Mặt đất phía trước thoáng cái đã trở nên chật chội nhung nhúc toàn người là người, ai nấy mặt mũi vẫn còn ngơ ngác ngó nghiêng dáo dác nhìn hoàn cảnh chung quanh, khi thấy trước mặt mình vẫn là vị tinh chủ hung thần ác sát kia thì tất cả đồng loạt không rét tự run theo bản năng cúi đầu thật thấp.
Duy chỉ có vị mỹ nữ lực điền Thiết Mộc Tử La kia vẫn một bộ dáng phóng túng lẳng lơ õng ẹo ngúng nguẩy mông thịt vô cùng tự nhiên bước đến rồi chẳng chút xấu hổ mà ti tiện quỳ xuống ôm lấy bắp đùi Chu Cương Liệt, mặt áp sát vào hạ bộ của hắn ra sức hít ngửi ngoan ngoãn như một con chó nhỏ.
“Ưm… Chủ nhân, chỗ này của người ta thật ngứa a, có thể ban tiện nô chút ân huệ mưa móc hay không? Người ta đều dẫn cả tộc đi theo ngài rồi, ngài còn chưa có thưởng cho thiếp đó.”
Thiết Mộc Tử La giọng nũng nịu cầu khẩn, ngữ điệu lẳng lơ đầy phong tình này trái ngược hoàn toàn với tạo hình cùng tính cách thường thấy của nàng tuy nhiên thời khắc này nghe lại vô cùng hài hòa khiến người ta rạo rực không thôi.
Nàng quỳ trên mặt đất, thân hình lực lưỡng vạm vỡ như tạc từ thép nguội, cơ bắp cuồn cuộn nổi rõ dưới làn da ngăm bóng loáng săn chắc hơn khối nam nhân. Mái tóc đỏ hung rực rỡ xõa tung như ngọn lửa toát lên nét dã tính hoang dại tựa một con báo săn giữa rừng sâu.
Nàng hoàn toàn lõa lồ không màng mặc lại y phục mặc kệ những ánh mắt soi mói khinh bỉ hay thèm khát từ đám đông xung quanh. Thân thể nàng là sự kết hợp kỳ lạ giữa sức mạnh và dục vọng, bờ vai rộng, cánh tay gân guốc, bụng phẳng lì với cơ bụng săn chắc, đôi chân thon dài nhưng rắn rỏi đầy sức bật.
Bộ ngực to ngoại cỡ, tròn căng săn chắc như hai quả đồi, núm vú sẫm màu dựng đứng treo thêm khuyên bạc lấp lánh càng làm nổi bật sự dâm mị.
Ánh mắt nàng cháy bỏng khát dục dán chặt vào Chu Cương Liệt như muốn nuốt chửng hắn. Một tay nàng trảo lấy bầu vú, ngón tay tinh tế vân vê núm vú kéo mạnh khuyên bạc khiến đầu ti cứng ngắc rung động theo từng cử động.
Tay còn lại thọc sâu vào giữa háng, mu lồn cao ngất rậm rạp lông đỏ phô ra trọn vẹn. Ngón tay nàng chà miết dọc khe thịt ướt át cố ý gảy mạnh hột le sưng mọng, âm tinh rỉ rả lênh láng chảy thành vệt xuống đùi lấp lánh dưới ánh sáng. Nàng ưỡn người, hông nhấp nhô, cổ họng phát ra từng tiếng rên rỉ dâm đãng như con thú hoang động dục không chút che đậy.
Vẻ dâm đĩ hoang dại của nàng khiến nhiều nam nhân xung quanh không khỏi sinh dị niệm. Dù cơ thể nàng lực lưỡng hơn cả họ, phong vị dã tính đầy kích thích lại khiến đám đông rạo rực, dưới quần ai nấy đều đội lên cái lều cao, ánh mắt đờ đẫn khao khát muốn lao vào chiếm đoạt nữ nhân vừa mạnh mẽ vừa dâm mị này.
Cơ mà bọn họ cũng chỉ dám nghĩ trong đầu chứ không ai đủ đảm lược thực sự làm ra hành vi mạo phạm. Chưa nói tới vị sát tinh giết người như ngoé kia bản thân Thiết Mộc Tử La cũng đã là một vị Chân Tiên hùng mạnh ngang hàng các gia chủ đại tộc.
