Truyện sex ở trang web truyensextv99.net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Trang web truyensextv68.com là trang web dự phòng của website truyensextv99.net, truyện ở đây update muộn hơn so với truyensextv99.net tầm một ngày.

Truyện sex » Truyện sex ngắn » Nữ cảnh sát » Phần 8

Nữ cảnh sát - Tác giả Thiên Hạ Du Mục


Update Phần 9

Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv99.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!

Phần 8: Vượt Biển

Tờ mờ sáng…

Một bóng đen bật khỏi mặt nước như xác chết sống lại.

Gã nổi lên không hoảng loạn, không ho sặc nước như người bình thường.

Gã chỉ mở mắt… hai hố sâu đen ngòm…

Gã im lặng, trườn dần về phía bờ, từng động tác chậm nhưng chắc, như một thi thể biết bơi đang tiếp tục săn mồi.

Nơi hốc đá không xa, nhìn ra bên ngoài, trong màn mưa đêm chập choạng, hắn thấy một bóng đen từ từ rời khỏi mặt nước, bóng dáng đó quen thuộc, cô cũng cảm nhận được.

Hắn lập tức kéo cô nép vào vách đá.

Mốclốp đứng lên mép bờ, mưa rớt thành những vệt dài trên mặt gã. Gương mặt ấy lúc này không còn nụ cười, chỉ còn ánh mắt của kẻ đã chết từ lâu nhưng vẫn tiếp tục tìm và giết.

Gã rút ra từ thắt lưng một đoản đao bén ngót… chầm chậm… lạnh lẽo. Không một tiếng…

Hắn đưa cô lùi sâu hơn vào hang. Tay tìm vũ khí.

Chỉ có đá.

Chỉ có nước.

Súng đã trôi mất.

Dao thì không còn.

Cơ thể cả hai bầm dập, hơi thở gấp và lạnh buốt.

Nhưng ánh mắt họ không hề hoảng loạn.

Cô thì thầm, giọng run vì rét nhưng rất bình tĩnh:

“Mình có hai người.”

Hắn nhìn cô, hiểu ngay.

Không cần nói thêm.

Hai trái tim cùng đập một nhịp.

Phía sau, bóng Mốclốp như một vết mực trườn trong đêm, dao phản chiếu ánh chớp trắng nhợt.

Trước mặt cô và hắn… chỉ có hang nhỏ, phía trong thì tối sâu, nước chảy xiết như miệng quái vật… không biết dẫn tới đâu.

Nhưng cô và hắn vẫn nắm tay nhau.

Quyết định nhảy vào…

Dòng nước như hàng ngàn bàn tay lạnh lẽo kéo họ xuống sâu hơn… xoáy, xoay, quật vào đá ngầm, từng hơi thở như bị bóp nghẹt đến vỡ phổi.

Lạnh… Tối… Không có phương hướng.

Chỉ có tay của hắn và cô… siết chặt đến mức dù chết cũng không rời nhau.

Dòng thác nước gầm thét như con thú khổng lồ, cuốn phăng cả hai vào đường hầm nước xoáy ngầm, ép họ va vào những tảng đá trơn nhẵn. Mỗi cú va là một tiếng đau không phát ra được. Hắn cố giữ cô khỏi bị xoáy ngược lại, dùng thân mình che như một tấm khiên.

Phổi cháy rát. Lồng ngực như muốn nổ tung.

Một tia sáng mỏng loáng qua phía trước. Hắn mở mắt dưới làn nước, choáng váng nhìn thấy mạch nước rẽ vào một khe đá tối.

Hắn kéo cô theo… chọn cửa sống duy nhất họ có.

Nước quật họ vào bờ đá lần nữa.

ẦM!!!

Họng nước phóng họ văng ra khỏi dòng xoáy, cả hai lăn xuống nền cát ẩm trong một hang động ngập hơi lạnh. Họ ho sặc sụa… tiếng nước trào từ phổi ra như tiếng kim loại gãy vụn.

