Truyện sex ở trang web truyensextv99.net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Trang web truyensextv68.com là trang web dự phòng của website truyensextv99.net, truyện ở đây update muộn hơn so với truyensextv99.net tầm một ngày.

Truyện sex » Truyện sex ngắn » Nữ cảnh sát » Phần 9

Nữ cảnh sát - Tác giả Thiên Hạ Du Mục


Update Phần 9

Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv99.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!

Phần 9: Manh động

Con thuyền nhỏ bằng gỗ kẽo kẹt rời bờ lúc bình minh vừa ló dạng, mặt biển trải dài như tấm lụa bạc. Cả ba người: Hắn, Cô và chàng trai đánh cá…

… họ đứng nhìn lại bờ cát lần cuối. Không ai nói lời nào, nhưng trong ánh mắt có đủ sự lo lắng lẫn hy vọng.

Gió biển ban đầu chỉ lùa nhẹ, sóng êm, mọi thứ tưởng chừng yên ả. Nhưng càng đi xa, biển càng đổi sắc. Những dải mây đen từ chân trời kéo đến, như một đàn thú bất ngờ giận dữ. Chàng trai ngư dân nheo mắt nhìn lên bầu trời, rồi siết tay lấy bánh lái:

“Giông lớn đang tới.”

Gió rít lên như tiếng hú, sóng đập vào mạn thuyền dữ dội. Cô bấu lấy cánh tay hắn, hơi thở run rẩy. Hắn trấn an, nhưng chính hắn cũng cảm nhận được cái lạnh thấu xương của nỗi nguy hiểm kề cận.

Màn đêm buông xuống không báo trước, chỉ trong vài phút, bầu trời và mặt biển như hòa làm một trên nền đen thăm thẳm. Sấm chớp chằng chịt xé toạc bóng tối, soi rõ những cột sóng dựng đứng cao như vách núi. Con thuyền bé nhỏ bị hất tung như chiếc lá nhỏ nhoi giữa bão tố.

Một cơn sóng khổng lồ ập đến.

ẦM!!!

Cả ba người ngã nhào, nước biển lạnh buốt quất vào mặt như hàng ngàn lưỡi dao nhỏ. Một mái chèo bị cuốn đi, thuyền nghiêng gần như lật úp. Hắn trèo lên mép thuyền, buộc sợi dây thừng duy nhất vào thắt lưng rồi lao ra mép boong, cố vươn tay kéo lại tấm bạt che đã bị gió giật gần bật khỏi thuyền.

Cô hét lên gọi hắn trong tiếng gió gào thét, còn chàng trai thì giữ bánh lái đến gân xanh cũng nổi cuồn cuộn trên cánh tay.

Một tia sét sáng lóa chiếu lên mặt hắn… ướt đẫm, kiên cường, không chùn bước. Hắn ghì được tấm bạt, buộc chặt lại, nhưng đợt sóng thứ hai lại ập đến. Cả thân thuyền như muốn dựng thẳng đứng…

Chỉ cần thêm một cơn nữa là tất cả sẽ chìm.

… Ngày thứ 6:

Lương thực chỉ còn một ít khô cá và nước ngọt cạn dần. Cô phát sốt vì vết thương, môi khô nứt, hơi thở yếu. Hắn gần như thức trắng mỗi đêm để chăm cô. Chàng trai đánh cá trầm lặng nhưng đôi mắt lo âu nhiều hơn trước.

… Ngày thứ 12:

Biển êm trở lại, nhưng bầu trời vẫn u ám. Cá không có, nước ngọt gần cạn. Hắn phải cắt áo làm lưới tạm, hai người đàn ông thay nhau lặn bắt cá nhỏ, có khi chẳng được gì ngoài vài vỏ sò rỗng. Gió đổi hướng bất thường, con thuyền dường như trôi lệch khỏi lộ trình.

Mỗi ngày trôi qua dài như cả một đời.

… Ngày thứ 18:

Họ nhìn thấy đất liền thấp thoáng nơi chân trời… nhưng ngay lúc ấy, một bầy cá mập xuất hiện. Vây xám lượn vòng quanh thuyền, sắc bén như lưỡi dao. Chỉ cần một cú va mạnh, thuyền sẽ vỡ. Chàng trai ném mồi để đánh lạc hướng, còn hắn cầm cây sào dài chặn chúng. Sóng xô, thuyền chao đảo, có lúc tưởng như bị lật.

