt lên Điện Diêm La phán xử sẽ bị khép vào rất nhiều trọng tội, nhưng hắn lại không lo lắng lắc đầu trấn an.

“Sẽ không, ta tự có phương thức để nàng an toàn một đường đi tới Nại Hà Kiều bước vào Luân Hồi Môn mà không cần thông qua quy trình bình xét luận tội.”

Quan Tùng nghe hắn khẳng định như thế trên mặt mới thoáng hiện vẻ an tâm, lòng càng như đạt được quyết tâm nào đó. Ánh mắt hắn đầy kiên định.

“Ừm, nếu đã vậy, tiền bối, liền để Hồng Loan tiến vào luân hồi đi thôi.”

Chu Cương Liệt không đáp lại ngay mà chằm chằm quan sát biểu hiện của gã nam nhân si tình trước mặt sau đó mới chậm rãi gật đầu.

“Ừm, quyết định sáng suốt lắm, hiện tại cố níu giữ lấy chỉ càng làm hại nàng mà thôi. Ta sẽ lưu lại lạc ấn trong linh hồn nàng, dù đi qua Luân Hồi Môn cũng sẽ không bị xóa đi, tương lai chờ Hồng Loan chuyển thế đầu thai ngươi có thể dựa vào khí tức lạc ấn đó để tìm lại nàng.”

Quan Tùng đối với lời của hắn chỉ cúi đầu không đáp lại, Chu Cương Liệt biết gã này vẫn đang chìm trong đau đớn nhất thời khó bình tâm lại nên cũng không trách.

“Đi thôi, tiễn nàng một đoạn đường cuối cùng.”

Chu Cương Liệt vịn lấy vai Quan Tùng nhoáng cái hai người đã đứng trên không trung hợp cốc, hắn nhắm mắt dụng tâm cảm ứng một lúc lâu, thần thức lan tỏa phạm vi cực kỳ rộng khắp mọi ngóc ngách như đang tìm kiếm thứ gì. Sau vài hơi thở hắn mới mở mắt nhìn chằm chằm về một phương hướng.

“Là ở nơi đó sao? Đi!”

Hai người chân đạp trên lưu vân theo sự điều khiển của hắn phóng về vị trí đã được nhắm từ trước. Chỉ mất mấy giây cả hai đã rời xa khỏi hợp cốc xuôi về phía nam mấy trăm dặm, dừng lại trên một vùng núi khác.

Quan Tùng hãy còn đang ngỡ ngàng, tâm trí chìm trong hỗn loạn như mây mù đã bị tiền bối cường thế kéo đi, mắt hắn đảo quanh cố tìm một manh mối giữa cảnh vật trước mặt. Nơi này nhìn qua chẳng có gì đặc biệt, chỉ là một ngọn đồi thấp cỏ xanh lưa thưa, vài tảng đá xám xịt nằm lăn lóc dưới ánh trăng nhàn nhạt.

Cách đó vài dặm còn có một thôn làng nhỏ nép mình dưới chân đồi, ánh đèn dầu lấp lánh như đom đóm tỏa ra hơi ấm bình dị. Mái nhà tranh thấp thoáng, khói bếp lượn lờ hòa cùng tiếng chó sủa văng vẳng vẽ nên một khung cảnh thôn dã yên bình tĩnh lặng đến nao lòng.

Hắn nhíu mày, đôi lông mày rậm khẽ động, định mở miệng hỏi.

“Tiền bối, đây…”

Chưa kịp dứt câu, Chu Cương Liệt đã giơ tay chặn ngang lời hắn. Đôi mắt hắn chớp động, bên trong con ngươi như đang lưu chuyển vô tận tinh huy sáng chói quét nhìn xung quanh sau đó tập trung vào một vị trí ở giữa sườn đồi. Giọng hắn trầm trầm chắc nịch gật đầu.

“Chính là nơi này rồi.”

Trong lúc Quan Tùng vẫn còn đang ngẩn ngơ chưa hiểu ra vấn đề thì Chu Cương Liệt đã chẳng nói chẳng rằng một tay vịn lấy vai hắn thân hình hóa thành một đạo lưu quang kéo theo ngũ sắc tường vân rực rỡ phía sau. Chỉ trong chớp mắt, hai người đã rời khỏi tầng mây đáp xuống lưng chừng đồi.

