– Có thánh chỉ, Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ chưởng Bắc Trấn Phủ Ty Tần Lâm tiếp chỉ!
Quan viên Đại Minh đều biết cách nhìn sắc mặt của sứ giả truyền chỉ, có thể ước đoán nội dung thánh chỉ thế nào.
Nhìn dáng vẻ quái dị của Trương Kình, đạo thánh chỉ này còn có thể tốt được sao, nhất định Tần Lâm sẽ chịu xui xẻo.
Chư vị cẩm y quan giáo Bắc Trấn Phủ Ty, bắt đầu từ Hồng Dương Thiện đến Điêu Thế Quý, Hoa Đắc Quan, đến thuộc quan cùng Hiệu Úy tầm thường, ai nấy tim đập như trống trận.
Chỉ có Ngưu Đại Lực cùng Lục mập đặc biệt trấn định, trưởng quan mình là ai chứ, nếu có thể bị một đạo tấu chương Nghiêm Thanh hạ gục đó mới là chuyện kỳ quái. Hơn nữa theo tình hình vừa rồi, hai người bọn họ quen thuộc tính khí Tần Lâm, thậm chí cảm thấy sự thật là hắn cố ý chọc giận Nghiêm Thanh, để cho lão thượng đạo tấu chương này.
Trên pháp trường vốn có sẵn hương án, trong quan trường có câu “thấy đỏ là vui”, thậm chí có vị quan đang xui xẻo vô cùng bèn đem phạm nhân ra đánh cho đổ máu. Vì vậy Tần Lâm tiếp chỉ trên pháp trường mới vừa hành hình phạm nhân, cũng không cần úy kỵ gì.
Trương Kình vô cùng không vui, hoặc là nói tình thế bất đắc dĩ mới không thể không mở thánh chỉ ra đọc:
– Phụng Thiên thừa vận Hoàng đế, chiếu viết: Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, Bắc Trấn Phủ Ty chưởng ấn quan Tần Lâm sống chết quên mình, đáp đền triều đình, nhất cử tiêu diệt yêu phỉ Bạch Liên Bắc tông, chiến công hiển hách, đặc thăng thụ Đô Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, tán cấp Phiêu Kỵ tướng quân, gia huân Thượng Hộ Quân, khâm thử!
Quả nhiên Tần Lâm cất tiếng cười ha hả, hai tay nhận lấy thánh chỉ:
– Vi thần tuân chỉ, bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!
Chính nhị phẩm Đô Chỉ Huy Sứ, tán cấp Phiêu Kỵ tướng quân, gia huân Thượng Hộ Quân! Bọn Hồng Dương Thiện hâm mộ tới nỗi đỏ mắt, mà sắc mặt của Lưu Thủ Hữu lại càng xám ngắt.
Đô Chỉ Huy Sứ là võ quan chính nhị phẩm, kế dưới chính nhất phẩm Đô Đốc và tòng nhất phẩm Đô Đốc Đồng Tri, là vũ chức cao phẩm cực lớn.
Cẩm Y Vệ gọi đầy đủ là cẩm y thân quân Đô Chỉ Huy Sứ Ty, nói cách khác quan lớn nhất Cẩm Y Vệ chính là Đô Chỉ Huy Sứ. Giống như chức Tả Đô Đốc của Lưu Thủ Hữu là gia hàm, mà chức quan y đảm nhiệm chưởng Cẩm Y Vệ thật ra chính là Đô Chỉ Huy Sứ.
Bây giờ quan chức Tần Lâm cũng được thăng đến Đô Chỉ Huy Sứ, nói cách khác, bất cứ lúc nào hắn cũng có thể thay thế vị trí Lưu Thủ Hữu, trở thành chưởng ấn quan toàn bộ Cẩm Y Vệ.
Kế tiếp Phiêu Kỵ tướng quân là nhị phẩm tán cấp, cũng không phải quá cao, huân quan Thượng Hộ Quân lại hơi có giá trị. Lớn hơn Thượng Hộ Quân cũng chỉ còn lại có Trụ Quốc và Tả Hữu Trụ Quốc, Sinh Phong Thượng Trụ Quốc, quả thật là ghê gớm!
– Ta đã nói rồi…
Lục Viễn Chí lại trở nên đắc ý, dường như kẻ tiếp chỉ không phải là Tần Lâm mà là y vậy:
– Tên của trưởng quan chúng ta được gọi là “giản tại đế tâm”, muốn thượng tấu Tần ca ta, hừ, quả thật là một giấc mộng Xuân Thu.
Nghiêm Thanh hoàn toàn ngây dại, đúng như lời Lục Viễn Chí, cho dù là nằm mơ lão cũng không thể thấy, dâng tấu chương đạn hặc lên ngược lại khiến cho Tần Lâm gia quan tấn tước.
Trời ơi, còn có thiên lý hay sao, còn chỗ cho người ta sống sao… Nghiêm Thanh cảm thấy hết sức uất ức trong lòng.
Không giống với vụ án Khúc Lưu quán liên quan tới bí mật trong cung cấm, không có cách nào khua cờ gióng trống thăng thưởng công khai, chỉ được mấy món mãng bào ngọc đái, vụ án Thạch Phật khẩu tiêu diệt Bạch Liên Bắc tông là tiêu diệt phản nghịch vô cùng quang minh chính đại. Triều đình luận công ban thưởng, Tần Lâm thăng chính nhị phẩm Đô Chỉ Huy Sứ, tán cấp Phiêu Kỵ tướng quân, gia huân Thượng Hộ Quân!