Giữa khoảnh khắc cận kề sinh tử, cô tỉnh lại, khẽ gọi tên hắn bằng giọng yếu ớt:

“Hình Thiên…”

Chỉ một tiếng, nhưng như mồi lửa thắp bùng nghị lực. Hắn gầm lên, đập mạnh vào mặt nước, xua đuổi bầy cá. Chàng trai đánh cá trút hết sức cuối cùng vào bánh lái.

Bầy cá cuối cùng bỏ đi.

… Ngày thứ 20:

Bình minh ửng vàng. Trên đường chân trời, đất liền lại hiện ra rõ hơn… không phải ảo giác, không mờ mịt như trước nữa. Mùi rừng, mùi đất liền, mùi của sự sống gần đến mức như chạm được.

Hắn ôm lấy Cô, chàng trai khuỵu xuống boong thuyền mà cười trong nước mắt.

Họ đã sống. Họ chuẩn bị bước vào đất liền. Nhưng phía trước… biên giới Thái Lan… không hề hiền hòa chờ đợi họ.

Một hành trình khác đang chờ, nơi mà số phận sẽ đảo ngược tất cả.

… Phía tây Vịnh Thái Lan, vừa đặt chân lên đất liền, cả ba đứng trơ mắt nhìn nhau, như ba con cá mới được vớt từ biển lên… tóc bết muối, quần áo bạc màu như lịch sử, da rám nắng, thân thể ốm o gầy mòn…

Chàng trai đánh cá hít một hơi thật sâu rồi vung tay:

“Tụi mình sống rồi!!!”

Sau vài câu hỏi thăm, họ biết nơi mình đang đứng là… Phuket, Thailand.

Không hề gần Bangkok. Không hề rẻ để tới đó. Và nhất là: Họ không có một xu dính túi.

Hắn ngồi xuống cát, vẽ một đường dài bằng nhánh cây như chiến lược gia đang bàn đánh trận:

PHUKET → (800+ KM) → BANGKOK…

Cô nhìn cái bản đồ cát mà muốn khóc… phần vì xa, phần vì đói, phần vì hắn vẽ… như con rắn bò.

Chàng trai thì cắn môi suy nghĩ, rồi hỏi một câu ngu đỉnh cao:

“Có đi thuyền tới đó được không?”

Hắn lườm một cái muốn giết người, nhưng rồi sực nhớ nghe nói ở Thái xe buýt dọc tuyến rất nhiều. Nếu lên được xe mà không bị phát hiện… thì coi như họ có cơ hội.

Và kế hoạch vĩ đại ấy được triển khai…

Phương án A:

Đóng vai khách du lịch lạc trại…

Cả ba chọn bộ quần áo rẻ nhất ở chợ… loại mặc vào là biết nghèo liền.

Họ sẽ lên xe buýt, tỏ vẻ du khách không hiểu tiếng, cười thân thiện tay bắt mặt mừng.

Phương án B:

Cô giả bộ say nắng, hắn thì giả bộ người chồng đang lo lắng.

Hắn sẽ đỡ cô lên xe, cô thì mắt lim dim, tay đặt nhẹ lên trán như chuẩn bị ngất.

Thấy bộ dạng đó nếu thương tình, tài xế cho ngồi lên xe miễn phí.

Hắn dặn trước:

“Em mà cười là lộ hết đó!”

Chưa đầy năm phút cô bật cười…

Toang phương án B…

Phương án C:

Lữ Cường làm “vật đổi chỗ” (tên chàng trai đánh cá)

Cậu ta tình nguyện leo lên giả làm phụ lơ xe, mở cửa, đóng cửa, chỉ đường cho khách như đã làm cả đời rồi.

Có lúc còn tự bấm chuông tinh tinh dù xe chưa đến trạm.

Tài xế quay lại thấy lạ, suýt đạp thắng giữa quốc lộ.

Phương án C thất bại…

… Khi mặt trời lặn, cả ba ngồi gục trong trạm chờ xe, đói meo, mệt như ba cái khăn lau sàn.

Rồi bất ngờ… hắn bật lên như được cắm điện:

“Tôi có cách. Không giả vờ, không lén lút. Ta… đổi công lấy vé.”

Cặp mắt cô sáng lại.

Lữ Cường cũng gật đầu, dù chưa hiểu gì.

Hắn bước tới tài xế xe đường dài, cúi đầu thật lịch lãm:

“Ông có cần người bốc hàng, rửa xe, hoặc bảo vệ khỏi… cướp biển không?”