Dù có cho họ thêm tám cái lá gan cũng không ai dám mon men chạm vào nàng, chỉ có thể tự nuốt nước bọt tưởng tượng trong đầu những ý niệm dâm dục. Cơ mà nhìn vị tộc trưởng Khuyển Nhung người thường ngày cao cao tại thượng nghiêm khắc uy quyền được tộc nhân kính ngưỡng, nay lại quỳ liếm dưới chân một gã đàn ông, đám đông không khỏi cảm thấy một phen tư vị sảng khoái hả hê a.
Chu Cương Liệt trước sự cầu hoan dâm đãng của nàng lại vô cùng bình thản, vẻ mặt lạnh lùng không chút động tâm. Bàn tay hắn thô bạo thò xuống nắm lấy mái tóc đỏ rực của Thiết Mộc Tử La kéo mạnh khiến nàng kêu lên một tiếng đau đớn, khuôn mặt đỏ ửng khuất nhục.
Trước ánh nhìn kinh thán của vạn người, hắn hung hăng vung tay tát mạnh vào má nàng một cái vang dội khiến nửa khuôn mặt nàng bỏng rát, thân hình lực lưỡng ngã vật ra đất. Đôi mắt nàng lấp lánh lệ mang, ánh nhìn tội nghiệp uất ức nhưng không dám phản kháng chỉ cúi đầu chịu đựng sự sỉ nhục.
“Hừ, chỉ là một cái tiện nô công cụ, còn dám ở trước mặt ta đòi hỏi? Biết thân biết phận đi!”
Chu Cương Liệt gắt lên, giọng đầy khinh bỉ, mỗi lời như lưỡi dao sắc lạnh đâm vào lòng tự trọng của nàng. Đám người xung quanh cũng giật mình thon thót mặt mày xám ngoét vội lùi lại mấy bước, sợ hãi không dám thở mạnh.
Riêng người của tộc Khuyển Nhung càng là xấu hổ nhục nhã lòng đau như cắt không sao tả xiết. Vị nữ tộc trưởng chí cao của họ thường ngày uy quyền nghiêm khắc cường thế biết bao nhiêu, tộc nhân không ai không tôn kính ngưỡng mộ thế mà nay lại ti tiện không bằng một con chó, tùy ý để Chu Cương Liệt đánh mắng sỉ nhục. Đại tế ti và các bô lão Khuyển Nhung cúi đầu thở dài ảo não, danh dự hùng mạnh của bộ tộc đã triệt để bị nàng làm ô uế trở thành trò cười cho người khác.
Càng cay đắng hơn nữa chính là Thiết Mộc Tử La không hề cảm thấy chút xấu hổ bất mãn nào trước sự sỉ nhục này. Ngược lại nàng như đón nhận nó với sự ti tiện đầy khoái trá. Nàng cười vui vẻ, ánh mắt lấp lánh dục vọng bò bằng bốn chi tới gần Chu Cương Liệt như một con chó cái trung thành.
Mông đít cong cao ngúng nguẩy theo từng động tác để lộ khu âm hộ rậm rạp lông đỏ ở phía sau, mép lồn hé mở, dâm dịch chảy ròng ròng khiến đám đông nam nhân không khỏi nuốt nước bọt. Nàng quỳ rạp chu môi hôn lên chân hắn, đầu lưỡi đưa ra liếm láp giày hắn, từng động tác đầy hạ tiện như muốn thể hiện sự phục tùng tuyệt đối.
“Vâng, tiện nô sai rồi, thiếp chỉ là sủng vật chủ nhân nuôi dưỡng, không có quyền yêu cầu ngài. Xin chủ nhân trừng phạt thiếp đi, hành hạ đánh đập thiếp đều được!”
Nàng ngẩng mặt, giọng nói ngọt ngào nhưng ti tiện, ánh mắt đầy khao khát. Nàng chủ động nằm ngửa ra đất, hai tay nâng cao, đôi chân co lại mở rộng phô bày toàn bộ những nơi nhạy cảm nhất. Bộ ngực ngoại cỡ lắc lư rung động, núm vú đeo khuyên bạc cứng ngắc, mép lồn hé mở, hột le sưng mọng lộ rõ. Tư thế không khác gì một con chó cái hướng về chủ nhân ngoan ngoãn phục tùng sẵn sàng để hắn chà đạp.
