Tần Lâm chỉ chỉ mảnh vải bố kia:
– Các ngươi có ai biết đây có phải là vật của Chu gia không?
Chu Vượng nhìn kỹ một chút:
– Không sai, ta từng nhìn thấy Chu Lão Hàm dùng nó lau bàn.
Trời, quả thật là kỳ quái, chẳng lẽ là vụ án giết người trong nhà kín?
Tuy Tần Lâm không phải là mắt thần như điện, nhưng quan sát cũng coi như vô cùng tỉ mỉ. Hắn phát giác hai cửa sổ của nhà này đều là gài từ bên trong, bên ngoài không thể mở được, đây là hết sức thường gặp ở mùa Đông Kế Châu giá rét.
Cửa phòng được chốt lại từ bên trong, dấu vết cây gài bị gãy, khung cửa bị phá đều rất tự nhiên, rất bình thường, không có bất kỳ nghi điểm gì, Chu Vượng cùng nhiều hương thân như vậy cũng không thể nào liên hiệp làm chứng giả.
Tần Lâm nắm cánh cửa gỗ này lắc lắc, phát hiện nếu dùng sức đẩy mạnh vào trong, bên dưới sẽ có khe hở, tối đa có thể nhét được nắm tay vào, nhưng tuyệt đối không thể cho phép người chui qua.
Sờ cằm suy nghĩ một hồi, Tần Lâm lại hỏi các hương thân có biết nguyên nhân cái chết Chu Lão Hàm hay không, các hương thân mồm năm miệng mười nói.
– Còn không phải là Đại lão gia châu quan phái nha dịch tới, thúc giục tiền lương quá gấp hay sao?
Một tên nông phu sắc mặt đen kịt tay cầm cuốc, tỏ vẻ giận dữ bất bình:
– Con trai con dâu Lão Hàm đã chết, chỉ còn lại hai ông cháu lão mà thôi. Năm nay lão lại đi kinh sư tìm cháu trai tốn không ít tiền, trước kia hoàn cảnh như thế cũng có thể được phép chậm nộp thuế, thế nhưng năm nay quan phủ nhiều lần phái người thúc giục.
Đại thẩm bên cạnh nhìn Tần Lâm một cái, Tần Lâm bảo bà cứ nói đừng ngại, Vương phụ mẫu sẽ không so đo, bà mới lấy hết can đảm nói:
– Ruộng đất chúng ta là hiến tặng cho Phật Bồ tát Văn Hương môn, Vương Đại lão gia còn phái người tới thúc giục nộp thuế, huống chi ruộng đất Lão Hàm thúc ở trong tay mình? Hai ngày trước đã nghe lão cất tiếng thở than, nói cái gì không sống nổi nữa, muốn cáo đến chỗ Tần tướng quân ngài, không ngờ rằng lão nhất thời nghĩ quẩn…
– Ôi, sau khi Chu Lão Hàm từ kinh sư trở lại không chịu đi lễ bái Phật Bồ Tát, cho nên mới có đại nạn hôm nay…
Chu Vượng dứt lời liền cất tiếng than thở, xem thử thần sắc Tần Lâm lại cười bồi nói:
– Bất quá lão thường hay nhắc tới tên Tần tướng quân, lần này ngài có thể tới đây đòi công bằng cho lão, cũng không uổng lão lập trường sinh lộc vị thờ ngài.
Vương Tượng Càn nghe đến đó trên mặt thoạt đỏ thoạt trắng, hận không tìm được một cái lỗ để chui vào. Thân là quan phụ mẫu địa phương, dân chúng dưới quyền có oan ức phải đi cầu Cẩm Y Vệ, quả thật y mất mặt vô cùng.
Bị ánh mắt lạnh lùng như điện của Tần Lâm đảo qua, Vương Tượng Càn không tự chủ được chột dạ, đỏ mặt chắp tay nói:
– Đúng là hạ quan thúc giục chinh thu tiền lương tương đối khẩn, nhưng chưa tới mức bức tử nhân mạng, vì sao đám hương dân này nhất thời không nghĩ ra?
Trong đám đông có người cười lạnh:
– Còn không khẩn sao, còn cạo cả vàng trên mặt Phật Bồ Tát, chớ đừng nói chi là dân chúng tầm thường.
Tần Lâm khẽ mỉm cười, hỏi tới cho chắc chắn:
– Không biết Vương Tri Châu cạo vàng trên mặt Phật thế nào, nói cho bản quan nghe thử, cũng tiện học thêm vài thủ đoạn vơ vét.