Tài xế nhìn hắn từ đầu đến chân… cơ bắp, sẹo, da cháy nắng… giống vệ sĩ hơn nhân viên.

“Nếu mấy người giúp phụ bốc hàng, tối nay tại bến, tôi sẽ cho cả ba đi miễn phí.”

Thành công đầu tiên kể từ khi sống sót!

Ba người lao vào làm không khác gì công nhân thực thụ. Hắn vác bao hàng như khiêng lông chim.

Lữ Cường thì hăng hái như trâu nước.

Cô thì lau kính xe, ngáp dài ngáp ngắn vì buồn ngủ.

Đêm xuống… họ được ngồi lên xe buýt hướng Bangkok.

Không cần lén lút, không cần giả vờ… đường đường chính chính, mệt mà tự hào.

Hắn ngồi giữa, Mỹ Na ngồi bên phải, Lữ Cường ngồi bên trái.

Cả hai tựa đầu vào hắn ngủ gà ngủ gật… đèn xe hắt lên ánh sáng ấm vàng.

Họ đã vượt biển, vượt đói, vượt bão… giờ đang vượt hơn 800km hy vọng.

Xe buýt lao vun vút trên quốc lộ về hướng Bangkok, đèn đường lướt qua cửa kính như những vệt sáng dài.

Không khí trong xe đang rất yên bình… vài người ngủ ngáy khe khẽ, vài người đeo tai nghe xem phim, cô tựa đầu vào vai hắn, Lữ Cường cũng vậy, tay ôm chặt balo ngủ ngon lành như khúc gỗ.

Và rồi…

Một mùi lạ, rất nhẹ, rất êm… như gió thoảng… lan ra từ hàng ghế giữa.

Ban đầu ai cũng mơ hồ, thậm chí còn có người nhắm mắt hít sâu, tưởng là mùi… tinh dầu.

Nhưng chỉ 3 giây sau:

Cả xe buýt bùng nổ như tổ ong vỡ.

Người thì thò đầu ra cửa, người lấy áo che mũi, có cụ già lẩm bẩm Nam mô cứu khổ cứu nạn.

Hắn và cô… nhìn nhau sửng sốt.

Mùi ấy lan nhanh như khói độc, phá thủng hết mọi ranh giới không khí.

Không ngọt, không chua… mà kiểu đặc sệt, tròn vị, xuyên thẳng lên não.

Cô trợn mắt:

“Không lẽ… bom sinh học?!”

Hắn cố giữ bình tĩnh, nhưng đôi mắt đỏ lên, siết lấy tay cô.

Chàng trai đánh cá ôm bụng như nhớ lại tội tình ban chiều:

“Ờm… hồi trưa… cá khô tôi ăn hơi… để lâu…”

Hai người quay phắt sang nhìn cậu ta.

Mùi chưa kịp tan, mọi người mất cảnh giác thì làn sóng thứ 2 phun ra… lần này không còn nhẹ nhàng nữa… nó nâng tầm.

Nó như mở công suất turbo, cuộn lên mạnh mẽ, dày đặc, có chiều sâu và nền âm trầm.

Toàn bộ xe như bước vào trạng thái chiến tranh hóa học.

“Tài xế mau mở cửa sổ!!”

“Không chịu nổi nữa rồi!!”

Tài xế cũng không chịu được, phải tấp xe vào lề gấp, mở cửa thông khí.

Mọi người ùa xuống đất hít không khí như những người sống sót sau thảm họa.

Lữ Cường nhìn cô và hắn… mặt tái mét, lí nhí:

“Chắc… do cá mặn… với vừa lên men… tôi xin lỗi.”

Hắn vỗ vai Lữ Cường… rất nhẹ, rất chậm… như khen một chiến binh đã phá kỷ lục hủy diệt nhân loại:

“Có lẽ bão giữa biển chưa là gì so với cậu… Cậu mà dùng cái này đi đánh nhau… thắng chắc…”

Cô cắn môi khỏi cười lớn, nhưng thất bại… cười đến chảy nước mắt.

Cuối cùng, tài xế vẫn cho ba người tiếp tục đi… nhưng bắt riêng nhóm họ ngồi cạnh cửa sổ… và mở suốt quãng đường.

Ai cũng sợ làn sóng thứ 3.