Hít thở lại được. Sống… thêm một lần nữa.

Cô nằm ngửa, thở đứt quãng… mỗi hơi thở đều là lưỡi dao xoáy sâu.

Hắn chống tay bò đến, giọng khàn đặc:

“Em… ổn không?”

Cô mỉm cười nhợt nhạt, môi tím tái:

“Ổn… nếu định nghĩa của ổn là chưa chết.”

Hắn bật cười… một tiếng cười nghẹn, lẫn tuyệt vọng, lẫn biết ơn vì cô còn sống.

Nhưng tiếng nước rơi tí tách từ trần hang không yên bình lâu.

Từ phía xa trong hang… vọng lại tiếng bước chân.

… Khập… Khập… Khập.

Chậm, nhưng chắc. Như tiếng của thứ gì không phải con người.

Hắn xoay người, ôm cô ngồi dựa vào vách đá, mắt nhìn thẳng vào bóng đen đang tiến lại gần. Cô nắm tay hắn… lạnh nhưng kiên định.

Từ màn nước rơi trước cửa hang…

Mốclốp xuất hiện…

Toàn thân gã ướt sũng, máu từ miệng và ngực chảy thành dòng đỏ dọc cơ thể. Da tái như xác chết nhưng mắt vẫn sáng như loài thú bị kích động. Mỗi bước gã đi là một giọt máu đen rơi xuống nền đá.

Vẻ mặt sát tâm… và điên loạn.

Gã cười khàn, âm thanh vang trong hang như tiếng đá bị nghiền:

“Tao nói rồi… Chỉ cần một trong tụi bây còn thở…”

Gã đứng chắn lối ra, máu mưa hòa thành dòng đỏ trên trán.

“… là chưa thể thoát.”

Hắn bước tới đứng chắn trước cô, hơi thở vẫn chưa hồi lại, cơ thể rách nát.

Không vũ khí.

Không đường chạy.

Chỉ có một thân thể rách bầm…

Hắn nhìn Mốclốp.

Mốclốp nhìn hắn…

Khoảng cách chỉ còn 5 mét.

Tiếng nước nhỏ giọt từng nhịp, như đếm ngược cho cái chết.

Một trận chiến cuối cùng.

Không súng. Không đạn.

Chỉ sống – hoặc chết.

Cô phía sau lưng hắn, mắt vẫn mở to, sẵn sàng lao lên nếu hắn ngã.

Trong bóng tối, ba số phận đối mặt nhau.

Mưa ngoài kia vẫn rơi. Thác vẫn gào.

Trong lòng hang tối ẩm, hơi thở của cả ba vang rõ như tiếng trống báo hiệu trận tử chiến.

Mốclốp bước lên, sát tâm, hơi thở phả ra từng luồng nặng nề.

… Không ai nói.

… Không cần thiết.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng trước bão.

… cả ba đồng thời lao vào nhau.

Hắn đấm trước, cú đấm mạnh như dồn hết nỗi thù tích lại.

Mốclốp nghiêng đầu né, xoay người trả đòn bằng cú chỏ vào quai hàm hắn khiến hắn loạng choạng lùi nửa bước.

Cô lập tức áp sát, tung cú đá thấp vào đầu gối Mốclốp, khiến hắn mất trọng tâm.

Mốclốp gầm lên, vung đao quét ngang.

Cô kịp né tránh, nhưng suýt bị hất ngã, hắn kịp giữ tay cô kéo lại, rồi cả hai như một cặp chiến binh phối hợp bản năng.

Hắn lao lên lần thứ hai…

Cú húc vai dồn lực ép Mốclốp lùi vào vách đá.

Mốclốp đấm tới đẩy hắn bật ngược ra, rồi xoay người chém thẳng về phía cô.

Cô phản ứng nhanh tránh khỏi, cúi thấp người lách qua khủy tay hắn, trượt ra sau lưng rồi siết mạnh cánh tay hắn để giữ thế.