Vương Tượng Càn bị chọc tức gần nổ phổi, tức tối nói:
– Hương dân nơi đây sùng kính thần Phật ngoại đạo của Văn Hương môn gì đó, mang hết ruộng đất hiến cho Văn Hương môn. Hạ quan không tìm bọn họ chinh lương thu thuế, vậy căn bản không cách nào hoàn thành định ngạch bản châu. Trương Tướng gia đưa ra Khảo Thành Pháp, hạ quan có thể không tận tâm tận lực sao? Những tượng Phật kia quả thật là do ta đập… A, chẳng trách nào Tần tướng quân muốn ra mặt thay bọn họ, hừ hừ, thì ra ngài kết giao quyền quý, cho nên tuổi còn trẻ mà đã chắp cánh bay cao như vậy.
Nói tới chỗ này, Vương Tượng Càn vừa tức tối vừa sợ hãi nhìn Tần Lâm, không nói tiếp nữa.
– Nói ta kết giao quyền quý ư?
Tần Lâm sờ sờ mũi, cảm thấy chuyện này càng ngày càng có vẻ thú vị.
Văn Hương môn, lời của Vương Tượng Càn, Trần Hoạn Chương khích bác, vụ án Chu gia trang mơ hồ xâu thành một cuỗi, mặc dù trước mắt còn chưa rõ ràng, nhưng Tần Lâm đã có ý tưởng bước đầu.
Bất kể thế nào, các ngươi cũng không nên mưu hại ông cháu Chu gia vô tội. Nếu dám can đảm động thủ giết người ở trước trường sinh lộc vị của ta, ta nhất định phải bắt được hung thủ trừng trị.
Chu Dụ Đức… Tần Lâm nhìn vị Lý Trưởng này, sờ mũi mình, không nhanh không chậm nói:
– Dường như mới vừa rồi ngươi nhắc tới Vương phụ mẫu, không có nói qua chuyện y làm ác bất kính thần Phật, phá hủy tượng thần?!
– Chuyện này…
Chu Dụ Đức nghe vậy giật nảy mình, vội vàng cười bồi nói:
– Dù sao y cũng là quan phụ mẫu bản châu, tiểu nhân cũng không tiện nói xấu trước mặt ngài.
Tần Lâm cười lạnh trong lòng, mới vừa rồi ngươi nói xấu y còn ít hay sao.
Tần Lâm hỏi xong vụ án, Lục Viễn Chí kiểm nghiệm thi thể đã có kết quả.
Tên mập trở lại hồi báo, nói căn cứ tình huống nội dung tiêu hóa dạ dày phán đoán, thời gian tử vong ước chừng vào khắc đầu giờ Dần (rạng sáng), hai cỗ thi thể cũng không có dấu vết bị trói, cũng không có vết bầm do điểm huyệt hình thành. Nội dung trong dạ dày cũng rất bình thường, là ít cháo loãng, thức ăn mặn và bánh bao, tìm con chó cỏ tới cho ăn, cũng không có gì khác thường.
Sau khi mổ khí quản người chết ra, quả nhiên phát hiện trong đó có bột màu đen li ti.
Tần Lâm gật đầu một cái, muốn tạo thành oxide carbon chắc chắn phải có sự cháy không đầy đủ, lúc này trong không khí sẽ có một ít bụi màu đen. Nếu như hai người chết là trúng độc khi còn sống, sẽ hít vào khí quản, nếu như sau khi chết bị người đặt thi thể ở chỗ này, oxide carbon xuyên thấu qua da tiến vào trong cơ thể cũng sẽ khiến cho lớp da ngoài thi thể hiện ra màu đỏ anh đào, nhưng trong khí quản sẽ không có những bụi màu đen này.
Hiện tại sau khi kiểm tra, đã loại bỏ hết thảy những khả năng khác, chứng minh hai người chết quả thật là đang trong giấc mộng âm thầm lặng lẽ chết đi vì trúng khí độc oxide carbon.
Nghe thấy kết luận này, kẻ buồn bực nhất chính là Vương Tượng Càn, y cố gắng hết sức duy trì dáng vẻ quan văn chính đồ không ngã, vẻ mặt lại tỏ ra khổ sở:
– Thuốc mê, bị trói, điểm huyệt đều không phải, hơn nữa đúng là khi còn sống trúng khí độc than củi, ôi… xem ra quả thật đây là tự sát.
– Hôn quan, Cẩu Đản cùng gia gia nó không phải là tự sát đâu!
A Sa dắt chó vàng, chỉ ngón tay út nhỏ xíu vào mũi Vương Tượng Càn:
– Chu Lão Hàm thương yêu cháu mình như vậy, tuyệt đối sẽ không mang theo Cẩu Đản cùng chết với lão!
Đổi lại là bình thời Vương Tượng Càn bị một bé gái như vậy chỉ vào mũi mắng, y đã sớm giở quan uy của mình ra. Nhưng A Sa nói như vậy đúng vào điều mà sâu trong lòng y hy vọng nhất, cho nên không hề nổi giận quát tháo, bất quá chỉ nở một nụ cười khổ mà thôi.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 3 |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Dâm thư Trung Quốc |
| Tình trạng | Chưa xác định |
| Ngày cập nhật | 04/11/2025 03:33 (GMT+7) |