Truyện sex ở trang web truyensextv99.net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Trang web truyensextv68.com là trang web dự phòng của website truyensextv99.net, truyện ở đây update muộn hơn so với truyensextv99.net tầm một ngày.

Truyện sex » Truyện sex dài tập » Cẩm Y Vệ Đại Minh – Quyển 3 » Phần 205

Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3

Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv99.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!

Phần 205: Kéo Người Xuống Nước

Cho dù là Tần Lâm lập công lớn hơn nữa, ra sức làm việc đắc lực cho triều đình, duy trì Đại Minh vương triều, thậm chí năm lần bảy lượt giúp cho bản thân Vạn Lịch, nhưng có tiền lệ là Trương Cư Chính, thủy chung Tần Lâm sẽ không cách nào được Vạn Lịch tín nhiệm mười phần.

Trong số văn võ bá quan có một số người không tập trung, lúc này lập tức lên tinh thần, tuy rằng không lộ vẻ gì ra ngoài mặt nhưng ánh mắt ai nấy không ngừng nhìn qua lại giữa Nghiêm Thanh và Tần Lâm.

Bọn họ không thất vọng, trên mặt của Tần Lâm lộ vẻ kinh ngạc rất rõ ràng, ánh mắt mở to, khẽ nhếch miệng, giống như bị Nghiêm Thanh đạn hặc bất ngờ không kịp đề phòng, hoàn toàn bối rối vậy.

“Rốt cuộc là trẻ tuổi kiến thức nông cạn, không đủ thâm trầm, ai trong chúng ta mà không bị đạn hặc hàng chục hàng trăm lần, chút sóng gió như vậy đã đáng kể gì…”

Không ít văn võ triều thần nghĩ như vậy.

Duy chỉ có mấy vị Trương Cư Chính, Tằng Tỉnh Ngô, Từ Văn Bích quen thuộc Tần Lâm thầm cảm thấy buồn cười, mặt tên họ Tần dày như vách sắt, gan lớn tày trời, chẳng lẽ chỉ một bản tấu chương đạn hặc của Nghiêm Thanh là có thể hù dọa được hắn? Hiện tại hắn giả ra dáng vẻ như vậy, không biết đang muốn giở trò gì.

Quả nhiên Vạn Lịch đế thấy dáng vẻ Tần Lâm thất hồn lạc phách, trong lòng đã có vài phần thương hại trước.

Vị Hoàng đế này trời sinh tính cay nghiệt khắc bạc, đa nghi rất nặng. Nếu như Tần Lâm đối mặt đạn hặc không sợ hãi không giận, biểu hiện tâm cơ thâm trầm, nhất định y sẽ sinh ra nghi ngờ. Khi nhìn thấy Tần Lâm há hốc mồm cứng lưỡi, bị Nghiêm Thanh đạn hặc đã lập tức rối loạn trận cước, ngược lại lộ vẻ vui mừng ra mặt, cảm thấy Tần Lâm chỉ có phá án lợi hại, tranh đấu chính trị trong triều bất quá cũng chỉ tầm thường, tương lai sẽ buông tay mặc cho hắn làm việc.

“Loại quan lại tàn ác như vậy giống như con dao, tuy rằng lưỡi dao sắc bén nhưng chuôi dao dễ cầm. Cũng giống như Trương Thang triều Hán, Lai Tuấn Thần triều Đường, khi cần dùng thì đánh đâu thắng đó, khi không cần vứt sang bên như giẻ rách. Mượn đó củng cố hoàng quyền cũng hết sức tiện lợi…”

Vạn Lịch đế nghĩ như vậy.