Tần Lâm vừa cuốn thánh chỉ lại vừa toét miệng cười xấu xa.
Nghiêm Thanh không hề biết chuyện này đã sớm nằm trong kế hoạch của Tần Lâm.
Nghiêm khắc mà nói, chuyện đánh dẹp Bạch Liên Bắc tông quả thật có thể không cần thăng thưởng. Bởi vì từ khi moi ra Tôn Hiểu Nhân đến đại chiến Thạch Phật khẩu cũng có thể xem chỉ là một vụ án xuyên suốt, đã tưởng thưởng mãng bào ngọc đái tựa hồ cũng đủ rồi.
Nhưng vì sao thăng thưởng không rõ ràng, phải lấy danh nghĩa sủng ái thần tử đặc biệt ban cho hắn mãng bào ngọc đái? Chính là vì liên quan tới bí mật trong cung cấm, không tiện truyền ra khắp thiên hạ.
Tần Lâm thầm nhủ trong lòng, đúng vậy, nếu chuyện Tôn Hiểu Nhân truyền ra ngoài không biết sẽ nguy hại tới mức độ nào. E rằng chuyện Vạn Lịch bị cắm sừng sẽ lưu truyền rất lâu trong dân gian, quả thật không thể thăng thưởng một cách rầm rộ được.
Nhưng sau đó tiêu diệt Thạch Phật khẩu là quang minh chính đại diệt bình phản tặc, nếu như vậy còn không thưởng phải thế nào mới thưởng?
Chẳng qua là dường như chuyện này bị triều đình quên bẵng đi, trở về lâu như vậy, Lý Thái hậu, Vạn Lịch, Trương Cư Chính cũng không đề cập tới. Tần Lâm cũng muốn mặt dày đi nói, nhưng Vạn Lịch kia nghi thần nghi quỷ, lòng nghi kỵ hết sức nặng nề, quả thật khiến cho người ta không dám thỉnh công, làm không khéo sẽ khiến cho y nghĩ rằng Tần Lâm tham công kiêu ngạo.
Cho dù là để những người khác, tỷ như Trương Công Ngư thượng tấu thỉnh công giùm Tần Lâm, quả thật cũng lộ liễu, thậm chí ngoại trừ bị hiểu lầm tham công kiêu ngạo, còn thêm tội kết bè kết đảng.
Vừa hay Nghiêm lão Thượng Thư muốn cho Tần Lâm một bài học, nhảy ra muốn thượng tấu, trong lòng Tần Lâm lập tức vui như mở hội.
Đạo tấu chương này vừa lên, Vạn Lịch cùng Trương Cư Chính chắc chắn sẽ có suy nghĩ “Tần Lâm uống rượu cùng khâm phạm thật sao, hắn còn hóa trang điều tra, ẩn núp nằm vùng, làm sao có thể coi là tội danh?”
Sau đó sẽ là thưởng công phạt tội, đã không có tội, vậy phải nghĩ tới công lao của hắn, cho nên tác dụng thật của đạo tấu chương này chính là nhắc nhở.
Vì vậy tấu chương Nghiêm Thanh thượng tấu không những không thể hạ gục được Tần Lâm, ngược lại đưa tới hiệu quả thỉnh công. Thậm chí hiệu quả còn tốt hơn để cho Trương Công Ngư, Tằng Tỉnh Ngô trực tiếp thượng tấu tấu chương thỉnh công.
Đáng thương Nghiêm lão Thượng Thư không hiểu gì cả, lão nhân gia lại trút giận chuyện này lên đầu Trương Cư Chính, oán hận lẩm bẩm:
– Trương lão nhi, lão che chở môn hạ, một nữ nhi mười chín tuổi còn chưa xuất giá, chúng ta không để cát lọt vào mắt…
Trời ơi… Tần Lâm nhờ gió thổi nghe lỏm được đôi câu, nhất thời choáng váng.
… Bạn đang đọc truyện Cẩm Y Vệ Đại Minh – Quyển 3 tại nguồn: http://truyensextv68.com/cam-y-ve-dai-minh-quyen-3/
– Kinh sư, lâu lắm mới gặp lại!
Hoắc Trọng Lâu nhìn tường thành kinh sư cao lớn nguy nga, trong lòng bồi hồi cảm khái.
Y nhận được lệnh thăng quan ở Hàng Châu, nhất thời vui mừng quá đỗi, những lời “thăng quan phát tài” này, hai chữ sau đã được thực hiện ở Hàng Châu, bây giờ đang suy nghĩ nhiều hơn về hai chữ trước.
Trước kia là anh hùng hảo hán bị nghèo khổ bức bách, một văn tiền cũng bị làm khó, nhưng trong xương tủy Hoắc Trọng Lâu vẫn muốn làm đại quan, một đao một thương gầy dựng nên sự nghiệp. Bằng không nếu chỉ cần tiền, bằng vào võ công của y đi làm cường đạo trong những năm qua cũng đã sớm phát đại tài.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3 |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Dâm thư Trung Quốc |
| Tình trạng | Chưa xác định |
| Ngày cập nhật | 04/11/2025 03:33 (GMT+7) |