Hắn không bỏ lỡ cơ hội.

Một bước dài áp sát… nắm tay siết chặt… cú móc thẳng uy lực vào bụng Mốclốp khiến gã gập người lùi lại.

Cô dồn lực xoay người đá bồi một cú cực mạnh, gã lùi thêm vài bước rồi ngã xuống nền đá, đoản đao cũng văng ra xa.

Mốclốp vẫn chưa chịu thua.

Gã bật dậy, lập tức lao vào như con thú cùng đường, trảo tay nắm lấy cổ hắn.

Hai gương mặt sát nhau, răng nghiến chặt, cơ bắp căng như dây thép sắp đứt.

Cô từ phía sau lao tới kéo ngược vai Mốclốp, tạo khe hở đúng một giây.

Một giây đủ để hắn xoay người và dồn toàn thân lực cuối cùng…

Đánh gục Mốclốp bằng cú đánh cuối ngay tim:

Mạnh… dứt khoát… quyết định.

“UỲNH…”

Mốclốp loạng choạng, ánh mắt mờ dần như ngọn lửa tàn trong bão.

Gã đổ gục xuống nền đá lạnh, hơi thở nặng dần rồi im hẳn.

Không tiếng la, không tiếng súng… chỉ tiếng tim hai người đập dồn dập vì sống sót.

Hắn quay sang nhìn cô, mắt còn đỏ lửa.

Cô thở mạnh, mồ hôi chảy dọc gò má, nhưng ánh nhìn kiên cường sáng như thép vừa rèn.

Khi Mốclốp nằm bất động, cả hang chỉ còn tiếng gió rít nhẹ như muốn cuốn theo tàn cuộc chiến.

Hắn nhìn cô… kiệt sức, hơi thở mỏng và chân đã không còn vững.

Hắn không nghĩ nhiều, cúi xuống cõng cô lên vai.

Cô khẽ đập nhẹ vào lưng hắn, than thở như giọng mèo con mệt lười:

“Nặng không?”

Hắn bật cười, dù người đầy vết thương.

“Nặng lắm!”

Cô mỉm cười yếu ớt, nhưng nụ cười đó đủ giữ hắn bước vững trên nền đá lạnh.

Cả hai tìm được lối thoát và rời hang khi trời vừa sáng, nhưng ánh sáng xuyên qua tán cây rậm rạp chỉ đủ tạo thành những vệt bạc mờ mờ trên mặt đất.

Rừng im lặng, ẩm và sâu như nuốt mọi âm thanh.

Không còn đường, không la bàn, chỉ có một dòng nước nhỏ róc rách.

“Đi xuôi dòng thì sẽ có hy vọng nào đó.”

Hắn nói, rồi cả hai men theo con suối, dẫn về nơi hạ nguồn.

Họ đi gần cả ngày… bụng đói, chân mỏi, hơi thở nặng như mang theo cả ngọn núi.

Vết thương cũ trên ngực cô nóng rát hơn, nhịp tim cô lúc nhanh lúc yếu khiến hắn phải dừng bước nhiều lần.

Khi hoàng hôn buông xuống, rừng trở nên lạnh buốt, từng luồng gió xuyên qua làn da như kim châm.

May mắn thay, cả hai tìm được một gốc cây cổ thụ lớn rỗng… đủ để trú đêm.

Cô ngồi dựa thân cây, run nhẹ.

Hắn lặng lẽ gom cành khô, đá nhỏ rồi hí hoáy nhóm lửa.

Toát cả mồ hôi hột, một tiếng nguyền rủa nho nhỏ, cuối cùng tia lửa bật lên tách tách rồi bùng thành quầng sáng ấm.

“Thấy chưa? Anh bảo là anh biết nhóm lửa mà.”

Hắn nói đầy tự hào, tóc bết cả mồ hôi.

Cô nhìn hắn, nheo mắt:

“Em ngủ được ba giấc rồi đó.”

Hắn cạn lời, nhưng trong ánh mắt lại có nụ cười.