Không nghi ngờ chút nào, trong lòng Vạn Lịch cho là đế vương tâm thuật của mình có thể sánh ngang với Hán Võ đế đời Hán và Võ Tắc Thiên, mà Tần Lâm bị liệt vào hàng ngũ quan lại tàn ác, cũng giống như Chu Hưng, Lai Tuấn Thần, Ninh Thành, Nghĩa Tổng…

Trương Kình đang định sàm tấu thêm vài lời nữa, chợt thấy khóe miệng Vạn Lịch hơi nhếch lên, Trương công công quen thuộc tính tình Hoàng đế không khỏi lấy làm kinh hãi. Sau đó nhìn lại dáng vẻ vừa kinh sợ vừa hốt hoảng của Tần Lâm, nhất thời kêu trời trong lòng: Ông trời ơi, tên Tần Lâm này lớn gan như vậy, làm sao có thể dễ dàng bị hù dọa? Hắn đang giả vờ, bệ hạ, nhất định người phải tra xét cho rõ…

Nhưng y trề môi một cái, cuối cùng không dám nói ra lời nói này, nếu như chọc cho Hoàng gia mất hứng sẽ không còn được sủng ái, cần gì phải khổ như vậy?

Trương Thành lặng lẽ giơ ngón tay cái lên với Tần Lâm: Diễn hay lắm.

Diễn viên nghiệp dư Tần Lâm thầm vui vẻ trong lòng, lần này hắn làm bộ như vậy không cần lừa gạt Trương Cư Chính, không cần lừa gạt Tằng Tỉnh Ngô, thậm chí không cần gạt Lưu Thủ Hữu, Trương Kình, Phùng Bảo, chỉ cần lừa gạt một mình Vạn Lịch là đủ.

Nơi này có không biết bao nhiêu người biết là ta đang diễn trò, nhưng ai dám chọc tới Vạn Lịch chứ?

Bệ hạ, thật ra thì người đã bị Tần Lâm lừa, hắn vô cùng gian trá giảo hoạt, tất cả đều là diễn trò mà thôi, ngài nhất thời không cẩn thận đã bị hắn lừa gạt!

Phải, ai muốn nói ra lời này rõ ràng là không nể mặt Vạn Lịch. Tần Lâm chưa chắc đã rơi đài, nhưng ai dám nói ra những lời này ắt phải chịu xui xẻo trước.

Không phải vậy sao, cẩm y Đô Đốc Lưu Thủ Hữu cau mày bĩu môi, vẻ mặt như vửa nuốt chửng một con ruồi. Phùng Bảo lộ vẻ lúng túng, dở khóc dở cười. Trương Kình cố gắng nuốt lời sàm ngôn lên đến miệng trở lại vào bụng. Những người này đều biết Tần Lâm là đường hoàng diễn trò trước mặt Vạn Lịch, thế nhưng lại không thể vạch trần hắn, kìm nén hết sức khó khăn, sắc mặt ai nấy trở nên hết sức khó coi.

Hắc hắc hắc, ta cười đắc ý, ta cười đắc ý… Tần Lâm lộ vẻ nơm nớp lo sợ ngoài mặt, trong lòng lại vui như mở hội.

Từ Văn Bích đứng đầu ban võ nhìn thấy rõ ràng biến hóa thần sắc của bọn Vạn Lịch, Tần Lâm, Trương Kình… trong lòng thầm nói một tiếng xấu hổ: Vị muội phu này quả thật là khi quân trước mặt tất cả mọi người, nhưng không ai dám vạch trần, trong triều Đại Minh ta cũng coi như độc nhất vô nhị. Ta thấy lòng trung thành của Tần muội phu với triều đình cũng chỉ vô cùng có hạn…

Nghiêm Thanh lớn tuổi, nhãn quang có hơi kém cỏi, không nhìn thấy sắc mặt Vạn Lịch nơi ngự tọa, ngược lại thấy rõ ràng vẻ kinh hoảng thất thố của Tần Lâm. Vị Hình bộ Thượng Thư này lại càng thêm đắc ý, vung ống tay áo lên gằn giọng quát:

– Lão thần đạn hặc Đô Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ Tần Lâm kết đảng mưu lợi, cấu kết ngoại phiên, mưu đồ bất chính!

Ầm một tiếng, quần thần bất chấp thất lễ trước mặt rồng, lập tức vỡ òa bàn tán sôi nổi. Ba tội danh này vô cùng lợi hại, chỉ cần xác định một trong ba tội, Tần Lâm cũng sẽ không thể nào gánh nổi.