Xe chết máy, thủng lốp, người bị ngất, tài xế đau bụng…

Rất nhiều sự cố ngoài ý muốn xảy ra… sau 20 tiếng lắc lư trên xe buýt… dài hơn cả cảm giác trôi dạt giữa biển… cuối cùng bến xe Sai Tai Mai, Bangkok cũng hiện ra.

Đèn đường ố vàng lạnh lẽo, dòng người thưa thớt, xe cộ ít hơn mong đợi.

Thủ đô rộng lớn nhưng đêm nay lại mang vẻ mệt mỏi như chính ba người họ.

Họ bước xuống xe… chân nặng như đeo chì.

Cô ngáp dài, mắt lờ đờ như chỉ cần dựa nhẹ vào vai ai đó là ngủ ngay.

Lữ Cường thì phấn khích đến mức… đứng nhìn bến xe như nhìn thành phố của tương lai.

Lữ Cường:

“Trời đất, to dữ vậy! Đèn sáng quá, nhà đẹp ghê!”

Hắn bật cười… lần hiếm hoi từ khi rời biển.

Không khí nơi đây rõ ràng làm hắn thay đổi: Tự tin hơn, sắc lạnh hơn, như một con hổ về lại lãnh thổ của mình.

Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời Bangkok… hít sâu một hơi dài, chậm rãi.

Trong đôi mắt ấy có gì đó không phải chỉ là niềm vui trở về… mà là nhiều ký ức không tên đang thức dậy.

Cô kéo tay hắn, giọng nhỏ mà đầy tin tưởng:

“Bây giờ mình làm gì tiếp theo?”

Hắn vuốt tóc cô, ánh mắt dịu đi lạ thường:

“Để anh gọi điện đã…”

Lữ Cường tò mò như trẻ con vào hội chợ… đảo mắt khắp nơi, ngửi mùi đồ ăn ven đường đến mức nước dãi ứa cả ra mép.

Lữ Cường lôi toàn bộ số tiền ít ỏi còn lại… không nhiều, chưa chắc đủ mua ba ổ bánh mì… đưa hết cho hắn:

“Anh cần dùng thì dùng đi.”

Hắn nhận không cười, chỉ gật đầu rất nhẹ.

Cử chỉ nhỏ nhưng đầy trọng lượng giữa ba người từng suýt chết trong bão.

Hắn bước vào buồng điện thoại công cộng cũ kỹ gần đó, kính mờ hơi nước.

Ngón tay hắn bấm từng số… nhanh nhưng chắc, như ký ức chưa từng phai.

Tút… tút… tút…

Không ai nghe.

Rồi bỗng… cạch.

Hắn không nói tên, chỉ buông một câu trầm thấp:

“Về rồi…”

Không cần giới thiệu.

Không cần giải thích.

Ở đầu dây bên kia… im lặng 1 giây nhận diện giọng nói, rồi ngắn gọn đáp:

“Vâng…”

Hắn buông điện thoại, ra ngoài, ba người tìm đến một ghế đá khuất góc tường… gió đêm thổi lạnh, đèn neon xanh hắt lên khuôn mặt ai cũng bơ phờ hốc hác.

Hắn châm thuốc, rít một hơi dài… khói trắng tan vào bóng đêm.

Đưa một điếu cho Lữ Cường.

Lữ Cường châm lửa hít mạnh một hơi… rồi ho sặc sụa như ngộ độc hải sản:

“Kh… khục! Cái này… mạnh dữ!!”

Hắn chỉ nhếch môi, không nói.

Cô thì chỉ muốn ngủ.

Cô tựa đầu lên vai hắn, co người vì lạnh.

Hắn trùm áo khoác mỏng lên vai cô, khẽ nói:

“Cố thêm chút nữa. Mình sắp về nhà rồi.”

Tiếng động cơ vang lên phía xa.

Một chiếc Toyota Hiace màu bạc trườn đến, đèn pha rọi thẳng vào ba người.

Chiếc xe 15 chỗ dừng lại cách họ chỉ vài bước.

Đèn pha quét ngang như lưỡi dao trắng xoáy vào bóng đêm.

Cạch… cửa trượt mở.

Từ trong xe bước xuống khoảng 10 gã đàn ông, xăm trổ, áo ba lỗ, dây chuyền to bằng ngón tay cái.

Kẻ thì vác túi vải phồng căng, kẻ cầm gậy bóng chày, người nhai kẹo cao su kêu chóp chép nghe khó chịu.

Chúng không nói một lời, chỉ tản ra, nhìn quanh như kiểm soát địa bàn.