Ngọn lửa tỏa ấm.

Bụng hai người réo vang như tiếng trống lễ hội nhưng không hề vui chút nào.

Hắn quyết định đi săn, để cô ngồi lại bên lửa.

Không biết hắn đi bao lâu… có thể một giờ, có thể hơn…

Cho đến khi tiếng bước chân đều đều trở lại, hắn xuất hiện với một con gà rừng lông xộc xệch trên tay.

“Nó… tự ngất vào tay anh.”

Hắn nói rất nghiêm túc.

Cô bật cười… lần đầu trong ngày dài.

Hắn làm sạch và nướng gà trên lửa, mùi thơm lan ra đến mức bụng cô réo inh ỏi.

Khi gà chín vàng, hắn bẻ miếng đùi lớn đưa cho cô.

Cô xúc động nhìn hắn, mắt ươn ướt vì mệt và vì cảm động.

Họ ăn cùng nhau…

Vẻ mặt thơ ngây cô hỏi nhỏ:

“Rất hân hạnh được biết tên quý ngài?!”

…”Lục Hình Thiên”

Hắn cũng không thua kém:

“Và quý cô xinh đẹp này là…”

…”Đường Mỹ Na”

Rồi cả hai cùng nhìn nhau rồi bật cười khúc khích…

Hắn cảm giác cái tên này nghe rất quen… nhưng thôi kệ đi… tính sau.

Sau bữa ăn, hắn lấy thêm lá khô lót kín miệng hốc cây chắn gió.

Cô ngồi dựa vào hắn, lửa đỏ rực phản chiếu trên mái tóc cô.

Hắn khẽ vuốt nhẹ tóc, cúi xuống hôn lên trán cô đầy dịu dàng:

“Ngủ đi, em cần lấy lại sức.”

Cô nhìn hắn, mắt buồn ngủ nhưng ấm áp.

Cô đặt môi lên môi hắn một cái chạm ngắn, nhẹ như cánh bướm.

…”Em Yêu Anh”…

Cô tựa đầu vào ngực hắn, hơi thở đều dần.

Hắn vòng tay ôm lấy cô, giữ hơi ấm lại cho người con gái đang ngủ trong lòng mình.

Hắn khe khẽ:

…”Anh Yêu Em”…

Ngoài kia rừng lạnh, sâu và tối.

Nhưng bên trong gốc cây, hơi ấm của hai người sáng hơn cả ngọn lửa.

Bạn đang đọc truyện Nữ cảnh sát tại nguồn: http://truyensextv68.com/nu-canh-sat/

Ba ngày lê lết trong rừng, gối mỏi chân tê, cổ họng khô như cát sa mạc.

Cô và hắn cuối cùng cũng thoát khỏi rừng rậm và đặt chân tới nơi mà cả hai tưởng như không bao giờ thấy lại… Biển.

Mặt biển xanh xám mờ, sóng tạt vào bờ như tiếng thở dài dài của thiên nhiên.

Dọc bờ có vài chiếc thuyền cũ, nhà cửa thưa thớt, khói bếp mỏng, thấp thoáng mới thấy có căn nhà còn người.

Một ngôi làng chài nhỏ… nghèo, lặng lẽ, như nằm cuối bản đồ mà thế giới lãng quên.

Đúng lúc họ chạm cát, một chiếc thuyền đánh cá nhỏ vừa tấp vào bờ.

Một chàng trai trẻ bước xuống… cao lớn, vai rộng, da sạm nắng, mắt đen nhưng buồn vì chuyến đi biển hôm ấy chẳng được bao nhiêu cá.

Cậu ta nhìn thấy họ… một đôi nam nữ áo quần rách nát, tóc tai bết mồ hôi, trông chẳng khác gì hai kẻ “lạc trôi.”

Cậu khựng lại, ngạc nhiên:

“Hai người… từ đâu tới vậy? Trông mệt lắm?”