Tần Lâm kinh hãi hết sức, hiển nhiên bị đả kích bất thình lình làm cho tay chân luống cuống. Dáng vẻ hắn vô cùng uất ức đáng thương, không hề giống với Đô Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, quan chưởng ấn Bắc Trấn Phủ Ty. Cũng không còn anh phong nhuệ khí lúc giương buồm ra biển chiêu an Ngũ Phong hải thương, hay vẻ phóng khoáng mạnh mẽ lúc dẫn quân càn quét hang ổ của Bạch Liên giáo ở Thạch Phật khẩu.

Giả vờ, rõ ràng là ngươi giả vờ… Trương Kình cùng Lưu Thủ Hữu ngơ ngác nhìn nhau, tức giận hàm răng ngứa ngáy, biết rất rõ ràng Tần Lâm đang lừa gạt Vạn Lịch nhưng lại không thể nói ra một câu nửa chữ, kìm nén thật sự khó chịu.

Thế nhưng Vạn Lịch đế tự cho là đế vương tâm thuật độc bộ hải nội, nếu có thời gian ngay cả nguyên phụ đế sư Trương tiên sinh cũng không bằng mình, hết sức đắc ý với ánh mắt và thủ đoạn trị vì thuộc hạ của mình, nở một nụ cười khẽ gật đầu, dường như đang nói: Xem kìa, Tần ái khanh xét âm đoán dương bất quá cũng như vậy thôi sao, bị đạn hặc cũng tỏ ra sợ hãi như vậy. Ừm, cảm giác nắm quyền trong tay mặc tình thưởng phạt này, trẫm cảm thấy vô cùng thoải mái…

Nghiêm Thanh cũng không biết chuyện này, mơ hồ nhìn thấy Vạn Lịch mỉm cười còn tưởng rằng là bệ hạ tán thưởng mình, càng tỏ ra dương dương đắc ý, bắt đầu nhất nhất kể tội Tần Lâm:

– Đô Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ Tần Lâm thân chịu hoàng ân mênh mông cuồn cuộn, vốn nên ra sức phục vụ nhưng lại cấu kết với Doanh Châu Thổ Ty Kim thị, mưu lấy gia phong vì Kim thị. Còn có lời đồn đãi nói hai người bọn họ có tư tình nam nữ, liên thủ cấu kết làm ra không ít chuyện lừa gạt triều đình.

Hình bộ Thượng Thư Nghiêm Thanh cũng là nhất định phải được, ngay cả tư tình nam nữ cũng mang ra nói giữa triều hội ngọ môn này, không khỏi mất đi thể thống của văn thần sĩ đại phu.

Lại bộ Thượng Thư Vương Quốc Quang, Lễ bộ Thượng Thư Phan Thịnh, Công bộ Thượng Thư Lý Ấu Tư, mấy vị đại thần này lão thành trì trọng, trên mặt liền lộ ra vẻ bất ngờ.

Trong đám võ thần có mấy tên thế tập huân quý vũ chức Đô Đốc trẻ tuổi quen biết Tần Lâm, bao gồm Chu Ứng Trinh, Từ Đình Phụ… đang nháy nhó cười nhìn về phía Tần Lâm. Vị Kim trưởng quan Doanh Châu kia có thân hình tuyệt mỹ, quả thật chính là giai nhân phong lưu. Nói Tần Lâm có tư tình với nàng, mọi người tuyệt đối tin tưởng, ha ha ha…

Từ Đình Phụ lặng lẽ hướng về phía Tần Lâm chắp tay một cái: Tiểu cô gia, ngài rất uy vũ!

Từ Văn Bích trợn mắt nhìn con trai một cái, Từ Đình Phụ vội vàng thu hồi nụ cười, lại biến thành thần sắc uy nghiêm không thể xâm phạm như trước.