“Hảo!”
Chu Cương Liệt cười gằn, ánh mắt lạnh lẽo không chút thương tiếc. Hắn đứng thẳng, bàn chân giơ cao dẫm mạnh lên bộ ngực căng tròn của nàng. Lực đạo mạnh mẽ khiến hai bầu vú bị ép đến biến dạng đàn hồi thành đủ hình thù kỳ dị.
Trên làn da ngăm săn chắc nhanh chóng lưu lại mấy đạo dấu giày, bụi đất cát bám lên làm bộ ngực nàng thêm phần nhơ nhuốc. Núm vú bị bàn chân hắn chà đạp cứng ngắc thêm, khuyên bạc rung lên lách cách.
Hắn không dừng lại, bàn chân tiếp tục di chuyển xuống lướt qua vùng bụng phẳng lì cơ bắp nổi rõ, tiến tới mu lồn cao ngất. Hắn xoa mạnh đùm lông đỏ khiến nó rối bời dính đất cát bẩn thỉu.
Bàn chân tiếp tục chà đạp, lướt qua hai mép lồn sưng húp, hột le sung huyết nhô cao bị hắn giẫm cho đỏ rực. Dâm dịch từ mật huyệt tuông trào lênh láng thấm ướt cả bàn chân hắn tạo thành vệt nước lấp lánh trên đất.
“A… a… chủ nhân… hành hạ thiếp thêm đi… ư ô ô… hung hăng dẫm đạp thiếp, trừng phạt con đĩ man di hư hỏng vô dụng này nữa đi… ô ô…”
Thiết Mộc Tử La dù nhận lấy triền miên đau rát lại trông vô cùng hưởng thụ. Nàng rên rỉ ư ử, cổ họng phát ra âm thanh dâm đãng, hai chân tách rộng hơn, tay thò xuống vạch mở mép lồn khoe trọn cái lỗ thịt hồng hào co bóp không ngừng.
Mũi giày của Chu Cương Liệt ấn mạnh khảm sâu vào âm đạo nàng mang theo đất cát cọ xát vào thịt mềm nhạy cảm. Nàng cắn môi vừa đau vừa sướng, cơ thể run rẩy vì khoái cảm biến thái từ sự bạo dâm. Dâm thủy chảy như suối, thấm ướt cả giày hắn nhỏ giọt xuống đất.
Hắn vẫn không ngừng lay động bàn chân ra vào bên trong lỗ lồn nàng, hành hạ động thịt đến méo mó không còn hình dạng. Tiếng rên của nàng càng lúc càng lớn, thân thể cong lên, hông nhấp nhô dữ dội.
“Á á á… Ra… Thiếp… ô ô… ra rồi…”
Cuối cùng, mỹ nhân lực điền dưới vô vàn ánh mắt quan khán run bần bật đạt đến cao trào, âm tinh phun ra như suối làm ướt đẫm cả giày hắn.
Nhìn thấy nữ cường nhân tộc trưởng chí cao đẳng cấp Chân Tiên cứ vậy bị gã Tinh Chủ ác tâm kia tại chỗ dùng chân làm cho lên đỉnh khiến mấy vạn con người có mặt không biết nói gì thêm.
Bọn họ chỉ biết cúi đầu, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không dám hó hé. Trong lòng lại âm thầm đánh giá gã nam nhân kia, tự hỏi liệu hắn có thực sự là Tinh Chủ Chính Thần từ Thiên Đình hay không?
Cách hắn đồ sát hàng vạn nhân mạng không chút nháy mắt, thêm hành vi dâm ô lăng nhục khi nam bá nữ này thực không có chút khí độ tiên nhân nào cả a. Càng giống hành vi của một đại ma đầu tàn ác vô lương hơn. Tuy nhiên những suy nghĩ ấy họ chỉ dám giữ kín trong tâm trí, không một ai đủ can đảm để bộc lộ ra ngoài vì nỗi sợ hãi trước uy thế kinh hồn của hắn.