Cô mỉm cười yếu, hắn thì chống đầu gối, thở như vừa chạy hàng chục dặm.

Ở làng này, ai cậu cũng quen mặt, nhưng hai người này thì lạ hoắc.

Cậu nghĩ bụng:

“Có lẽ là vợ chồng đi biển, không may tàu chìm, may mắn còn sống.”

Vài câu hỏi thăm, chia nhau ngụm nước mưa trong can sành, chàng trai mời hai người về căn nhà gỗ nhỏ ven làng để ở tạm.

Nhà cậu đơn sơ… mái lá cũ, vách gỗ gió lùa qua từng khe, nhưng lại có hơi người, có mái che, và có mùi cơm mới.

Cậu vốn là trẻ mồ côi từ nhỏ, lớn lên bằng đôi tay săn chắc và sức vóc trời cho.

Ít nói, ít cười, nhưng ánh mắt rộng và thật như mặt biển lặng.

Cô và hắn tắm rửa, thay bộ quần áo sạch cậu cho mượn.

Cơm tối được dọn ra… cá kho, canh rong biển, rau luộc chấm muối.

Đơn giản, đạm bạc, nhưng với cả hai, lúc này lại ấm như một buổi tiệc lớn.

Cô và hắn ăn như chưa từng được ăn… chẳng mấy chốc trên bàn chẳng còn gì cả… sạch sẽ.

Ăn xong, hắn đặt chén xuống, nhìn thẳng người thanh niên:

“Muốn rời nơi đây đi sang Thái Lan… có thuyền không? Hoặc cách nào khác?”

Chàng trai lắc đầu, ánh mắt hướng ra biển đen ngoài cửa:

“Sang Thái? Phải qua eo biển phía đông. 15 – 20 Ngày nếu trời yên, còn bão nổi lên thì… trời thương thì sống.”

Cậu thở dài:

“Ở cái chỗ khỉ ho cò gáy này, chẳng ai dám đi xa vậy.”

Hắn im lặng hồi lâu, tay siết thành nắm đấm nhẹ.

Rồi ánh mắt hắn sáng lên… một ý tưởng, một liều lĩnh, một cơ hội thoát khỏi nơi đây.

Hắn nhìn cậu, chậm rãi, từng chữ một:

Nếu tôi nói… chúng ta sẽ cùng đóng một con thuyền lớn hơn?

Nhưng không phải chỉ để vượt biển, chỉ để đánh cá.

Là để thay đổi cả cuộc đời.

Chàng trai ngẩn người.

Không biết rằng chính khoảnh khắc hắn hỏi câu đó…

Cuộc đời cậu từ đây sẽ không bao giờ còn được như trước.

Sóng ngoài khơi vẫn đều đều vỗ bờ, như tiếng trống xa báo trước giông lớn sắp đến.

Trong căn nhà gỗ nhỏ, ánh đèn dầu vàng hắt lên gương mặt ba người.

Không khí yên lặng đến mức chỉ nghe tiếng sóng vỗ vào cọc thuyền ngoài bãi.

Sau một hồi đắn đo, hắn nói lại rõ ràng, từng chữ nặng như kim khắc:

“Cậu theo chúng tôi. Đưa chúng tôi sang Thái Lan. Đổi lại, tôi hứa… cuộc sống của cậu sẽ không còn là những ngày đói rét gió mặn nữa.”

Chàng trai trẻ im lặng.

Lời đề nghị ấy lớn quá so với cuộc sống bé nhỏ của cậu… một người chưa từng ra khỏi làng.

Cậu nhìn ra biển đêm, những con sóng đen cuộn lên rồi đổ xuống như lòng đang dao động.

Điều gì đang chờ ở phía bên kia đại dương? Vinh quang? Hay tử thần?

Cậu nuốt khan, bàn tay vô thức siết lấy mép bàn.

Một phút.

Hai phút.

Rồi cậu chậm rãi gật đầu.