Vài tài xế taxi và vài người đi xe máy run rẩy tiến lại… đưa phong bì.

Trong bóng tối không rõ bên trong là gì, nhưng cách trao đổi nhanh gọn, lén lút ấy chẳng cần phải đoán… tiền bảo kê.

Hắn không nhìn đám người kia, vẫn ngồi bình thản, tay đặt nhẹ sau lưng cô như thói quen bảo vệ.

Nhưng ánh mắt hắn nheo lại một thoáng… hắn nhận ra kiểu hoạt động này, rất quen thuộc với những năm cũ.

Đám người chuẩn bị lên xe thì một tên quay đầu lại, nhìn thấy cô.

Ánh đèn từ quán mì gần đó quét lên gương mặt cô… dù phờ phạc, vẫn đẹp một cách mềm mại và thu hút, càng nổi bật giữa khung cảnh dập dềnh bụi bặm.

Tên đó huýt sáo một tiếng dài:

“Ê, tụi mày… coi kìa. Hàng lạ giữa Bangkok nha.”

Một số gã khác ngước lên… chẳng mấy chốc tất cả đều nhìn về phía cô.

Ánh mắt chúng lộ rõ sự không lương thiện.

Một tên cao to, vai rộng, có vẻ là cầm đầu, bước ra trước.

Gã nhét điếu thuốc vào khóe miệng, tách nụ cười nham hiểm:

“Ba đứa… đi lạc hả? Đêm Bangkok “dễ” nguy hiểm lắm đó, em gái. Đi theo bọn anh, bọn anh bảo vệ cho…”

Một bóng người đã bước lên trước.

Không phải hắn.

Là Lữ Cường…

Lữ Cường đứng thẳng như bức tường thép, không run, không sợ, ánh mắt không còn vẻ quê mùa hiền lành lúc ban nảy.

Cậu nhìn thẳng vào gã cầm đầu… ánh nhìn lạnh như thép, trầm như đáy biển.

Không một lời.

Ánh mắt như cảnh báo…

Tên cầm đầu hơi khựng lại.

Gã nhìn Lữ Cường từ đầu đến chân… vai rộng, tay săn chắc, cơ bắp nổi dưới lớp áo mỏng.

Gã liếc ra sau, nói nhỏ:

“Có vẻ thằng này không phải dạng vừa.”

Đám đàn em cười khúc khích, kẻ bật dao bấm, kẻ gõ gậy bóng chày xuống đất cộc cộc, tiếng vang trong đêm nghe như đếm ngược cho bạo lực.

Lữ Cường vẫn đứng yên như cột thu lôi.

Rồi chậm… rất chậm… tiến một bước… hai bước…

Áp lực vô hình dâng lên… hắn và cô cảm nhận rõ như gió bão trước cơn mưa lớn.

Hắn đặt tay lên vai Lữ Cường, giọng thấp, trầm, chạm tới tận xương:

“Cường… để tôi.”

Lữ Cường không quay lại.

Giọng cậu nhỏ, nhưng chắc như búa đóng cọc:

“Họ động vào chị dâu… phải trả giá…”

Cô nhìn Lữ Cường… mắt mở lớn.

Cường không phải người mềm yếu.

Cường là người đã chèo chống con thuyền trong tâm bão.

Là người sống sót trở về trong hoàn cảnh khắc nghiệt.

Dù đã băng qua 20 giờ xe mệt mỏi, nhưng vẫn đứng lên bảo vệ cho cô và hắn mà không do dự một giây.

Tên cầm đầu nhún vai, bước thêm một bước áp sát, tay vỗ nhẹ lên má mình như khiêu khích:

“Vậy mày tính làm gì?”

ẦM!!!

Một cú đấm như trời giáng…

Bầu không khí như nén lại. Gã cầm đầu bị Lữ Cường đấm văng xa gần 3 mét, nằm sõng soài dưới đất chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Đám đàn em lúc đầu còn cười đùa, giờ mặt đơ ra như pho tượng, rồi như bầy chó điên bị kích động… tất cả cùng gầm lên lao tới.

Lữ Cường không biết né, không biết thoái lui… nhưng cậu ta biết đánh.

Cú đấm tung ra như búa tạ, từng kẻ một khi dính đòn là nằm im như cây chuối đổ.

Một tên gầy gò lao tới, tung cú đá xoay người đầy tự tin.

BỐP!!!