“Tiền bối, ngài nói chúng ta sẽ đi tiễn đưa Hồng Loan chính là chỗ này sao?” Quan Tùng mang theo tâm tình bi thương đảo mắt quan sát xung quanh hỏi.

“Ừm, sao? Có nhìn ra điểm gì đặc biệt hay không?” Chu Cương Liệt chắp tay phía sau lưng khẽ gật đầu xác nhận.

Quan Tùng đối với hắn hỏi chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, hắn hiện tại không có tâm tình ngắm cảnh, nơi này thoạt nhìn qua đúng là vô cùng bình thường, ngoại trừ không khí hơi lạnh lẽo một chút thì chẳng có gì khác lạ nữa. Chu Cương Liệt biết gã này tâm lý đang bất ổn nên cũng kiên nhẫn giải đáp.

Theo những gì hắn từng đọc được từ điển tịch trong Bồ Đề Đạo Tràng cùng với kiến thức mà Yêu Dục giảng giải. Chuyện Địa Phủ phải ngược dòng về thuở Hồng Hoang sơ khai, khi thiên địa vừa phân lập.

Hậu Thổ Nương Nương, một trong Thập Nhị Tổ Vu của Vu Tộc, cũng là một vị có tu vi và chiến lực mạnh nhất đã đạt tới Thánh cảnh, đứng đầu hàng ngũ cường giả thời hồng hoang. Nàng nắm trong tay thánh khí chí cao Luân Hồi Bàn, thân lại dung hợp hai loại pháp tắc là Luân Hồi pháp tắc chi đạo và Thổ Chi pháp tắc.

Với sức mạnh của Thổ Chi pháp tắc, nàng có thể khiến đại địa rung chuyển núi non sụp đổ, linh khí hội tụ thành mạch. Còn Luân Hồi pháp tắc chi đạo cho phép nàng nhìn thấu sinh tử, điều khiển dòng chảy của nghiệp chướng, nắm giữ bí ẩn của vạn linh. Thánh khí Luân Hồi Bàn tương truyền được rèn từ hỗn độn chi khí, không chỉ là pháp bảo công thủ vô địch mà còn mang thần dụng khôn lường, có thể tái tạo không gian, định hình quy luật sinh tử.

Dù sở hữu sức mạnh kinh thiên động địa, Hậu Thổ Nương Nương lại mang tính cách ôn hòa thiện lương không màng tranh đấu hay chiếm đoạt. Trong khi các Tổ Vu khác của Vu Tộc thường hiếu chiến, dùng sức mạnh để áp đảo vạn tộc, Hậu Thổ luôn chọn con đường hòa bình lấy đại địa làm tâm nuôi dưỡng vạn vật.

Nàng thường đi khắp tam giới dùng Thổ Chi pháp tắc để chữa lành đất đai khô cằn, hóa giải oán khí, giúp linh khí lưu chuyển hài hòa. Đối với nàng sức mạnh không phải để thống trị mà là để bảo vệ sự cân bằng của thiên địa.

Thời kỳ Vu Yêu đại chiến nổ ra, tam giới chìm trong khói lửa. Vu Tộc và Yêu Tộc, hai thế lực mạnh nhất hồng hoang vì vị thế bá chủ mà giao tranh kịch liệt không ai chịu nhường ai.

Cường giả hai bên ngã xuống như rạ, máu chảy thành sông, thi thể chất thành núi. Vạn tộc vô can cũng bị cuốn vào lằn ranh sinh tử, chiến hỏa lan rộng đại địa nhuốm màu tang thương. Tử khí hạo đãng bốc cao tận trời, oán khí và âm khí bao trùm khắp nơi khiến thiên địa rung chuyển, tam giới lâm vào thác loạn.

Thời kỳ hồng hoang sơ khai thiên địa chưa có quy luật rõ ràng về sinh tử. Linh hồn của vạn vật sau khi chết không có nơi để đi, lang thang trong cõi hư vô, tích tụ oán niệm hóa thành ma khí khiến tam giới càng thêm bất ổn. Các đại năng khác dù mạnh mẽ cũng không thể tìm ra cách hóa giải triệt để, bởi vấn đề này vượt ngoài khả năng của pháp tắc thông thường.

Hậu Thổ Nương Nương với lòng từ bi vô hạn không thể chịu nổi cảnh sinh linh đồ thán. Nàng đứng trên đỉnh Huyền Minh Sơn, nhìn xuống đại địa tan hoang lòng đau như cắt. Sau nhiều ngày trầm tư, nàng quyết định thực hiện một hành động kinh thiên động địa – hóa thân thành luân hồi, thiết lập trật tự sinh tử cho tam giới.