Tần Lâm chờ Nghiêm Thanh nói xong, Vạn Lịch đế ném tới ánh mắt thăm dò, lúc này mới nói với giọng vừa uất ức vừa đau lòng:

– Vi thần thật sự là rất oan uổng, lúc trước là Lưu Đô Đốc bản nha điểm vi thần điều tra vụ án ngân khố mất bạc, chuyện ra biển chiêu an là triều đình phê chuẩn, cũng không phải là vi thần tự mình đi cấu kết cùng Kim thị, chuyện này hỏi Trương Thủ Phụ cùng Lưu Đô Đốc sẽ biết rõ.

Lưu Thủ Hữu hết sức không bằng lòng làm chứng thay Tần Lâm, nhưng chuyện này là có ghi chép, có tồn tại nhân chứng vật chứng. Lúc Vạn Lịch chuyển ánh mắt sang nhìn y, Lưu Đô Đốc cũng chỉ có thể vô cùng miễn cưỡng lên tiếng nói:

– Đúng là vi thần sai phái Tần Lâm điều tra vụ án ngân khố mất bạc.

Trương Cư Chính cũng gật đầu nói:

– Lão thần vẫn còn nhớ chuyện chiêu an Ngũ Phong hải thương, quả thật là triều đình sai phái Tần Lâm ra biển, vượt qua biển cả chiêu an, quả thật là đáng quý.

Mấy chữ đáng quý thốt ra từ miệng Trương Cư Chính quả thật rất có phân lượng, trong lúc nhất thời cả triều đình trở nên yên tĩnh.

Nghiêm Thanh ngây người tại chỗ, không ngờ rằng Trương Cư Chính lại ủng hộ Tần Lâm ra mặt như vậy, khiến cho lão bị rối loạn, không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt nói:

– Trương lão tiên sinh có chỗ không biết, họ Tần kia trên đường ra biển chiêu an đã bị Kim thị mê hoặc, vì có tư tình cho nên không để ý tới triều đình, ủng hộ ả ta khắp nơi…

Trương Cư Chính chỉ cười mà không nói gì nữa, thân là Tể Phụ đại thần, lão nói một câu cũng đã đủ rồi, nói quá nhiều sẽ khiến cho vị học trò thiên tư có hạn thiên khích có thừa kia chú ý, ngược lại không ổn.

Trương Công Ngư đứng ở bên dưới Tả Đô Ngự Sử Trần Giá, nghe Nghiêm Thanh đạn hặc Tần Lâm muốn ra ban tấu, phân giải thay Tần Lâm.

Không ngờ Tần Lâm lặng lẽ khoát khoát tay với y, ý là không nên khinh cử vọng động.

Đang đạn hặc lão tử kết đảng mưu lợi, nếu ngươi còn đứng ra nói giúp, chẳng phải là xác thực tội danh sao?

Ánh mắt gian xảo của Tần Lâm đảo qua một vòng trong đám quần thần. Phụ tử Từ Văn Bích ai ai cũng biết là thân thích của Từ Tân Di, không được. Trương Cư Chính cầm đầu Giang Lăng đảng bị Vạn Lịch nghi kỵ, trừ phi Tần Lâm hoàn toàn đầu nhập Giang Lăng đảng, nếu không không thích hợp để cho bọn họ xuất thủ. Chu Ứng Trinh, Trương Công Ngư… Đến khi nhìn thấy Tả Đô Ngự Sử Trần Giá ung dung tự tại, dáng vẻ vân đạm phong khinh, rốt cục Tần Lâm nở một nụ cười xấu xa.

– Khải tấu bệ hạ…

Hắn tỏ vẻ oan ức tới cực điểm, nước mắt rưng rưng:

– Phiên nhân Doanh Châu có người Cao Ly, có người Nhật Bản, có người Lưu Cầu, còn có người Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, tuyệt không phải dân chúng Trung Nguyên, cho nên muốn chiêu an nhất định phải tùy cơ hành sự, lá mặt lá trái, mới có thể làm cho những man di này sợ uy kính đức. Chớ nói là tư tình, cho dù là kết bái huynh muội hay nhận con gái nuôi cũng là vì tình thế bắt buộc, không thể không làm.