… cú đá đập thẳng vô mặt Lữ Cường, khiến cậu loạng choạng lùi lại 3 bước.

Cô theo phản xạ muốn lao đến hỗ trợ nhưng hắn giữ chặt vai cô:

“Đừng…”

… hắn khẽ lắc đầu, mắt vẫn dán vào trận chiến…

“Em đừng lo… cậu ta sẽ không sao.”

Lữ Cường sờ mặt, nhổ ra một ngụm máu nhỏ, vẻ mặt không đau mà… phấn khích.

“Quá yếu…”

… Lữ Cường gầm nhẹ, rồi lao vào như một con trâu vừa bật chế độ “điên”

Tên vừa đá trúng chưa kịp vui mừng thì Lữ Cường ôm cả người gã nhấc lên khỏi mặt đất, xoay tròn rồi quăng mạnh như ném bao xi măng. Tên xui xẻo bay thẳng vào hông xe ầm một tiếng, thân xe lõm sâu, báo động kêu tít tít liên tục.

Hắn đứng khoanh tay, khẽ nhếch mép:

“Lực tay tốt. Chỉ hơi thiếu nhanh nhẹn.”

Cô níu tay hắn, vừa lo vừa thắc mắc:

“Anh muốn kiểm chứng tiềm năng của cậu ta hay sao… Em có chút lo…”

Hắn mỉm cười nhẹ, đặt tay lên mu bàn tay cô, trấn an.

Trong sân bến xe, tiếng đấm đá vang lên dồn dập.

… UỲNH!

… BỐP!

… RẦM!

Một tên béo chạy lại siết cổ Lữ Cường từ phía sau, chân cậu chùng xuống, mặt đỏ gay.

Hai tên khác chuẩn bị lao vào hỗ trợ.

Hắn nhướng mày:

“Được rồi, chắc cậu ta đến giới hạn rồi đấy.”

Cô vừa nghe xong định lao ra thì…

Lữ Cường bất ngờ bật đầu ra sau.

BỐP!!!

… cái đầu cứng như đá giáng thẳng vào mũi tên mập.

Tên mập ôm mũi, chưa kịp kêu thì Cường lật người, nhấc hắn lên rồi đập xuống đất như bao gạo.

RẦM!!!

Hai tên còn lại đứng sững một giây rồi chạy thục mạng.

Lữ Cường rượt theo vài bước, rồi dừng lại vì… thở không nổi nữa.

Cậu ta đứng giữa bãi, mồ hôi đầm đìa, quần áo rách vài mảng, miệng cười hề hề, nói như người hết oxy:

“H… hết chưa? Còn nữa không…”

Hắn bước tới, đặt tay lên vai Cường, giọng bình thản mà đầy tự hào:

“Tốt lắm… cậu không làm tôi thất vọng.”

Cô chạy lại, vừa lau mồ hôi cho Lữ Cường vừa bĩu môi:

“Anh với cậu ta y chang nhau… đều không sợ chết.”

Lữ Cường thở hổn hển nhìn cô cười:

“Sợ chứ… mà đánh xong thấy đã quá trời… úi đau…”

Ba người nhìn nhau, rồi phì cười, giữa khung cảnh bến xe ồn ào, mùi máu nhẹ, tiếng xe nổ máy xa xa…

Một tên kịp thoát, tức tốc gọi điện báo tin, tên báo tin tay còn run lẩy bẩy, thì chưa đầy 10 phút sau…

Hai chiếc 15 chỗ khác phanh cháy đường, cửa xe bị đá bật tung. Người đổ xuống chật cả bãi, gậy gộc, mã tấu, tuýp sắt, loáng ánh đèn đường như rừng chông đêm.

Không khí đặc quánh mùi bạo lực.

Gã chột mắt cầm đầu, rút con dao bầu sáng loáng, hất hàm nhìn 3 người như nhìn con mồi sắp xẻ thịt.

“Tụi bây ngon đó. Hôm nay tao cho từng đứa… đi bán muối.”

Tiếng hò hét vang lên, cả bầy chuẩn bị lao tới.

Thì tiếng gầm động cơ xé gió…

Từ xa hai vệt đèn pha quét sáng, như hai con thú kim loại lao đến.

Một chiếc Bugatti đỏ rực máu và chiếc Porsche đen bóng như hắc ám trượt tới, thắng gấp tạo khói mù cả khúc đường.

Toàn bộ bãi xe nín lặng.