Chu Cương Liệt đứng thẳng, ánh mắt sắc lạnh quét qua đám đông như muốn xuyên thấu tâm can từng người. Hắn khẽ dừng lại ở một góc, khóe miệng hơi nhếch lên nụ cười khó dò rồi lướt đi như không có gì.
Trong đám người Vu gia, Lệ Nhiễm Sương nép sau lưng trượng phu Vu Thản Chi, mi mắt cụp xuống lảng tránh, cắn môi ái ngại cố che giấu sự bối rối.
Nàng nhận ra ánh mắt hắn vừa lướt qua mình, mang theo ý đồ rõ ràng không thể che giấu khiến cơ thể đẫy đà thành thục của nàng dù ẩn dưới lớp váy áo phu nhân bảo thủ vẫn khẽ run lên như bị dòng điện chạy qua, hai chân kẹp chặt như muốn ngăn dòng cảm xúc cuộn trào trong lòng.
Trong đầu không khỏi nhớ đến cảnh tượng mấy ngày trước bản thân trần trụi quỳ bò dưới chân người nam nhân kia hướng về hắn hiến ân cần.
Hai người ngoại trừ bước cuối thì dường như cái gì cũng đã làm hết, hôn cũng hôn rồi, cơ thể đều bị gã tinh chủ xấu xa đó khám phá không sót ngóc ngách nào. Lưỡi hắn lấn lướt, bàn tay thô bạo vuốt ve khắp thân thể mềm mại, từ bộ ngực đầy đặn đến mu lồn ướt át.
Nàng còn dùng miệng bú liếm khúc côn thịt vĩ đại của hắn, cảm nhận nó căng cứng, nóng bỏng trong miệng, nuốt lấy tinh dịch đặc sệt hắn bắn ra, từng giọt đắng chát trôi xuống họng.
Những ký ức ấy dù nàng muốn xóa sạch vẫn bám riết lấy tâm trí khiến Lệ Nhiễm Sương loạn thần. Khuôn mặt nàng đỏ bừng, hai má nóng ran, nơi âm đạo rỉ ra thứ chất lỏng ấm nóng thấm đẫm tiết khố lan xuống đùi. Nàng cúi thấp đầu, không dám ngẩng lên, sợ ánh mắt hắn lại tìm đến, sợ chính mình sẽ không kìm được mà rơi vào vòng xoáy dục vọng ấy lần nữa.
Vu Thản Chi ở phía trước cũng cảm giác được nữ nhân nép sau lưng mình đang khẽ run lên, bàn tay hắn trong ống tay áo siết chặt cố gắng trấn tĩnh, hàm răng nghiến đến sắp nát. Não hải hắn quẩn quanh hình tượng vị Thiết Mộc tộc trưởng đang bày ra bộ dáng đĩ thoã dâm tiện ở trên kia, sau đó không nhịn được mà liên tưởng hình ảnh thê tử của mình thay thế vào đó.
Đầu óc hắn thoáng một tiếng oanh minh làm vị gia chủ này bất giác giật thót, mồ hôi thấm ướt trán. Không nghĩ tới thì thôi, một khi đã tưởng tượng liền khó thể loại bỏ được tâm tư nghi kị đang dần sinh sôi lớn mạnh.
Khuyển Nhung tộc kia vì an toàn đã đánh đổi bằng việc hy sinh một vị tộc trưởng làm nô cho người ta, vậy thì Vu gia của hắn đã phải trả giá những gì? Lệ Nhiễm Sương rốt cuộc đã làm cách nào để đàm phán với gã sát tinh đó tránh được việc Vu gia bị diệt tộc? Có phải cũng giống ả kỹ nữ lực điền kia, trả giá bằng chính cơ thể của nàng?
Nếu quả thật mọi chuyện diễn ra như thế thì sau này hắn và nàng phải đối mặt với nhau ra sao? Là mang ơn, chấp nhận sự hy sinh vì đại cuộc của nàng hay phải tỏ rõ thái độ?
Chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh thê tử hiền lương thục đức luôn giữ đúng đạo trinh liệt tiết hạnh của mình lại ở bên cạnh gã nam nhân đó trút bỏ hết xiêm y lõa lồ trùng trục bày ra tư thế phô dâm hạ tiện nhất có thể. Lại để hắn thoải mái lăng nhục khinh bạc, đem nàng dạy dỗ thành một đầu kỹ nữ mẫu cẩu lẳng lơ phóng đãng không biết xấu hổ.
Vu Thản Chi lòng như bị ai đâm một lưỡi dao cùn, vừa đau đớn lại hoen gỉ kéo dài. Một nam nhân xem trọng danh dự tự trọng như hắn làm sao có thể chấp nhận được đây?
Hắn hiện tại đã gấp gáp muốn lập tức chất vấn Lệ Nhiễm Sương cho ra lẽ, nếu không e là lòng hắn sẽ mãi mãi ngứa ngáy khó yên. Nhưng Vu Thản Chi biết lúc này không thể vọng động, vận mệnh của cả gia tộc vẫn đang nằm trong tay của kẻ kia, chuyện làm rõ nghi vấn còn phải đợi một thời gian ổn định.
Không chỉ có Vu Thản Chi, một số tộc nhân nhạy bén cũng đã nhận ra tình huống không đúng, các trưởng lão đều nói là nhờ gia chủ phu nhân ra sức du thuyết mới có thể cứu họ khỏi một trận huyết tẩy. Cơ mà vị Lệ phu nhân đó rốt cuộc đã dùng biện pháp nào để khiến gã sát tinh tà dâm kia dừng động can qua, không lẽ cũng là tương tự với ả man nữ ti tiện kia. Nếu đúng là như vậy thì chẳng phải…
Chỉ mới nghĩ tới đây, trong mắt những tộc nhân chi thứ này đã bắt đầu xuất hiện dị sắc, ánh mắt họ nhìn Lệ Nhiễm Sương tràn đầy phức tạp, còn hướng về phía Vu Thản Chi thì chỉ có xót xa cùng thương hại giống như nhìn một gã đàn ông tội nghiệp bị cắm sừng.
Vu Thản Chi là Chân Tiên cảnh, tinh thần lực lượng vô cùng nhạy bén nên đương nhiên hắn cũng hiểu rõ những ánh mắt đang nhìn mình mang theo ý nghĩa như thế nào. Thể diện và lòng tự trọng của hắn giờ phút này giống như bị dìm xuống bùn lầy, bàn tay trong tay áo hắn siết đến bật máu.
Thân là gia chủ thế lực, hắn cực kỳ ghét người ta nhìn mình với ánh mắt thương hại đồng cảm như thế. Cả hai đứa con trai của Vu Thản Chi và Lệ Nhiễm Sương lúc này cũng cực độ mất tự nhiên, sắc mặt tối sầm hơi nhích người ra xa khỏi mẫu thân một chút, cúi đầu không nói.
Duy chỉ có Vu Thanh Tuyền cô con gái út ngoan xinh yêu này vẫn một mực ở bên Lệ Nhiễm Sương, bàn tay mảnh mai nắm chặt lấy tay mẹ mình như muốn tiếp thêm động lực. Nàng còn quá ngây ngô chưa thể hiểu thấu được những vấn đề rắc rối của người lớn, tiểu cô nương chỉ biết những cái huynh đệ tỷ muội thúc bá trong nhà thái độ với mẫu thân mình dường như đã đổi khác.
Mỹ phụ nhân cũng cảm giác được hàng vạn ánh nhìn như kim châm đang hướng về phía mình khiến nàng cực kỳ khó chịu, rõ ràng trước đó bọn họ đối với mình vẫn vô cùng tín nhiệm chân thành sao chốc lát lại thay đổi nhanh như thế?
Là do gã xấu xa kia giở trò, hay thực sự bọn họ đã không còn tin tưởng vào nàng nữa? Duy chỉ có cô con gái nhỏ bên cạnh vẫn còn cho nàng một chút an ủi ấm áp.
Nàng biết sự vụ lần này sẽ không dễ dàng êm xuôi lắng xuống như thế, lòng tin tộc nhân Vu gia đối với nàng đã loạn, giờ chỉ có thể trông chờ vào cách hành xử của họ đối với người đã cam nguyện hy sinh danh tiết. Là biết ơn cảm thông hay dè bỉu khinh khi, thái độ của bọn họ cũng sẽ quyết định con đường tương lai cho nàng sau này.