Con gái nuôi, “nuôi” ư? Quần thần nghe vậy cũng không nhịn được cười, thầm nói Tần Lâm đáp lại lời này quả thật rất có bản lĩnh.

Nghiêm Thanh càng nghĩa chính từ nghiêm phản bác:

– Nói hươu nói vượn, chẳng lẽ ngươi nói nhận Kim thị làm con gái nuôi, mượn chuyện này che giấu tai mắt người khác? Quả thật không thể tưởng tượng được, chân tướng sự tình không hỏi cũng biết.

Không ngờ rằng bên này Tần Lâm đối đáp cùng Nghiêm Thanh, sắc mặt của Tả Đô Ngự Sử Trần Giá bên kia càng ngày càng đen, quay mặt sang nhìn Nghiêm Thanh, trong ánh mắt dần dần lộ vẻ lạnh lùng oán hận.

Tả Đô Ngự Sử Trần Giá là người Phủ Châu Lâm Xuyên, năm Gia Tĩnh thứ hai mươi đỗ Tiến Sĩ, đăng khoa còn sớm hơn Trương Cư Chính sáu năm, là lão thần qua ba triều Gia Tĩnh, Long Khánh, Vạn Lịch, thâm niên kỳ cựu.

Trong thời điểm Giang Lăng đảng cầm giữ triều chính chặt chẽ, lão vẫn có thể lấy Đô Sát viện làm căn cơ tự lập hệ phái của riêng mình, dưới quyền tụ tập rất nhiều môn sinh cố lại, danh vọng trong đám thanh lưu còn trên cả huynh đệ Cảnh gia, chính là Thái Sơn Bắc Đẩu chân chính trong sĩ lâm thanh lưu đương kim.

Trần Giá có phạm vi độc lập của mình, cố ý giữ vững khoảng cách không xa không gần với Giang Lăng đảng, phe Phùng Bảo, không hề nổi bật. Trong thời điểm Giang Lăng đảng như mặt trời ban trưa, không thể nghi ngờ lão là một lực lượng kiềm chế vô cùng quan trọng.

Vạn Lịch vô cùng coi trọng Trần Giá, đã từng nhiều lần nhìn lão mà buông lời khen ngợi “quả thật trọng thần”. Người đương thời đánh giá vị lão tiên sinh này thanh liêm tự thủ, nói lời đúng đắn, không lập thê thiếp, không có môn khách, cho nên uy vọng rất cao, mỗi lần triều đình nghị chính thường là lão lặng im không lên tiếng, nhưng mỗi lần lão lên tiếng nói điều gì đó, ngay cả Thủ Phụ đế sư Trương Cư Chính cũng phải cân nhắc một chút.

Nghe thấy mấy chữ “con gái nuôi” từ miệng Nghiêm Thanh càng nói càng không chịu nổi, thần sắc Trần Đô Đường trở nên càng ngày càng nghiêm túc, rất có thâm ý nhìn nhìn Nghiêm Thanh, lại có chút bận tâm quan sát lão bằng hữu đứng bên cạnh.

Cả triều văn võ đều biết, Trần Giá không kết đảng không tranh quyền, một mình độc lập, được sĩ lâm thanh lưu xưng là Thái Sơn Bắc Đẩu, nhưng lão cũng không phải là ẩn sĩ trong núi không dính hạt bụi trần nào. Nếu như hỏi ai có quan hệ tốt nhất với lão, đó chính là một vị trưởng quan Đô Sát viện khác, đã từng đảm nhiệm Tổng Đốc Tuyên Đại Sơn Tây quân vụ, Hữu Đô Ngự Sử Ngô Đoài.

Thần sắc Ngô Đoài vẫn vân đạm phong khinh như trước, nhưng Trần Giá quen thuộc lão rõ ràng nhìn thấy, trên mặt của lão bằng hữu chợt lóe một làn khí xanh rồi biến mất.

Lão Ngô ở biên trấn vất vả lâu ngày sinh bệnh, từ trước tới nay vẫn giấu kín vui giận trong lòng, nhất định lần này đã bị chọc tức nặng nề…

Trần Giá có hơi lo lắng, cũng càng ngày càng bất mãn Nghiêm Thanh.