Cả đám du côn nghệt mặt ra, kẻ thì há hốc mồm.

Chỉ riêng hắn… vẫn đứng bình thản, điếu thuốc cháy đỏ, hơi khói lượn quanh như vầng trăng khuya lạnh lẽo.

Cửa Porsche mở:

… Click.

Bước xuống là bốn vệ sĩ vest đen, dáng to cao lực lưỡng, tai đeo bộ đàm, mắt kính sẫm vô cảm. Khi một tên xoay người, ánh đèn đường phản chiếu lên khẩu súng giấu trong áo… đủ để ai nhìn thấy cũng lạnh sống lưng.

Chiếc Bugatti phía trước mở cửa:

… Kịch.

Một lão già dáng sang trọng bước xuống, vest ủi thẳng, tóc bạc vuốt ngược bóng như bạc hà. Bên cạnh là một người phụ nữ trung niên cao ráo, xinh đẹp, đeo kính cận, tay xách cặp táp… dáng trí thức nhưng ánh mắt sâu điềm tĩnh.

Cả hai đều không nói gì với đám đông.

Họ chỉ nhìn về phía hắn.

Hắn vẫn im, không xoay người, chỉ nhả một luồng khói dài… vẻ mặt tỉnh bơ.

Lão già chắp tay sau lưng, giọng nhẹ nhưng vang như chuông đồng:

“Giải quyết chúng.”

Không cần thêm câu thứ hai.

Bốn vệ sĩ lập tức biến mất, rồi…

BỐP!

BỐP!!

BỐP!!!

… âm thanh như xé gió kèm tiếng xương va chạm.

Một tên du côn chưa kịp vung mã tấu đã bị vật ngửa bay mấy mét.

Hai tên kế bên vừa định hô thì đã bị khóa cổ quăng vào kính xe vỡ nát.

Gậy gộc rơi lộp bộp như mưa rào.

Gã chột mắt còn chưa hiểu chuyện thì đã thấy một vệ sĩ xuất hiện ngay trước mặt.

Hắn toan đâm dao thì cổ tay bị bẻ một cái “rắc”… cây dao rơi bật ra xa.

Gã rú lên nhưng chưa kịp lùi lại thì một cú đá khác đã tới, toàn thân gã bay lên một vòng, rồi đập lưng xuống nắp capo, của chiếc xe mình vừa đi tới. Thân xe móp sâu như bị búa tạ đập.

Cả bãi hỗn loạn.

Tiếng gào la inh ỏi, tiếng xương gãy, tiếng kim loại rơi… như âm thanh của địa ngục ngập thịt.

Chỉ chưa tới 30 giây.

Gần ba chục gã côn đồ nằm la liệt như cá vừa bị điện giật.

Khung cảnh như đông cứng trong vài giây.

Lão già chậm rãi bước tới, giày da tinh xảo dẫm ngang những thân người nằm rải rác như lá rụng.

Người phụ nữ đi cạnh… nét mặt bình thản, như cảnh này quá quen thuộc.

Bốn vệ sĩ lặng lẽ theo sau…

Họ tiến thẳng về phía hắn.

Lữ Cường lập tức bước lên chắn trước… cơ bắp căng cứng, mắt tập trung cảnh giác cao độ.

Lúc đó, lão già dừng ngay trước mặt hắn.

Khoảng cách giữa họ… gần đến mức nghe rõ từng nhịp thở.

Ánh mắt lão hiền từ… nhưng chứa thứ quyền lực khiến cả không khí đông lại.

Hắn đưa tay chạm vai Lữ Cường, nhỏ giọng:

“Không sao đâu…”

Nhưng…

… lời nói hắn bật ra hơi chậm một nhịp…

… Vút…

Bóng dáng mảnh mai biến mất…

Không ai kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Mỹ Na đã lao đi… tốc độ cực nhanh như một ánh chớp.

Một cú xoay người, kèm theo cú đá vô lê lệch trời, chuẩn không khác gì cầu thủ chuyên nghiệp:

BỐP!!!

Lão già lịch lãm chặn được cú đá thần tốc… nhưng chân phải lùi lại 3 bước, suýt bật ngửa.

Toàn cảnh:

Hắn đứng đực mặt ra, Lữ Cường thì ngơ ngác, bốn vệ sĩ mắt trợn chữ A mồm chữ U…

Người phụ nữ trung niên bước tới, tháo kính gọn gàng, đưa cặp táp cho vệ sĩ… rồi…

… Vèo…

Cô ta đã phóng lên mở màn trận solo tốc độ ánh sáng.