“Tôi đi…”

Hắn mỉm cười nhẹ, cô ngước nhìn chàng trai bằng ánh mắt biết ơn.

Khoảnh khắc ấy, số phận cả ba người đã rẽ sang một con đường mới…

… con đường dài, xa, và có thể không có ngày quay lại.

Họ bắt đầu chuẩn bị cho chuyến đi…

Ngay sáng hôm sau, khi mặt trời còn ửng đỏ phía chân sóng…

Cả ba đã có mặt bên con thuyền gỗ cũ của cậu.

Nó không lớn, nhưng chắc.

Thân thuyền đầy vết vá của những năm đối đầu bão tố, trông như một chiến binh già có nhiều câu chuyện chưa kể.

Cậu lấy búa, lấy đinh, hắn thì xẻ ván, gia cố thành thuyền.

Cô… dù sức còn yếu… vẫn phụ nhặt dây, hong lưới, quét dầu chống nước lên mạn thuyền.

Nắng đốt rát vai, mồ hôi mặn như nước biển.

Nhưng tất cả đều im lặng làm việc… không ai muốn bỏ lỡ dù chỉ một nhịp.

Ba ngày liên tiếp, họ sửa thuyền không ngừng tay.

Dằn thêm ván dưới đáy.

Bó thêm lớp sợi gai chống nước.

Gia cố cột buồm.

Nối giằng sườn thuyền.

Rồi tới phần quan trọng nhất, lương thực và vật dụng sinh tồn:

… Thùng nước ngọt đậy kín…

… Cá khô phơi muối…

… Gạo, khoai, ít rau khô…

… Một con dao lớn và cuộn dây thừng dài…

… Đèn dầu, vài chai thuốc đỏ, băng vải…

… Mảnh vải bạt che mưa…

… Và quan trọng nhất… một niềm tin duy nhất để sống sót…

Buổi chiều cuối cùng, họ đứng nhìn con thuyền được kéo ra bãi cát ướt.

Gió biển thổi tung tóc, sóng xô bọt trắng như thúc giục.

Cô nhìn biển mênh mông, cười mà trong mắt vẫn còn lo lắng:

“15 Đến 20 ngày lênh đênh giữa đại dương… nghe thôi đã muốn say sóng rồi.”

Chàng trai trẻ khoanh tay, cố tỏ vẻ mạnh mẽ nhưng giọng vẫn run nhẹ:

“Nếu không tới được Thái Lan, ít nhất… chúng ta sẽ tới một chỗ nào đó. Có thể… đáy biển chẳng hạn.”

Hắn bật cười, xoa nhẹ đầu cậu:

“Yên tâm, tôi không định chết sớm vậy đâu. Chúng ta đi để sống, không phải để mất xác.”

Cô cũng cười theo, không lớn, nhưng ấm.

Ba con người xa lạ… giờ đứng chung một bờ cát, chung một quyết định.

Ngày mai họ sẽ ra khơi…

Một con thuyền nhỏ.

Một đại dương lớn.

Và một tương lai chưa ai đoán được…

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Thông tin truyện
Tên truyện Nữ cảnh sát
Tác giả Thiên Hạ Du Mục
Thể loại Truyện sex ngắn
Phân loại Sex public, Truyện sex phá trinh
Tình trạng Update Phần 9
Ngày cập nhật 29/11/2025 01:22 (GMT+7)

Mục lục truyện của Tác giả Thiên Hạ Du Mục

Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top 100 truyện sex hay nhất

Top 4: Cô giáo Mai
Top 5: Cu Dũng
Top 14: Số đỏ
Top 22: Thằng Đức
Top 25: Gái một con
Top 30: Thằng Tâm
Top 41: Cô giáo Thu
Top 43: Vụng trộm
Top 52: Xóm đụ
Top 66: Diễm
Top 72: Tội lỗi
Top 74: Dì Ba
Top 76: Tình già
Top 77: Tiểu Mai
Top 79: Bạn vợ
Top 85: Mợ Hiền
Top 90: Tuyết Hân