Chu Cương Liệt rất giỏi trong việc thao túng nhân tâm, ánh nhìn hờ hững nhưng đầy ý vị thâm trường hướng về Lệ Nhiễm Sương đó tuy không nói lên điều gì nhưng thực tế đã phơi bày tất cả. Hắn để cho đám người Vu gia tự quan sát, tự suy diễn rồi đưa ra phán đoán.
Đầu tiên là dùng phương thức ác liệt trước mặt bao nhiêu người lăng nhục Thiết Mộc Tử La, đem nàng biến thành bộ dáng hạ tiện hèn mọn nhất, làm cho hai gia tộc bên dưới khắc sâu ấn tượng rằng vị mỹ nhân lực điền này vì Khuyển Nhung tộc đã triệt để quy tâm trở thành mẫu cẩu mặc hắn đùa bỡn hành hạ.
Sau đó hắn lại dùng một ánh mắt như có như không thoáng qua Lệ Nhiễm Sương, cùng lúc phát động một chút khả năng dẫn dắt tâm lý của Sắc Dục Bổn Nguyên khiến người của Vu gia đối với vị gia chủ phu nhân nhà mình dần nảy sinh khúc mắc.
Man nữ kia đã trả giá bằng thân thể để đổi lấy an toàn cho tộc nhân, vậy Lệ phu nhân đã đánh đổi bằng thứ gì? Có phải cũng tương tự hay không?
Hắn đơn giản chỉ cần gieo vào lòng họ hạt giống nghi kị, thời gian sẽ khiến nó từng chút một nảy mầm rồi sự ngờ vực sẽ càng lúc càng lớn. Trong khi chờ đợi hắn có thể làm thêm một số kích thích giống như bón phân tưới nước. Đến một thời điểm nào đó thích hợp tự nhiên sẽ bùng phát, đó cũng là lúc hắn thu hoạch được quả ngọt.
Ván cược này ngay từ đầu Chu Cương Liệt đã là người nắm giữ hộp xí ngầu, muốn lắc ra bao nhiêu điểm đều do hắn quyết định. Lệ Nhiễm Sương tâm tư không cạn nhưng gia đình cùng thanh danh chính là điểm yếu chí mạng khiến nàng bị bó buộc.
Thực tế hắn cũng không cần phải làm những tiểu mưu tiểu kế rườm rà như thế chỉ vì một người đàn bà. Nhưng Chu Cương Liệt xưa nay đối với việc công lược nữ nhân luôn xem đó như một bộ môn nghệ thuật tao nhã. Hắn tận hưởng quá trình, từng chút một kéo các nàng nào ma trảo của mình, đem tín niệm đạo đức niềm tin của bọn họ từ từ chơi đùa bóp vụn.
Mọi diễn biến sau đó không cần gấp gáp, cần thêm một ít thời gian để hạt giống kia ủ mầm, vị mỹ phụ nhân kia hắn ăn chắc rồi, còn có cả tiểu cô nương ngây ngô bên cạnh nàng nữa, đôi mẫu nữ này không ai có thể thoát khỏi tầm tay hắn.
Lúc này, lão tổ Vu Thừa Kiêu cùng lão ẩu đại tế ti đều lần lượt bước ra dẫn đầu chúng tộc nhân phía sau hướng về phía Chu Cương Liệt khấu đầu. Đám nữ quyến của sáu nhà cũng run rẩy khép nép cung kính hành lễ, chỉ có mấy vị phu nhân Tô Thanh Vãn cùng hai tên tiểu bối Tả Huyền và Hổ Mặc cơ thể vẫn đang bị phong cấm bất động trên đất.
“Thượng tiên… nơi này là…” Vu Thừa Kiêu nhìn ngó xung quanh một lượt giọng hơi lắp bắp hỏi.
“Phương Bắc Đại Sở, địa bàn của ta. Các ngươi đã quy thuận ta đến được đây rồi thì nên tự giác ngoan ngoãn, vứt hết những cái tâm cơ nhỏ bé kia đi. Đi theo dưới trướng ta liền có thể đảm bảo gia tộc thuận lợi phát triển, miễn là các ngươi thể hiện được giá trị hữu dụng cho ta thì lợi ích nhận được khó thể đong đếm.”