Hai bóng người lướt qua “đời nhau” với gió lốc.

… Chát! Chát! Chát!

… Đỡ! Né! Vòng sau!

… Bốp! Né! Pặc! Pặc!

Đòn bay nhanh đến mức Lữ Cường phải rịn mồ hôi mẹ lẫn mồ hôi con, nheo cả hai mắt quan sát, còn vệ sĩ thì chỉ kịp nhìn mà… không theo nổi tốc độ.

Chỉ hơn mười chiêu, người phụ nữ lùi lại, hơi thở không đều, tóc rối bù, quần áo xộc xệch…

… cô thì đứng thẳng, thở phì phì, mắt sáng rực như vừa được hack lever.

Rõ ràng:

Cô là cảnh sát thực chiến, kinh nghiệm bắt tội phạm đánh riết thành phản xạ.

Người phụ nữ kia tuy bản lĩnh nhưng không phải đối thủ.

Thấy cấp trên lép vế, bốn vệ sĩ cùng xông lên.

Cô lại phi như mũi tên xé gió:

ẦM!

Cô bị hất văng.

Vèo!

Lại tiếp tục lao vào…

Hự!

Cô lại bị đánh bật ra, tóc tai bù xù như vừa đi chơi tàu lượn.

Hắn đứng nhìn mà khóe môi giật liên tục:

“Là em đấy ư…”

Lữ Cường lau mồ hôi như tắm:

“Chị dâu này… đánh nhau quá hung hãn…”

Nhưng đúng kiểu cô mà đã xông lên thì chỉ có tiến, chứ không có lùi.

Lần thứ tư lao vào…

BỐP… BỐP…

Hai vệ sĩ cùng ngã như cây đổ, ôm sườn, thở không ra hơi.

Không gian đứng hình.

Lão già nheo mắt nhìn cô, kinh ngạc đến bật lò xo con ngươi.

Cô lập tức đổi mục tiêu, tung thêm cú đá sấm sét vào lão thì…

“Khoan…”

Hắn ôm chặt giữ lại.

Cô vung chân muốn đạp tiếp mấy cái mà bị hắn giữ như ôm gối ôm.

Nhìn hai người vật lộn nhìn buồn cười đến mức Lữ Cường cũng muốn nhào lại ôm “ké”

Bất ngờ lão già chỉnh lại quần áo, vuốt keo tóc như chưa từng bị đá…

Người phụ nữ sửa kính, vệ sĩ đứng nghiêm trang.

Họ bước đến trước mặt hắn…

Rồi đồng loạt cúi đầu.

Giọng họ vang cùng lúc, rõ, chắc, thành kính:

“… CHÀO CẬU CHỦ…”

Bạn đang đọc truyện Nữ cảnh sát tại nguồn: http://truyensextv68.com/nu-canh-sat/

… Cô:???

… Lữ Cường:???

Hai người mắt mở to như hai cái đĩa cơm tấm.

Không khí im phăng phắc.

Cô quay sang nhìn hắn, miệng hé không ra tiếng.

Lữ Cường thì muốn ngã ngửa vì sốc.

Hắn chỉ nhìn họ, rít một hơi thuốc cuối cùng, gẩy tàn xuống đất.

Rồi khẽ “Gật” đầu, lí nhí giới thiệu:

“Àh! Người mình… người nhà…”…


Còn tiếp…

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Thông tin truyện
Tên truyện Nữ cảnh sát
Tác giả Thiên Hạ Du Mục
Thể loại Truyện sex ngắn
Phân loại Sex public, Truyện sex phá trinh
Tình trạng Update Phần 9
Ngày cập nhật 29/11/2025 01:22 (GMT+7)

Mục lục truyện của Tác giả Thiên Hạ Du Mục

Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top 100 truyện sex hay nhất

Top 4: Cô giáo Mai
Top 5: Cu Dũng
Top 14: Số đỏ
Top 22: Thằng Đức
Top 25: Gái một con
Top 30: Thằng Tâm
Top 41: Cô giáo Thu
Top 43: Vụng trộm
Top 52: Xóm đụ
Top 66: Diễm
Top 72: Tội lỗi
Top 74: Dì Ba
Top 76: Tình già
Top 77: Tiểu Mai
Top 79: Bạn vợ
Top 85: Mợ Hiền
Top 90: Tuyết Hân