Nàng triệu hồi Luân Hồi Bàn, kích hoạt Thổ Chi pháp tắc để tạo nên một không gian âm phủ rộng lớn, gọi là Địa Phủ hay Minh Giới. Thân thể nàng hòa vào đại địa biến thành Quỷ Môn Quan, Hoàng Tuyền Lộ, Nại Hà Kiều, Sông Vong Xuyên tạo nền tảng cho Địa Phủ.

Thần hồn nàng dung nhập vào Luân Hồi pháp tắc, hóa thành Luân Hồi Môn, định ra lục đạo tái sinh: Thiên đạo, Nhân đạo, A – tu – la đạo, Súc sinh đạo, Ngạ quỷ đạo, và Địa ngục đạo. Linh khí của nàng chuyển hóa thành âm khí và thần mạch cung cấp năng lượng để duy trì Địa Phủ, ngăn chặn hỗn loạn tái diễn.

Để đảm bảo công bằng, Hậu Thổ dùng Luân Hồi Bàn khắc nên Sổ Sinh Tử ghi lại nghiệp chướng của vạn linh, giao cho Diêm Vương và Phán Quan xét xử. Nàng cũng tạo ra biển hoa Bỉ Ngạn mọc quanh Sông Vong Xuyên, dùng hoa này nấu thành thang uống vào sẽ giúp linh hồn quên đi ký ức kiếp trước sẵn sàng cho kiếp sống tân sinh.

Cuối cùng, nàng để lại một tia thần thức, hóa thành Địa Mẫu âm thầm giám sát luân hồi, đảm bảo tam giới vận hành hài hòa. Sự hy sinh của Hậu Thổ không chỉ chấm dứt hỗn loạn mà còn đặt nền móng cho quy luật sinh tử, giúp vạn tộc thoát khỏi oán khí, tái sinh theo nghiệp.

Công tích này khiến nàng được tôn thờ như Luân Hồi Chi Mẫu, biểu tượng của lòng từ bi và sự hy sinh cao cả.

Quan Tùng hơi ngẩn người ra, hắn biết thế gian này có thuyết Địa Phủ nơi linh hồn khi chết sẽ trở về để tiếp nhận một kiếp sống mới. Nhưng trải qua nhiều thời đại luân chuyển, các trận đại kiếp làm thiên địa điên đảo nên những kiến thức điển tịch về thời kỳ xa xưa đó đa số đã thất truyền, chắc chỉ có những thế lực nhất lưu tiên giới mới đại khái nắm bắt.

Tu sĩ phàm giai hiếm người biết được Địa Phủ nằm ở đâu, làm sao để đến được nơi đó, chắc chỉ có khi chết đi họ mới khám phá ra được chân tướng.

“Đa tạ tiền bối đã phổ cập cho ta kiến thức, nhưng điều này có liên quan gì tới chuyện chúng ta đưa tiễn Hồng Loan hay không?”

Quan Tùng chắp tay khẽ cúi đầu cung kính, nếu ở hoàn cảnh thường ngày hắn sẽ rất háo hức vui vẻ khi được tiên nhân như Chu Cương Liệt giảng giải những bí mật của giới tu tiên. Nhưng hiện nay mọi tâm tư của hắn đều đặt hết trên hồn thể của Hồng Loan, thực sự không có lòng tiếp thu thêm chuyện Địa Phủ nếu nó không liên quan tới nàng.

Chu Cương Liệt không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng đưa ra ngón trỏ điểm lên mi tâm của tên si tình này một cái. Quan Tùng đối với hành động bất ngờ này không có chút nào phản kháng, ngay lập tức, đôi con ngươi vốn vẫn đục của hắn bỗng nhòe đi trong tích tắc sau đó khôi phục lại như cũ.

Quan Tùng phát hiện cảnh tượng trong tầm mắt mình cũng đã theo đó biến đổi vi diệu. Xung quanh vẫn là đồi núi xanh um, xa xa là thôn làng yên bình, nhưng khí tức âm hàn lại trở nên đậm đặc hơn bao giờ hết như thể từ lòng đất sâu thẳm phun trào.