Tần Lâm ở trong phòng thẩm vấn luyện bản lĩnh đoán ý qua sắc mặt lời nói đến mức lô hỏa thuần thanh, nhìn thần sắc của Trần Giá cùng Ngô Đoài cười thầm trong lòng không ngừng: Ha ha, thật là hấp dẫn, lão tử lại cho thêm một mồi lửa, để xem hai lão có còn nhịn được nữa chăng…

– Bệ hạ, vi thần thực sự oan uổng!

Tần Lâm lại gân cổ há miệng kêu oan liên hồi.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207
Phần 208
Phần 209
Phần 210
Phần 211
Phần 212
Phần 213
Phần 214
Phần 215
Phần 216
Phần 217
Phần 218
Phần 219
Phần 220
Danh sách truyện cùng bộ:
Cẩm Y Vệ Đại Minh – Quyển 1
Cẩm Y Vệ Đại Minh – Quyển 2 (Full)
Cẩm Y Vệ Đại Minh – Quyển 3
Cẩm Y Vệ Đại Minh – Quyển 4 (Full)
Cẩm Y Vệ Đại Minh – Quyển 5 (Update Phần 35)
Thông tin truyện
Tên truyện Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Dâm thư Trung Quốc
Tình trạng Chưa xác định
Ngày cập nhật 04/11/2025 03:33 (GMT+7)

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Ỷ thiên đồ long ký – Quyển 2 - Dịch giả Meode
Cái gì? Lão dựa vào cái gì đánh người của ta? Công chúa vừa nghe xong lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Bẩm nô tài nghe nói là có người tố cáo Tiểu Huyền Tử lấy cắp đồ vật trong cung. Tiểu thái giám vội vàng đáp lời. Bẩm Công chúa, chuyện này nô tài cảm thấy tốt nhất là hỏi trực tiếp Tiểu...
Phân loại: Truyện sex dài tập Dâm thư Trung Quốc Đụ máy bay Truyện cổ trang Truyện sắc hiệp Truyện sex hiếp dâm Truyện sex phá trinh Tuyển tập Ỷ thiên đồ long ký
Sở thích chịch public
Hôm sau ngủ dậy, nhìn nàng không mặc áo kéo cái chăn hờ hờ ngang ngực nó mới sexy làm sao, mình cầm điện thoại chụp một cái, rồi up lên story clone. Nhìn cái ảnh nàng nhắm mắt, bờ môi thì như mời gọi hôn vào, khe ngực thì bị cánh tay gò ép đến ná thở mà thèm thuồng. Thằng cu Đông thính thế...
Phân loại: Truyện sex dài tập Đụ công khai Làm tình nơi công cộng Sex public Truyện bóp vú Truyện liếm lồn Truyện móc lồn
Cô Tiên hàng xóm - Tác giả Nike
Hôm nay là thứ hai đầu lại phải đi học như mọi ngày, chào cờ buổi sáng nửa chứ quá trời mệt mỏi vừa bước lên ngồi là nghe mấy thằng trong lớp bàn tán thì thầm to nhỏ gì mà đít bự, tướng này doggy chắc đã lắm, thì ra là tụi nó đang so sánh mấy bà cô trên giáo đang ngồi trên phía trên...
Phân loại: Truyện sex dài tập Đụ mẹ bạn Đụ với hàng xóm Truyện sex cô giáo
Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top 100 truyện sex hay nhất

Top 4: Cô giáo Mai
Top 5: Cu Dũng
Top 14: Số đỏ
Top 22: Thằng Đức
Top 25: Gái một con
Top 30: Thằng Tâm
Top 41: Cô giáo Thu
Top 43: Vụng trộm
Top 52: Xóm đụ
Top 66: Diễm
Top 72: Tội lỗi
Top 74: Dì Ba
Top 76: Tình già
Top 77: Tiểu Mai
Top 79: Bạn vợ
Top 85: Mợ Hiền
Top 90: Tuyết Hân