Nói đến đây Chu Cương Liệt chợt dừng lại, ánh mắt mang theo bá khí nhàn nhạt lạnh lẽo quét qua toàn trường, ngữ điệu cũng trở nên nguy hiểm hơn gằn giọng.
“Nhược bằng kẻ nào xuất hiện tà tâm dị loại đối với ta sinh ra phản bội thì cứ nhìn kết cục của sáu nhà kia mà làm gương. Bổn tôn không bao giờ hù dọa suông, đừng nên ôm tâm lý may mắn.”
Trước uy thế của hắn dù có là Kim Tiên lão tổ cũng cảm thấy rét run, hai chân như sắp nhũn ra đừng nói chi tới đám hậu nhân tiểu bối. Bọn họ đã sớm chứng kiến được sự tàn nhẫn máu lạnh của vị Chính Thần này, cũng thấu đáo vị trí bản thân. Dù cho họ thêm mấy trăm mạng cũng không ai dám đối với hắn sinh ra bất cứ sự phản kháng bất kính nào.
“Thượng… thượng tiên cứ yên tâm, lão thân chắc chắn sẽ giáo huấn tộc nhân thật tốt, đúng như Tử La đã nói, chúng ta nguyện tôn ngài làm thần minh thay thế Vu tổ. Từ nay trên dưới Khuyển Nhung dâng trọn lòng trung thành, phụng sự ngài bằng cả tâm can và sinh mệnh, lấy ý chí ngài làm kim chỉ nam, lấy dục vọng ngài làm ánh sáng dẫn đường, đời đời kiếp kiếp không bao giờ phản bội. Mong thượng tiên minh xét.”
Đại tế ti lưng eo hơi còng bước tới một bước quỳ xuống bái lạy, giọng bà ta trầm trầm oanh minh khắp không gian như đang tuyên thệ ai cũng có thể nghe rõ. Kế tiếp những cái trưởng lão khác trong tộc cùng đám đông con dân Khuyển Nhung ở sau đều lục tục nối gót quỳ lạy, miệng đồng thanh hô.
“Con dân man tộc Khuyển Nhung, nguyện đời đời kiếp kiếp trung thành tín ngưỡng thần minh!”
Thanh âm hàng vạn người rền vang chấn động cả một góc hợp cốc làm chim thú trong rừng nghe mà hoảng hốt chạy tứ tán, đến cả thôn Hoang Lĩnh ở cách xa mấy dặm cũng có thể nghe được.
“Haha, hảo! Từ nay các ngươi đã là con dân của bổn tôn rồi. Yên tâm, đi theo ta sẽ không làm các ngươi phải hối hận. Mau đứng dậy đi!”
Chu Cương Liệt một tay vuốt râu cười hào sảng, tay kia đã kéo lấy Thiết Mộc Tử La từ dưới đất lên, lại vòng qua eo bóp chặt lấy bầu sữa tròn căng màu socola của nàng mà nhào nặn xoa bóp thành đủ loại hình thù.
“Ứ… ưm…” Mỹ nhân lực điền lúc này xem như đã hoàn toàn buông xuống gánh nặng tâm tình vui vẻ, ánh mắt nàng nhìn vị chủ nhân bên cạnh càng nhu tình đến sắp chảy nước.
Dù trước đó thái độ của nàng đối với gia tộc khá là gay gắt nhưng thâm tâm vẫn mong muốn bảo vệ an toàn cho họ. Có như vậy thì sự hy sinh của nàng bây giờ mới có giá trị. Được một vị chủ nhân vừa mạnh mẽ lại có bối cảnh lớn như vậy làm thần minh chống lưng vẫn tốt hơn ngu trung thờ phụng vị Vu tổ chỉ có trong tín ngưỡng kia.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Thiên bồng nguyên soái - Quyển 4 |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Truyện bóp vú, Truyện sex phá trinh, Truyện xuyên không |
| Tình trạng | Update Phần 60 |
| Ngày cập nhật | 30/10/2025 05:33 (GMT+7) |