Âm khí bao phủ toàn bộ vùng đồi núi khiến cả không gian như khoác lên một tầng sương khói mờ ảo ma mị, làm ngay cả một vị Địa Tiên cấp như hắn cũng phải rùng mình rét lạnh thấu xương, linh hồn run rẩy trước sự âm u ấy.

Từ bên dưới núi theo lối mòn ngoằn ngoèo dẫn lên lưng chừng đồi, từng bóng ảnh đang nối đuôi nhau thành hàng dài, đó rõ ràng là một đám hồn ma xếp hàng đi lên núi với đủ già trẻ gái trai, linh thể bán trong suốt lấp lóa dưới sương mù, khuôn mặt ai cũng đờ đẫn không cảm xúc, bước đi phiêu phù nhẹ nhàng như bị một sức mạnh vô hình trên núi triệu gọi, kéo họ tiến về phía trước mà không chút do dự hay kháng cự.

Rõ ràng đây toàn là linh hồn người chết, thậm chí có cả động vật cũng xếp thành hàng dài đằng đẵng đông đúc như trẩy hội nhưng hoàn toàn im ắng không phát ra nửa điểm tiếng ồn, chỉ có gió lạnh rít qua từng khe đá tê buốt da thịt, mang theo âm thanh duy nhất giữa không gian chết chóc ấy.

Giữa núi có một hang động hẹp chỉ vừa hai người song song bước vào, hàng dài mấy ngàn linh hồn cứ vậy nối đuôi nhau đi vào trong động đó, biến mất dần trong bóng tối sâu hun hút mà không hề có dấu hiệu dừng lại hay hỗn loạn.

Trước động còn đứng lấy hai đầu hồn thể mặt trắng bệch khoác áo tang đen dài thườn thượt, trên tay cầm lấy xích sắt đầu gắn móc câu toát ra từng trận âm khí nồng đậm. Hai kẻ này trông rất giống hình tượng quỷ sai trong ghi chép cổ xưa, đứng canh gác như những sứ giả địa ngục sẵn sàng câu hồn kẻ lạc lối.

“A! Chuyện này…”

Dù có là Quan Tùng vốn bi thương lãnh đạm nhìn vào cảnh tượng trước mắt cũng nhất thời giật mình kinh thán. Thân là cường giả cấp Địa Tiên hắn đối với những hồn ma phàm nhân này tất nhiên không hề sợ hãi, thậm chí chỉ cần hắn khẽ phát ra một đạo khí tức liền có thể đem họ oanh sát hôi phi yên diệt.

Chỉ là hình ảnh hàng ngàn linh hồn xếp hàng như đang đi hành hương vô cùng quỷ dị này hắn là lần đầu nhìn thấy nên mới thất thố như thế. Chu Cương Liệt khoanh tay ôn tồn giảng giải một phen.

‘Sau khi Minh Giới sơ lập, còn có một khoảng thời gian để kiến thiết đầy đủ, từ việc xây dựng Uổng Tử Thành, phân ra các tầng ngục, chọn lọc nhân thủ tiếp nhận quản lý các bộ phận.

Linh hồn của những cường giả từng chết trong đại kiếp sau nhiều lần thuế biến đã hình thành nên một chủng tộc mới gọi là Minh Quỷ tộc. Bọn họ đa phần đều đã từng chết, vứt bỏ nhục thân chỉ còn hồn phách nhưng vẫn tiếp tục tồn tại, tu luyện và lớn mạnh.

Hậu Thổ nương nương cùng chư Thánh đã quyết định giao quyền tiếp quản Minh Giới cho Minh Quỷ tộc, để bọn họ nhận lãnh trách nhiệm quản lý cõi âm, bình xét công tội, vận hành hệ thống Luân Hồi. Sau đó Hậu Thổ liền lâm vào ngủ say tọa trấn nơi hạch tâm, chỉ khi nào Địa Phủ gặp biến cố, Luân Hồi có khả năng sụp đổ thì nàng mới thức giấc.

Trải qua hàng vạn năm, Minh Giới dưới sự quản lý của Minh Quỷ tộc đã đi vào ổn định, nhưng thế gian quá rộng lớn, vạn tộc đông đúc không sao đếm hết, lại liên tục xuất hiện biến động chết chóc liên miên. Dù là Minh Quỷ tộc nhân lực hùng hậu cũng khó lòng quản lý xuể, không thể cắt cử quỷ sai tiếp dẫn từng linh hồn.

Bởi vậy cao tầng Uổng Tử Thành đã quyết định tại nhân gian dựng lên những phân đà rải rác khắp nơi, cứ cách khoảng mười vạn dặm liền có một cứ điểm. Tại đó bọn họ cho bố trí Chiêu Hồn Trận cấp Chân Tiên, công dụng duy nhất là hấp dẫn triệu gọi linh hồn dã quỷ lang thang trong phạm vi đến, lại cắt cử vài quỷ sai trông chừng, như vậy liền không phải tốn quá nhiều nhân lực đi khắp thế gian câu hồn dẫn linh.

Các linh hồn sau khi đi qua khe núi đó sẽ trực tiếp được truyền tống đến trước Quỷ Môn Quan bắt đầu tiến vào Địa Phủ. Đại trận bậc này chỉ có người tu vi trên Chân Tiên thông hiểu bí pháp mới có thể quan sát một hai, vừa rồi ta chính là giúp ngươi tạm thời mở ra Âm Dương Nhãn nhìn thấy linh thể.’

Nói rồi Chu Cương Liệt lại lấy ra Trấn Hồn Châu cầm trên tay, hắn nhìn chăm chú vào từng đoàn tàn hồn bên trong, giọng hơi bi thương hạ thấp nói.

“Đây chính là nơi thích hợp nhất để chúng ta đưa tiễn Hồng Loan tiến vào Luân Hồi.”

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Danh sách truyện cùng bộ:
Thiên bồng nguyên soái – Quyển 1
Thiên bồng nguyên soái – Quyển 2
Thiên bồng nguyên soái – Quyển 3
Thiên bồng nguyên soái – Quyển 4 (Update Phần 60)
Thông tin truyện
Tên truyện Thiên bồng nguyên soái - Quyển 4
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Truyện bóp vú, Truyện sex phá trinh, Truyện xuyên không
Tình trạng Update Phần 60
Ngày cập nhật 30/10/2025 05:33 (GMT+7)

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Giúp con đỗ đại học
Ngày hôm đó, khi hai chúng tôi đang nằm ôm nhau trên giường xem tivi, Minh mới nói với tôi về dự định của nó trong tương lai: Mẹ à! Có lẽ con sẽ không học nữa. Tại sao? Vì thực sự con không muốn học. Con định nói mẹ bán căn nhà này, mình mua căn nhà khác nhỏ hơn, dùng tiền làm vốn buôn bán gì...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện loạn luân Đụ lỗ đít Đụ máy bay Đụ mẹ ruột Đụ nát lồn Sextoy Truyện bóp vú Truyện bú cặc Truyện liếm lồn Truyện sex cô giáo
Vợ tôi
Cuộc sống cứ diễn ra như nó đã tồn tại từ hàng triệu năm trước. Hà với tôi dần dần cứ như hình với bóng, đi đâu, làm gì Hà cũng kêu tôi. Tôi trở thành người trợ lý không lương cho Hà từ hồi nào không hay. Từ việc đi chơi, đi thăm bà con, bạn bè của Hà, nàng đều kêu tôi chở đi cho...
Phân loại: Truyện sex dài tập Đụ công khai Đụ lỗ đít Đụ tập thể Làm tình với đồng nghiệp Sextoy Truyện bóp vú Truyện bú cặc Truyện bú lồn Truyện bú vú Truyện sex có thật Truyện sex ngoại tình
Yêu gái nhà giàu
Hôm nay là ngày tôi đến nhà Dương, nhưng cũng chẳng biết là khi nào. Tôi vác cần tiếp tục sự nghiệp cần thủ của tôi, khổ nỗi ngồi câu cả buổi được hai con cá chưa đến một kg thì làm ăn gì được. Đem cá đi biếu rồi tôi gọi cho Dương: Dương ơi? Sao anh? Anh tới nhà em nha? Ừ, anh tới đi...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện sex nhẹ nhàng Truyện teen
Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top 100 truyện sex hay nhất

Top 4: Cô giáo Mai
Top 5: Cu Dũng
Top 14: Số đỏ
Top 22: Thằng Đức
Top 25: Gái một con
Top 30: Thằng Tâm
Top 41: Cô giáo Thu
Top 43: Vụng trộm
Top 52: Xóm đụ
Top 66: Diễm
Top 72: Tội lỗi
Top 74: Dì Ba
Top 76: Tình già
Top 77: Tiểu Mai
Top 79: Bạn vợ
Top 85: Mợ Hiền
Top 90: Tuyết Hân